Ư-NGHĨA XÂY CỬU-TRÙNG-THIÊN

 

Tam-Kỳ Phổ-Độ; Đấng Thượng-Đế khai nền Đại-Đạo gọi là thời kỳ ân xá. Đức Ngài mở cả Cửu-Thiên Khai-Hóa mà lập Cửu-Trùng-Đài điển-h́nh tại thế đặng độ rổi chúng-sanh.
Những người tu công-nghiệp đầy-đủ sẽ được siêu rỗi qua Cửu-Trùng-Thiên mà vào Bạch-Ngọc-Kinh.
Trái lại, ai tu dang dở, công nghiệp c̣n thiếu kém, cũng được sự độ rỗi, song luật công-b́nh tạo-hóa phải căn cứ công-đức tu-hành phán-đoán công minh và lập vị theo Cửu-Thiên Khai-Hóạ
Cũng như tại thế nầy, khi chầu lễ Chí-Tôn, những chức-sắc lớn ấy là công-quả đầy đủ và chức-sắc nhỏ là những vị c̣n thiếu công-nghiệp tâm đức tu hành, nên phẩm vị khác nhau mà ngự tại Cửu-Trùng-Đài ở những bậc khác nhaụ Xây Cửu-Trùng-Thiên nầy để thiêu xác những vị đại Chức-sắc (bên Cửu-Trùng-Đài th́ phẩm Đầu-Sư trở lên cũng như bên Hiệp-Thiên-Đài th́ từ phẩm Thập-Nhị Thời-Quân trở lên). Những bậc chức sắc nầy đầy đủ công-đức tu hành; hiện kiếp cũng như tiền căn (theo cơ bút Thiêng-Liêng chỉ dạy) nên lúc chết thân xác được thượng vị lên Cửu-Trùng-Thiên.
Đó là tiêu-biểu sự giải-thoát được kiếp trần ai khổ hạnh của vị ấy đồng thời nhờ công-đức tu hành đó mà lập vị thiêng-liêng qua khỏi Cửu-Thiên Khai-Hóạ V́ vậy, mới có xây cất Cửu-Trùng-Thiên.
Xem qua Cửu-Trùng-Thiên và nhận thức được ư nghĩa, khi nghe tường thuật. Hẳn du-khách thấy rơ kiếp con người sanh trưởng tại thế-gian nầy không phải cốt để an hưởng kiếp giả tạm và nhờ sự vinh-sang, quyền cao, chức trọng mà lúc qui măn được Thiêng-Liêng độ rỗi đâụ Trái lại, đó chỉ là của trần để lại cho trần... mà linh hồn phải nương nhờ nó để tu dưỡng nên chánh thiện, chánh-giác mà lập vị đẳng cấp Thiêng-liêng trên cơi vô h́nh.
Đến đây du khách đă tường lăm sự thực dụng của Cửu-Trùng-Thiên liên đới đến lập vị thiêng-liêng.
H́nh ảnh Cửu-Trùng-Thiên la-đà trên mặt đất trong ánh nắng mơ màng với ư-nghĩa luận-thuật c̣n làm du-khách nghĩ-ngợi vu vơ... Rồi trông về phía trước, du-khách thấy liền hai pho tượng; một pho tượng h́nh người chạy bộ hai tay chấp, đúc bằng xi-măng, sơn màu vàng song đă lam mờ phai nhạt...
Và c̣n một pho nữa th́ tượng h́nh người cỡi ngựa, tay cầm cương: tay che mắt trông về phía mặt trời lặn - xa xôi - với nhiều sự tin tưởng... Hai pho tượng nầy cũng đúc bằng xi-măng chạm trổ sắc-xảo tuyệt-vờị..
Đó tức là hai pho tượng Xa-Nặc, chạy bộ theo Đức Thích-Ca cỡi ngựa tầm Đạo buổi đầu tiên.
H́nh ảnh hai pho tượng nầy thể hiện sự tích tầm Đạo của Phật Thích-Ca đồng thời làm tiêu biểu cho thế nhân mục-kích và ư-thức sự vinh-sang, quyền quí ở cơi đờị.. mà ngàn xưa Đức Thích-Ca đă nhận thức được...
Nguyên Phật Thích-Ca xưa kia là một vị Thái-tử con vua Tịnh-Phạn sinh trưởng tại Ấn-Độ.
Đời Thái-Tử sống trong nhung lụa xa-hoa, vật-chất đủ điềụ..
Nếu lấy quyền th́ Thái-tử sẽ là vị vua có đủ quyền bính thống trị cả thiên-hạ; nếu lấy sự giàu sang phú-quí, vinh-hoa th́ đầy-đủ biết baọ..
Nhưng Thái-tử sớm đă nhận thức được ư-nghĩa kiếp sinh con người chỉ là giả tạm. Suốt đời khổ năo vẫn triền-miên trong ngũ-trọc mà phải qua những trạng thái: sanh, lăo, bịnh, tử...
Hiện trạng đau buồn ấy thúc đẩy Thái-tử t́m phuơng giải-khổ chúng-sanh...
Suốt bao năm khổ hạnh tầm Đạo, Thái-tử đă t́m được phương-pháp giải khổ mà cứu cánh nó là sự giải-thoát, kiếp luân-hồi sanh-tử cho chúng sanh; ấy là Đạo Phật vậỵ..
Ngày nay lập Đại-Đạo Tam-Kỳ Phổ-Độ, Đức Thượng-Đế qui-nguyên Tam-Giáo; thực-tiển giáo-lư: Phật, Lăo, Nho làm phương châm thực dụng, có hiệu-lực thích ứng với trào-lưu tấn-hóa của nhân-loại, mục-đích thực hiện đời sống thế-nhân trên cương-lỉnh đạo-đức sinh-hoạt cho cơi đời được ḥa-thuận, an-vui khỏi cảnh chiến-tranh tàn-khốc, hầu lấy Đạo-Phật làm phương giải-thoát kiếp sinh.
Nên tượng h́nh Phật Thích-Ca tiêu biểu đại cương quan-điểm thực-hiện của tôn-chỉ và mục-đích nền Đại-Đạo Tam-Kỳ Phổ-Độ; đồng thời cảnh giác thế nhân hướng về đạo-đức từ-bi, quan tâm kiếp trần hiện tạị
H́nh ảnh hai pho tượng chơ vơ trong ánh nắng, khích lệ tâm hồn du-khách bâng-khuâng bao niềm khi trở bước.
Rời khỏi hai pho tượng nầy, du-khách sẽ quay vào Ṭa-Thánh để đi con đường B́nh-Dương-Đạo sang viếng các cơ-quan .
Khi cất bước lâng-lâng và lắng nghe rừng âm-u, gió rít lê-thê, du-khách sẽ chạnh niềm rung cảm... Đến đây, trong cảnh rừng rợp bóng có kẻ mơ-màng ngồi ngắm Ṭa-Thánh buông tiếng hát vu-vơ...

 

Đây: muôn thuở Thánh-Ṭa phơi bóng đẹp...
Bên cạnh rừng heo-hút gió đê-mê...
Khách trần gian đi đến; lúc đi về...
Tâm hồn vẫn chập chờn bao dư ảnh...
Rồi những lúc u-hoài ḷng có chạnh
Nhớ-nhung về phong cảnh đẹp nên thơ...
Ngôi Thánh-Ṭa trong ánh nắng lửng-lờ...
Vang bóng lại tâm hồn niềm thơ-mộng
Chơi vơi giữa khung trời xanh cao rộng,
Có hai đài; Chuông, Trống vút song song
Trời quá cao bát-ngát, lại mênh-mông
Mà h́nh ảnh la-đà, e-ấp ấy!...
Trời cao quá, buồn-tênh nên thấp lại,
Đất đ́u-hiu nên vượt mấy tầng caọ..
Như cùng nhau liên đới những âm-haọ..
Cơi trần-thế sầu đau c̣n lắm-lắm!!!
Đây lấp lánh muôn vàn màu sắc thắm
Chói-chan niềm rung cảm khách trần-gian...
Để ai c̣n say đắm cảnh trần-hoàn...
Tỉnh lại giấc mơ-màng trong cơi mộng...
Đây muôn thuở Thánh-Ṭa c̣n vang bóng
Đây cửa Thiền mở rộng đón nhân-gian
Hỡi ai đời sống lắm đoạn-tràng!...
Giải-thoát kiếp lên đàng về tu-niệm...
Mượn kinh-kệ vui niềm mầu-nhiệm,
Khoác áo chùa liệm kiếp khổ đaụ..
. . . . . . . . . .

 
( Thơ của T.L. Thiền-Giang PHAN-VĂN-TÂN )
 

Nghe tiếng hát miên-man niềm buồn-bă, khiến ḷng người thổn thức mông-lung...
Qua khỏi mặt tiền Ṭa-Thánh nh́n vào thửa rừng "Thiên-Nhiên" phía tả, du-khách sẽ trông thấy ngôi nhà nghỉ mát. Ngôi nhà nầy cất trong thửa rừng, dưới những tàn cây xum-sê nhành lá... để du-khách viếng Ṭa-Thánh tạm nghỉ hoặc vào đọc sách nên gọi là "Thơ-viện".
Ngôi nhà nầy không lớn lắm, nhưng đặc-biệt thể-thức trang-trí xem vẻ khác lạ. Bên ngoài vào, du-khách sẽ thấy những tấm bảng vẽ h́nh bộ Cổ-Pháp Tam-giáo (Xuân-Thu, Phất-Chủ, Bát-Du).
Rời nhà nghỉ mát, du-khách sẽ thấy bên lề đường phía tă có một ngôi nhà trơ trẻn trong ánh nắng hiu-buồn... Đó là ngôi "Nữ Đầu-Sư-Đường" tức là cung thự của vị Đầu-Sư nữ-phái, đồng-thời cũng là cơ-quan trung-ương truyền-giáo của phái nữ.
Nơi đây đặc-biệt dành riêng cho Chức-sắc nữ phái ở tu-tập và đặt những cơ-quan tổ-chức có hệ-thống như nam-phái mà lo việc phổ-độ chúng sanh.
Tất cả những hoạt-động về truyền-giáo đều đặt dưới quyền vị Nữ Đầu-Sư, nếu Đầu-Sư khuyết th́ vị Nữ Chánh-Phối-Sư điều-khiển.
Ngôi nhà nầy khuôn diện chữ-nhựt, có hai tầng: dưới và trên lầụ Hiện nay hệ-thống tổ-chức truyền-giáo của Hội-Thánh Cửu-Trùng-Đài nữ-phái các cơ-quan đều đặt tại đâỵ
Ngày ngày êm-đềm qua đi năm, tháng... nơi đây có những vị tu-sĩ nữ-phái lớn, nhỏ... sớm chiều:
Mượn kinh-kệ tiêu-dao cửa Phật.
Bến trầm-luân tỉnh giấc mơ màng...
... mà phôi-pha đi niềm tục-lụy trần-aị.. quên điều trần-thế...
Mỗi chiều, khi tiếng trống điểm giờ tan sở, trước ngôi nhà nầy biết bao tà áo trắng phơi-phới tung bay trong bóng ngày hiu-hiu tạnh nắng...
Ḍng đời âm-thầm hờ-hững qua đị.. tâm-hồn họ vẫn trẻ-trung trong lạc-thú nên-thơ mầu-nhiệm...
Nơi đây, bao đêm về trăng mờ khắc-khoảị Tiếng thời-gian điểm hờ; trống dội vu-vơ... Họ cất tiếng ngâm thơ gởi niềm rung cảm...
...Thế sự: thăng, trầm; ai biết đâu!...
Thân người một kiếp có là baỏ.!...
Cơi trần: thấp-thoáng thoi đưa bóng...
Cảnh thế: ngùi trông thỏ ác sầu!
- Lặng-lẽ phôi-pha niềm tục-lụy;
Âm-thầm thêm lắng nỗi thương đaụ
Huyền-vi Tạo-Hóa ai ơi thấu!
- Gởi kiếp phù-sinh với đạo mầụ
(Thơ của T.L. Thiền-Giang PHAN-VĂN-TÂN)
...Đêm đêm thường có thế... Ngày ngày vẫn vui niềm đạo-đức tu thân. Đến đây t́m hiểu, du khách sẽ chạnh ḷng kiếp sống v́ đâủ...
Rồi dời chơn đăng bước; du khách thấy liền bên hữu đường B́nh-Dương-Đạo có một ngôi nhà đồ-sộ nằm chênh-vênh trong ḷng khu đất ráọ
Chung quanh ngôi nhà nầy là những tàng cây sửa sum-sê nhành, lá, chen lẫn vài cây cổ-thụ vút lên caọ.. đó là ngôi "Giáo-Tông-Đường", tức là dinh thự của vị Giáo-Tông.
Trong nền Đạo Cao-Đài, đức Giáo-Tông do cơ-bút Thiêng-Liêng tuyển chọn hay do toàn cả Hội-Thánh, Tín-Đồ và quyền nhơn-sanh bầu cử mới được công nhận.
Quyền hạn Giáo-Tông là anh cả nhơn-sanh, có quyền thay mặt cho Đức Ngọc-Hoàng Thượng-Đế tức Giáo-Chủ Đạo CAO-ĐÀỊ

Hiện nay Giáo-Tông-Đường nầy là nơi đặt để cơ-quan tối cao điều khiển nền Đạo, do đức Thương-Sanh CAO-HOÀI-SANG chưởng-quản.
Thượng-Sanh đặt văn-pḥng tại đây là có tính cách tạm. Căn-bản Pháp-Chánh-Truyền Đại-Đạo ấn-định, th́ Thượng-Sanh phải có văn-pḥng riêng cũng như Hộ-Pháp th́ có Hộ-Pháp-Đường; Giáo-Tông th́ có Giáo-Tông-Đường và Thượng-Phẩm th́ có Thảo-Xá Hiền-Cung vậỵ
Có lẽ, hiện giờ Hội-Thánh chưa đủ phương tiện cất dinh-thự văn-pḥng Đức Thượng-Sanh. Nhưng chắc dù sao cũng được thực hiện, v́ đây là Thể-pháp hữu-vi liên-đới vô-vi trong cơ Phổ-Độ Tam-Kỳ của nền Đại-Đạọ
Đối-diện với ngôi Giáo-Tông-Đường, bên tả lề lộ B́nh-Dương-Đạo là Hạnh-Đường, tức là ngôi trường để Hội-Thánh đào-luyện các chức-sắc về khả năng phổ-độ chúng-sanh.
Những chức-sắc vào hàng Lễ-Sanh, Giáo-Hữụ.. trước khi hành quyền Giáo-sĩ, phải trải qua một thời-gian học tập, thực hiện theo phương-thức Đại-Đạo phù hợp nhu cầu tiến bộ nhân-loại trên mọi lănh-vực.

Ngôi Hạnh-Đường nầy cũng kiến trúc theo thể thức: trên nóc, dưới nền gọi Lưỡng-nghị Vách đứng bốn bên là tứ-tượng. Trên nóc h́nh Bát-quái (bát-giác). Thể-thức kiến-trúc nầy biểu-hiện theo căn bản phát-huy Trời Đất hóa sanh muôn loài vậỵ
H́nh thức ngôi Hạnh-Đường nầy cũng khá rộng vuông vức độ hai chục thước. Bên trong bàn ghế thật nhiều để y như một lớp học. Trên các cột và chung quanh vách có treo những tấm bảng cây độ bốn tấc vuông vẽ bộ Cổ-pháp của Tam-Giáo (Xuân-Thu, Phất-Chủ, Bát-Du).
Về bộ Cổ-pháp Tam-Giáo nầy c̣n có ư-nghĩa tiêu-biểu sự qui Tam-Giáo cho khách bàng-quang nhận thức rằng nơi đây nghiên-cứu giáo-lư Tam-Giáo, thực tiển những quan-điểm có hiệu-nghiệm thực-dụng, thích hợp nhu cầu nhân-loại trong sự tấn-hoá hiện-đại mà cải-tổ nếp sinh-hoạt thế-nhân: chân, thiện... đạo-đức cao trọng thực-hiện đời sống nhân-gian trở nên ḥa thuận, an vuị..
Kiến-trúc ngôi Hạnh-Đường nầy hẳn Hội-Thánh cũng thể theo tích xưạ.. Khi xưa, Đức Khổng-Phu-Tử chu du liệt-quốc để truyền bá Đạo Nhọ Thấy công việc truyền giáo ấy bất thành, ngài bèn về ngụ nơi gọi "Hạnh-Đường" để đào-luyện đạo-đức cho tam-thiên đồ-đệ (dường như vùng nầy xưa kia có rất nhiều cây hạnh). Về sau trong số đồ-đệ của ngài, chỉ c̣n có bảy mươi hai người, nên gọi "Thất-Thập-Nhị-Hiền", truyền bá mối Đạo đến ngày naỵ..
Đại cương hai chữ Hạnh-Đường nầy có thể nói để tiêu-biểu sự đào-luyện "đạo-hạnh" và khả năng vạch rơ đường lối đạo-đức cho người truyền giáọ
Tóm lại, quan-điểm hai chữ Hạnh-Đường thể-hiện căn bản đào-luyện khả năng giáo-sĩ Đạo Cao-Đài trên phương-diện hạnh-đức. V́ người truyền giáo phải có đầy đủ hạnh-đức vẹn toàn, mới cảm hóa được ḷng người khuynh-hướng về đạo-lư. Đó là phương thức thực-hiện ư-nghĩa "HẠNH-ĐƯỜNG" vậỵ

 

Ư NGHĨA HAI CHỮ LONG HOA

 
 Chạm Rồng, Hán tự gọi "LONG", là một loại thú trong Tứ-Linh (Long, Lân, Qui, Phụng), và Bông sen. Hán tự gọi "HOA", trong Cửu Phẩm Liên Hoa của Đức Phật.
Lấy hai chữ LONG và HOA ráp thành "LONG-HOA", tiêu biểu mục đích cuối cùng của nền Đại-Đạo Tam-Kỳ Phổ-Độ là độ rỗi nhơn-sanh đi đến Hội Long-Hoa, một cuộc đại-hội các đẳng chơn-hồn chúng-sinh, do đức Thượng-Đế hiện nay tá danh CAO-ĐÀI TIÊN-ÔNG ĐẠI-BỒ-TÁT MA-HA-TÁT mở Đại-Đạo Tam-Kỳ Phổ-Độ điều khiển, phán đoán tội lỗi chúng-sanh một cách công b́nh, gọi là phán-đoán Hội Long-Hoạ
Nên cửa chạm h́nh Rồng và Hoa sen là ngụ ư làm mục-tiêu, cứu-cánh của nền Đại-Đạo Tam-Kỳ Phổ-Độ vậỵ
C̣n những nhành lá và chùm trái nho là ngụ ư làm tiêu-chuẩn cho cả tín-đồ cùng các chức-sắc hành đạo hiểu rằng chi chi cũng lấy nền-tảng Nho-phong làm căn-bản là: Liêm, Sỉ Lễ, Nghĩa v.v... và c̣n có nghĩa là tiêu-biểu thời-kỳ nầy Nho-tông chuyển-thế (Thánh-giáo) nên những nhành lá và chùm trái nho đó tượng-trưng sự xuất hiện đến kết quả của Đạo Nho vậỵ
Trên nóc, ở giữa, c̣n có ba cái ṿng liên-đới với nhau, như ta thường thấy vẽ trên sách, báo mỗi khi đề cập đến thể-thaọ Nhưng đặc-biệt ba cái ṿng tṛn nầy sơn màu khác nhau
- Màu vàng, tức màu Phật (tượng trưng đạo Phật) gọi là Thái-Thanh.
- Màu xanh, tức màu Đạo (tượng trưng đạo Tiên) gọi là Thượng-Thanh.
- Màu đỏ, tức màu Thánh (tượng trưng đạo Nho) gọi là Ngọc-Thanh.
Thái-Thanh, Thượng-Thanh và Ngọc-Thanh nầy do câu "Lăo-Quân Ứng-Hóa Tam-thanh" mà cũng tượng-trưng Tam-giáo qui-nguyên, hiệp nhứt.
Ngoài ra, cửa c̣n phụ-hệ những chi-tiết như h́nh chữ VẠN gắn những bức-tranh sơn-thủy tuyệt-vờị..
H́nh ảnh cửa c̣n linh-hoạt, chói chan trước mắt.
Đi vào, du khách thấy liền hai căn nhà nhỏ, đúc tường lợp ngói, nằm song song hai bên lộ. Hai căn nhà nầy để những người có phận sự ở giữ-ǵn trật tự. Hoặc đánh trống canh giờ.
Kế đó, du khách thấy ngay một ngôi nhà phía bên tả, nằm phơi bóng tráng lệ, nguy nga trong nắng vàng man mác.