Thánh Ngôn Hiệp Tuyển

 I

Lời Tựa

 

Cuối Hạ Ngươn nầy, nhơn loại phần nhiều dụng hết trí năo xuhướng vào lối văn minh vật-chất ; món ăn đủ sơn trân hải vị ; chỗ ở lạinguy nga đài các : y phục tiện dùng gấm nhiễu che thân, ra một tấc đường th́ có ngưạ xe đỡ gót. Các lạc thú hiện thời trên cơi tạm nầy làm cho con người mê mẩn ; rồi đua chen nhau tranh giành phúc lộc ; lăng-xăng xạo-xự trên chốn mê đài ; mạnh đặng, yếu thua khôn c̣n, dại mất. Phần đông bực thông minh, lại đem trí khôn làm món binh khí hại người ; kẻ tước trọng lại dùng thế quyền mà đè ép dân đen. Quanh năm chỉ lo xác thân hưởng điều khoái lạc, vợ ấm con no, được ngày nào vui

ngày ấy ; cho kiếp chết là kiếp mất ; gọi Thiên-đường, Địa ngục là câu

chuyện hoang-đàng. Bậu bạn lỗi câu tín-nghiă, vợ chồng quên đạo tào-

khương ; măng vụ chữ kim thời mà phong dời tục đổi. Than ôi ! Lượng sóng

Văn-minh tràn dập tới đâu th́ nền luân-lư ngửa nghiêng tới đó.

 

Nếu Đạo-Trời không sớm mở lần ba, nền phong hóa mối cang-

thường, sau v́ đó mà hư hoại.

 

Đức Ứ Ngọc-Hoàng-Thượng Đế v́ đức háo sanh, không nỡ ngồi xem

nhơn-sanh sa vào nơi tội lỗi nên dụng quyền-diệu tiên-thiên giáng cơ

giáo Đạo ; hơn một năm trường tô vẽ biết bao lời châu tiếng ngọc. E dụng

văn từ cao xa người thường không rơ lư, rồi ra dạy cũng như không, nên

Đấng Chí-Tôn tiện dùng quốc-âm cho dễ hiểu.

 

Chư Đạo-Hữu nhập-môn sau thời kỳ ngưng cơ bút không hữu hạnh

mà nghe đến lời vàng tiếng ngọc cuả Đức Đại-Từ-Bi. Nay Hội-Thánh trích lục những Thánh-Ngôn giáng cơ dạy Đạo, in làm hai bổn để truyền bá chomọi người thông hiểu.Thiết tưởng, trong Đạo-Hữu, dầu xưa dầu mới, ai có Đạo-tâm màkhông tiếp được Thánh-Ngôn nầy lại không hết dạ hoan nghinh ?Vậy xin chư Đạo-Hữu, chư Thiện-Nam, Tín-Nữ, hết ḷng trân-trọng, v́ là lời châu ngọc của Phật-Trời. Cơn nhàn, nên lưu tâm đọc đếntrước là rơ thông mối Đạo nhiệm mầu sau để trau giồi đức hạnh của ḿnh. Nhà nào có Thánh-Ngôn là nhà đó treo được ngọn đèn thiêng-liêng tỏ rạng vậy.

 

Ṭa-Thánh Tây-ninh.

Hai mươi mốt tháng mười năm Đinh-Măo.

(Novembre 1927)

HỘI-THÁNH CẨN TỪ

 

THÁNH-NGÔN

---*---

NOEL 1925.

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

TIÊN-ÔNG ĐI-B--TÁT MA-HA-TÁT

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

----------------

Muôn kiếp có Ta nắm chủ quyền,

Vui ḷng tu niệm hưởng ân Thiên

Đạo mầu rưới khắp nơi trần thế,

Ngàn tuổi muôn tên giữ trọn biên.

 

Đêm nay, 24 Décembre phải vui mầng v́ là ngày của ta xuống

trần dạy Đạo bên Thái-Tây (Europe).

 

Ta rất vui ḷng mà thấy đệ-tử kính mến ta như vậy,

Giờ ngày gần đến, đợi lịnh nơi Ta.

 

Ta sẽ làm cho thấy huyền diệu đặng kính mến Ta hơn nữa.

CHIÊU KỲ TRUNG độ dẫn HOÀI sanh,

BẢN đạo khai SANG QUÍ GIẢNG thành ;

HU ĐỨC TẮC CƯ Thiên Địa cảnh.

HƯỜN MINH MÂN đáo thủ đài danh.

 

(Mười hai chữ lớn trong ba câu trên là tên của mười hai

người môn đệ trước hết là của Đức Ngọc-Hoàng-Thượng-Đế, c̣n ba chữ xiêng

lớn trong câu chót là tên ba vị hầu đàn).

 

2 - (3 Janvier 1926).

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

TIÊN-ÔNG, ĐI-B--TÁT MA-HA-TÁT

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

---------

 

Thủ cơ-chấp bút

--------------

 

Thủ cơ hay là chấp bút phải để cho thân, tâm, tịnh mới xuất

Chơn-Thần ra khỏi phách, đặng đến hầu Thầy nghe dạy :

 

Th́ chấp thủ tuân theo Chơn-Thần nói lại mà viết ra, mường-

tượng như con đặt để, con hiểu đặng vậy.

 

CHƠN-THẦN là ǵ ?

 

Là nhị xác thân (périspit) là xác thân thiêng-liêng. Khi c̣n

ở nơi xác phàm th́ rất khó xuất riêng ra đặng, bị xác phàm kéo níu.

 

Cái Chơn-Thần ấy của các Thánh, Tiên, Phật là huyền diệu vô

cùng, bất tiêu, bất diệt. Bậc chơn tu khi c̣n xác phàm nơi ḿnh, như đắc

đạo, có thể xuất ra trước buổi chết mà vân du thiên ngoại. cái Chơn-Thần

ấy mới đặng phép đến trước mặt thầy.

 

Như chấp cơ mà mê, th́ Chơn-Thần ra trọn vẹn khỏi xác. Thầy mới

dạy nó viết chữ chi đó, nó đồ theo ; Thầy nói tên chữ, xác nó cầm cơ viết

ra ngoài, nói tên chữ trật, nó nghe đặng không chịu : Thầy buộc viết lại

và rầy kẻ đọc trật ấy.

 

C̣n chấp bút, khi Thầy đến th́ làm cho Thần con bất định một

lát, cho Thần xuất ra nghe Thầy dạy, c̣n tay con tuân theo mà viết, ấy

là một phần của con, một phần của Thầy hiệp nhứt, mới thấu đáo Càn-Khôn,

tinh thông vạn vật đặng.

Trước khi thủ cơ hay là chấp bút, th́ phải thay y phục cho sạch sẽ, trang hoàng tắm gội cho tinh khiết ; rồi mới đặng đến trước Bửu-Điện mà hành sự, chẳng nên thiếu sót mà thất lễ. Nếu chấp cơ phải để ư thanh bạch không đặng tưởng đến việc phàm. Tay chấp cơ cũng phải xông hương khử trược, tịnh tâm một lát, rồi phải để tinh thần tấn mà xuất ngoại xác đến hầu dạy việc. Phải có một chơn-linh tinh tấn mới mầu nhiệm huyền diệu ; phải trường trai mới đặng linh-hồn tinh tấn ; phải tập tánh chí Thánh, Tiên, Phật mới pḥ cơ dạy đạo cả chúng sanh. Kẻ pḥ cơ chấp bút cũng như Tướng-Soái của Thầy để truyền Đạo cho thiên hạ. Các con đừng tưởng việc bút cơ là việc tầm thường. C̣n việc truyền thần lấy điển quang, th́ ai ai cũng có điển trong ḿnh, nó tiếp điển ngoài rồi thần của nó viết ra, có khi trúng, có khi trật.

 

Vậy khi nào chấp cơ phải đợi lịnh Thầy rồi sẽ thi hành.

3 - (20 Février 1926)

NGỌC-HOÀNG THƯỢNG-ĐẾ

viết  CAO-ĐÀI

TIÊN-ÔNG, ĐI B--TÁT MA-HA-TÁT

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

Bửu ṭa thơ-thới nở thêm hoa,

Mấy nhánh rồi sau cũng một nhà,

Chung hiệp ráng vun nền Đạo-Đức,

Bền ḷng son sắt đến cùng Ta.

o0o

Nguồn Tiên tầm Đạo dễ ǵ đâu ?

Quyền phép Càn-Khôn một túi thâu

Thoát xác xưa tầng tu vạn kiếp,

Độ hồn nay gội khắp năm châu,

T́m hiền lắm lúc gieo nguồn Đạo,

Cải dữ đôi phen cổi mạch sầu,

Trần khổ dầu ai chơn muốn lánh,

Ngày thành Chánh-Qủa có bao lâu ?

 

Cái nhánh các con là nhánh chính ḿnh Thầy làm chủ, sau các con sẽ hiểu.

Thầy vui muốn cho các con thuận hoà cùng nhau hoài, ấy là lễ hiến cho Thầy rất trân trọng. Phải chung lo cho danh Đạo Thầy.

Vào ṿng huynh đệ khá thương nhau,

Một đức trổi hơn một phẩm cao.

Quyết chí Thiên-Đường mau bước tới,

Phải nhiều máu thịt mới đồng bào.

Các con phải hiểu rằng : Thầy, là huyền diệu thế nào ? Cách dạy,

Thầy buộc tùy thông minh mỗi đứa mà dạy.

 

Dầu cho Thầy phàm tục cũng phải vậy ; nếu đứa dở mà dạy cao

kỳ, nó biết đâu mà hiểu đặng.

 

Thầy cấm không cho dị nghị việc người ; nhứt là đạo-hữu của các

con th́ đừng phạm đến kẻo tội nghiệp ; chi chi cũng phải nhớ quyết rằng

có Thầy trong đó.

 

Chẳng quản đồng tông mới một nhà

Cùng nhau một Đạo tức một cha,

Nghĩa nhân đàng gởi thân trăm tuổi,

Dạy lẫn cho nhau đặng chữ hoà.

 

Thầy dặn các con một điều ; nhứt nhứt đều đợi lịnh thầy chẳng nên

lấy tứ riêng mà phán đoán chi hết. Phận sự trách-nhậm các con, Thầy đă

định trước, song giờ ngày chưa đến ; phải tuân theo lời Thầy, nghe.

 

Từ đây Thầy khởi sự dạy Đạo cho .......................

...............................................................

 

Trên Bạch-Ngọc-Kinh có đủ Nam và Nữ ; các con chớ lầm tưởng là

phân biệt. Có các đấng Nữ-Tiên, Nữ-Phật c̣n lớn quyền thế hơn Nam nhiều.

 

TR...........Đă thọ mạng nơi thầy, con đi đâu Thầy theo đó ;

lời Đạo-Đức trong miệng con nói ra, ấy là lời của Thầy bố-hoá tâm trí con

đặng đi truyền Đạo ; tùy cơ mà dạy kẻ ; một ḿnh con đâu đủ sức mà phục

người. Chẳng luận là Nam hay Nữ, bất kỳ là nước nào, nó muốn biết Đạo Lư

con phải độ, biểu chúng nó đến nghe Thầy dạy, mới có thế nó tu-hành

đặng ; trước con không nên buộc chúng nó lắm.

 

Thầy nói một lần từ đây nhớ lấy : dầu cho đá, sắt, cây cỏ mà nghe

đến Thánh-Ngôn nơi Thầy mà con nói ra, cũng hoan nghinh, huống lựa là

người, con nhớ và an ḷng.

 

Đă thấy ven mây lố mặt dương

Cùng nhau xúm xít dẫn lên đường

Đạo cao phó có tay cao độ

Gần gũi sau ra vạn dặm trừơng.

 

Thầy đă hằng ngày nói với con rằng : Muôn việc chi Thầy đă bố-hóa

vào ḷng con. Như con tính điều chi, tức Thầy đă định rồi. Con không cần

nặng ḷng lo lắng. Đạo cốt để cho kẻ hữu duyên. Những kẻ nào đă làm

môn đệ của " Tà-thần Tinh-quái " th́ không thế ǵ làm môn đệ Thầy đặng.

 

Lẽ chánh tự nhiên có lẽ tà

Chánh Tà hai lẽ đoán sao ra ;

Sao ra Tiên Phật người trần tục,

Trần tục muốn thành phải đến Ta

 

... Những kẻ đă hưởng hết phúc hậu từ mấy đời trước, nay lại

c̣n phạm Thiên-Điều, th́ tội t́nh ấy thế chi giải nổi. Mấy con biết

luật h́nh thế gian c̣n chưa tư vị thay, huống là Thiên-Điều th́ tránh

sao cho lọt ? Dầu các con như vậy, th́ Thầy cũng lấy oai linh ấy mà

trừng-trị chớ không tư vị bao giờ. Phải lo sợ tội t́nh cho lắm ; phải

có sợ mới có giữ ḿnh ; phải biết sợ phải biết giữ ḿnh, phải hiểu rơ

rằng :

 " Thiên-Địa vô tư " đừng ỷ là " Đại-Từ-Phụ " mà lờn oai nghe các con.

 

 

-----------------------------------------------------------------

 

 

4 - (25 Fevrier 1926)

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

TIÊN-ÔNG,ĐI-B--TÁT MA-HA-TÁT

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

-----------

 

Dạy trẻ con trước toan dạy ḿnh

Cái công giáo-hóa cũng đồng sinh

Đạo đời tua biết đời rằng trọng,

Một điểm quang-minh một điểm linh

 

Thi-Hứa Giáo-Tập

 

Nghĩa là : sấp nhỏ của con dạy, sau cũng nên người ở đời.

Ấy là Đời. Nếu biềt trọng Đời th́ gắng dạy nó nên hiền.

 

Một điểm quang minh là một hồn người ; là vật tối linh của

Thầy trân trọng. Nếu con muốn làm lành th́ gắng dạy mấy hồn ấy đặng

hiền ( Lời giải hai câu thi sau ).

 

TRUNG vô giữa bái lễ cho Thầy coi ...

Con làm lễ trúng, song mỗi gặt, con nhớ niệm câu chú của Thầy :

 

" NAM-MÔ CAO-ĐÀI TIÊN-ÔNG ĐI-B--TÁT MA-HA-TÁT "

Đại lễ là làm lễ ba lần

Lần đầu dâng hương và hoa,

Lần giữa dâng rượu.

Lần chót dâng trà.

 

Phải chính ḿnh con dâng các lễ ấy.

Khi bái lễ, hai tay con chắp lại, song phải để tay trái ấn Tư,

tay mặt ngửa ra nằm dưới, tay trái để lên trên.

 

Từ đây (25-2-26) 13 tháng Giêng năm Bính-Dần, con phải may riêng

một bộ áo lễ, tay rộng, cổ trịch, như áo Đạo, nhưng phải gài chín mối,

màu xanh da trời. Con nhớ mang giày gai đặng hầu Thầy, c̣n nhứt nhứt đều

để cẳng không hết.

 

Lạy là ǵ ?

Là tỏ ra bề ngoài, lễ kỉnh trong ḷng.

Chắp hai tay lại là tại sao ?

Tả là Nhựt, hữu là Nguyệt, vị chi Âm-Dương ; Âm-Dương hiệp nhứt

phát khởi Càn-Khôn, sanh sanh hóa hóa. Tức là Đạo.

 

Lạy kẻ sống th́ hai lạy là tại sao ?

Là nguồn cội của nhơn-sanh lưỡng hiệp Âm-Dương mà ra. Ấy là Đạo.

 

Vong phàm bốn lạy là tại sao ?

Là v́ hai lạy là của phần người, c̣n một lạy Thiên, một lạy Địa.

 

Lạy Thần lạy Thánh th́ ba lạy là tại sao ?

Là lạy đấng vào hàng thứ ba của Trời, và cũng chỉ rằng lạy

Tinh-Khí-Thần hiệp nhứt. Ấy là Đạo.

 

Lạy Tiên lạy Phật th́ chín lạy là tại sao ?

Là tại chín Đấng Cửu-Thiên khai hóa.

 

C̣n lạy Thầy mười hai lạy là tại sao ?

Các con không biết đâu ?

Thập nhị Khai-Thiên là Thầy, Chúa cả Càn-Khôn-Thế-Giái ; nắm

trọn thập nhị Thới-Thần vào tay ; số mười hai là số riêng của Thầy.

... Chưa phải hồi các con biết tại sao vẽ Thánh-Tượng " Con Mắt "

mà thờ Thầy, song Thầy nói sơ lược cho hiểu chút đỉnh.

 

Nhăn thị chủ tâm

Lưỡng quang Chủ Tể.

Quang thị Thần,

Thần thị Thiên,

Thiên giă, Ngả giă.

 

Thần là khiếm khuyết của cơ mầu-nhiệm từ ngày Đạo bị bế. Lập

" Tam-kỳ Phổ-độ " nầy duy Thầy cho Thần hiệp Tinh-khí đặng đủ " Tam Bửu "

là cơ mầu-nhiệm siêu phàm nhập Thánh.

 

Từ ngày bị bế Đạo, th́ luật lệ hỡi c̣n nguyên, luyện pháp chẳng

đỗi song Thiên-Đ́nh mỗi phen đánh tảng " Thần " không cho hiệp cùng

" Tinh-khí ".

 

Thầy đến đặng hườn nguyên Chơn-Thần cho các con đặng đắc Đạo.

Các con hiểu " Thần cư tại Nhăn " . Bố trí cho chư Đạo-Hữu con hiểu rơ.

Nguồn-cội Tiên Phật do yếu nhiệm là tại đó. Thầy khuyên con mỗi phen

nói Đạo hằng nhớ đến danh Thầy.

 

 

---------------------------------------------------------------------

 

 

5 - (13 Mars 1926).

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

----------

 

Thầy cho các con biết trước đặng sau đừng trách rằng quyền

hành Thầy không đủ mà kềm thúc trọn cả Môn-đệ.

 

Các con đủ hiểu rằng : Phàm muôn việc chi cũng có thiệt và cũng

có dối ; nếu không có thiệt th́ làm sao biết đặng dối ; c̣n không có dối,

làm sao phân-biệt cho có thiệt... Cười ...

 

Thầy nói cho các con hiểu rằng : muốn xứng đáng làm Môn-đệ Thầy

là khổ hạnh lắm. Hễ càng thương bao nhiêu th́ Thầy lại càng hành bấy

nhiêu. Như đáng làm môn-đệ Thầy th́ Bạch-Ngọc-Kinh mới chịu rước, c̣n

ngă th́ cửa Địa-Ngục lại mời.

 

Thương thương ghét ghét, ai thấu đáo vậy ôi !

Bởi vậy cho nên Thầy chẳng v́ ghét mà không lời khuyến dụ ; cũng chẳng

v́ thương mà không sai qủy dỗ dành. Thầy nói trước cho các con biết mà

giữ ḿnh ; chung quanh các con, dầu xa, dầu gần, Thầy đă thả một lũ

hổ-lang ở lộn với các con. Thầy hằng xúi chúng nó thừa dịp mà cắn xé

các con ; song trước Thầy đă cho các con mặc một bộ thiết giáp, chúng

nó chẳng hề thấy đặng là đạo đức của các con.

 

Vậy ráng ǵn-giữ bộ thiết-giáp ấy hoài cho tới ngày các con hội

hiệp cùng Thầy.

Nghe và ráng tuân theo.

 

----------------------------------------------------------------------

 

 

6 - Vĩnh-nguyên-Tự (7 Avril 1926)

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

 

TIÊN-ÔNG, ĐI-B--TÁT MA-HA-TÁT

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

---------

Nhiên-Đăng Cổ-Phật thị ngă

Thích-Ca Mâu-Ni thị ngă,

Thái-Thượng Ngươn-Thi thị ngă,

Kim viết Cao-Đài

 

 

---------------------------------------------------------------------

 

 

7 - (8 Avril 1926)

 

THÍCH-CA MU-NI PHT GIÁNG-CƠ.

Thích-Ca Mậu-Ni Phật,

Chuyển Phật-Đạo

Chuyển Phật-Giáo,

 

Chuyển Phật-Tăng quy nguyên Đại-Đạo, tri hồ chư chúng sanh !

Khánh hỉ ! Khánh hỉ ! Hội đắc Tam-kỳ Phổ-độ ; chư Thần, Thánh, Tiên,

Phật đại hỉ phát đại tiếu. Ngă vô lự tam đồ chi khổ. Khả tùng giáo

NGỌC-ĐẾ viết CAO-ĐÀI ĐI-B--TÁT MA-HA-TÁT.

CAO-ĐÀI

 

Lịch con nghe Phật Như-Lai nói chưa ?

- Tam-kỳ Phổ-độ là ǵ ?

Là Phổ-độ lần thứ ba,

- Sao gọi là Phổ-độ ? Phổ-độ nghiă là ǵ ?

Phổ là bày ra.

Độ là cứu chúng sanh.

 

- Chúng sanh là ǵ ?

Chúng sanh là toàn cả nhơn-loại, chớ không phải lựa chọn

một phần người như các con tính rồi.

 

- Muốn trọn hai chữ Phổ-độ phải làm thế nào ?

Phải bày bửu-pháp chớ không đặng dấu nữa.

Nghe và phải tuân theo.

Con phải mặc y phục như Trung, mà màu hồng.

 

 

------------------------------------------------------------------

 

 

8 - 22 et 23 Avril 1926 và 13/3/ B D.

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

Ba con nghe dạy cuộc sắp Thiên-Phong ;

Các con có vui không ?

Đạo phát trễ một ngày là một ngày hại nhơn-sanh. Thầy nôn nóng

nhưng mà Thiên-cơ chẳng nghịch đặng, phổ-thông trắc-trở, vậy th́ ba

con ( Trung, Cư, Tắc ) cứ sắp đặt thế này :

 

Trung nghe, Con dời bài vị của Lư-Bạch để dưới tượng Thầy ; con

dọn dẹp trong hết để một cái ghế, kế một bên trang thờ ; rồi để trên một

cái ghế lớn đặng làm ngôi giáo Tông ; ba cái nữa để sắp hàng theo ở

dưới, đặng làm ngôi cho ba vị Đầu-Sư. Con phải bao bốn cái ghế ấy cho

tinh khiết, con đem Thiên-Phục Giáo-Tông mà để nơi ghế ở trên. C̣n bộ

Thượng-Thanh th́ để giữa ; bộ Ngọc-Thanh bên Hữu, c̣n ghế bên tả con

phải viết một miếng giấy đề chữ " Thái " cho lớn mà dán lên chỗ dựa.

 

Ngay chỗ bàn ngự của Thầy, phải để một cái ghế, trước ngôi ba vị

Đầu-Sư, vọng một bài vị, biểu Lịch viết như vầy.

 

" CỬU THIÊN CẢM ỨNG LÔI THINH PHỔ HOÁ THIÊN TÔN " lại vẽ thêm một

lá buà " KIM QUANG TIÊN " để thông ngay ở giữa, ai ai ngó vào cũng đều thấy

đặng.

 

Bàn Thầy giáng cơ th́ để trước vọng Ngũ-Lôi, khi giáng cơ rồi th́

dời đi cho trống chỗ đặng nhị vị Đầu-Sư quỳ mà thề.

 

Con lại để thêm một cái bàn giữa bên cửa sổ, đằng trước ngó vô.

Cư, nghe dặn: Con biểu Tắc tắm rửa sạch sẽ ( xông hương cho nó ) biểu

nó lựa một bộ quần áo tây cho sạch sẽ, ăn mặc như thường đội nón ...

Cười .....

Đáng lẽ nó phải sấm khôi, giáp như hát bội, mà mắc nó nghèo,

Thầy không biểu.

Bắt nó đứng trên, ngó mặt ngay ngôi Giáo-Tông, lấy chín tấc vải

điều dấp mặt nó lạị.

 

Lịch, con viết một lá phù ( Giáng-Ma-Xữ ) đưa cho nó cầm.

Các con, phải cho thanh tịnh kể từ ngày nay, diệt tận phàm tâm chớ

nhơ một điểm, th́ ngày ấy thề mới đặng.

 

Cư, khi đem Ba bộ Thiên-Phục đến vọng trên ba cái ngai th́ con

phải chấp bút bằng nhang như mọi lần đặng Thầy trấn trong ba bộ Thiên-

Phục và ba ngai ấy, rồi mới kêu hai vị Đầu-Sư đến quỳ trước Bửu-Ngai

của nó, đặng Thầy vẽ phù vào ḿnh, khi hai vị Đầu-Sư vái rồi, phải đến

trước Bửu-Điện của Thầy mà làm lễ ( mười hai lạy ) và trước ngôi

Giáo-Tông ( chín lạy ) rồi biểu Giảng xướng lên :

 

" Phục vị " th́ hai người leo lên ngồi.

Cả hết thảy Môn-Đệ phân làm ba ban, đều quỳ xuống biểu Tắc leo

lên bàn, con chấp bút bằng nhang, đến bàn Ngũ-Lôi đặng Thầy triệu nó

đến rồi mới tới trước mặt Tắc đặng Thầy trục xuất chơn-thần nó ra :

nhớ biểu Hậu. Đức xông hương tay của chúng nó, như em có giựt ḿnh té

th́ đỡ.

 

Rồi biểu hai vị Đầu-Sư xuống ngai, quỳ đến trước mặt Ngũ-Lôi,

hai tay chấp trên đầu quỳ ngay bùa ( Kim-Quang-Tiên ) mà thề như vầy :

 

" Tôi là Lê Văn Trung tự Thiên Ân là THƯỢNG-TRUNG-NHỰT và Lê Văn Lịch

" tự Thiên Ân là NGỌC-LCH-NGUYT thề Hoàng-Thiên, Hậu-Thổ, trước

"Bửu-Pháp Ngũ-Lôi rằng làm trọn Thiên-đạo má diều-dắc cả mấy em chúng

"tôi đều là Môn-Đệ của CAO-ĐÀI-NGỌC-ĐẾ ; nhứt nhứt do lịnh Thầy phân

"định, chẳng dám chuyên quyền mà lập thành tả đạo ; như ngày sau hữu

"tội th́ thề có Ngư-Lôi tru diệt.

Đến bàn Vị-Hộ Pháp cũng quỳ xuống, vái y vậy đều câu sau như vầy :

" Như ngày sau phạm Thiên-Điều, thề có Hộ-Pháp đọa Tam-đồ bất năng

" thoát tục.

 

Rồi mới biểu Giảng-xướng lại nữa " PHỤC V " th́ nhị Đầu-Sư trở

lại ngồi trên ngai, chư Môn-đệ đều đến lạy mỗi người hai lạy.

 

Tới phiên các Môn-đệ, từ người đến bàn Ngũ-Lôi mà thề rằng :

 

" Tên ǵ ?...... Họ ǵ ? .... Thề rằng : Từ đây biết một Đạo

Cao " Đài Ngọc-Đế, chẳng đổi dạ đổi ḷng, hiệp đồng chư Môn-đệ, ǵn

luật lệ " Cao-Đài, như sau có ḷng hai th́ Thiên-tru, Địa-lục ".

 

Tới trước bàn Hộ-Pháp, cũng thề như vậy, rồi mới đến lạy nhị vị

Đầu-Sư.

 

 

-------------------------------------------------------------------

 

 

9 - (24 Avril 1926)

 

NGỌC-HOÀNG-THƯƠNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

TIÊN-ÔNG ĐA-B--TÁT MA-HA-TÁT

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

 

Vốn từ trước Thầy lập ra Ngũ chi Đại-Đạo là :

Nhơn-đạo

Thần-đạo

Thánh-đạo

Tiên-đạo

Phật-đạo

 

Tuỳ theo phong hoá của mỗi thân nhân loại mà gầy Chánh-Giáo,

là v́ khi trước Càn-vô đắc khán. Khôn vô đắc duyệt, th́ nhơn-loại duy

có hành đạo nội tư phương ḿnh mà thôi.

 

C̣n nay th́ nhơn-loại đă hiệp đồng. Càn-Khôn dĩ tận thức, th́

lại bị phần nhiều đạo ấy mà nhơn-loại nghịch lẫn nhau : nên Thầy mới

nhứt định quy nguyên phục nhứt. Lại nữa, trước Thầy lại giao Chánh-

Giáo cho tay phàm, càng ngày lại

 càng xa Thánh-Giáo mà làm ra cuộc

Phàm-Giáo. Thầy lấy làm đau đớn, hằng thấy gần trót mười ngàn năm,

nhân-loại phải sa vào nơi tội lỗi, mạt kiếp chốn A-Tỳ.

 

Thầy nhứt định đến chính ḿnh Thầy độ rỗi các con, chẳng chịu

giao Chánh-Giáo cho tay phàm nữa. Nhưng mà buộc phải tập Chánh-thể, có

lớn nhỏ đặng để thế cho các con d́u-dắt lẫn nhau, anh trước em sau mà

đến nơi Bồng-đảo.

 

V́ vậy Thầy mới lập ra có một phẩm Giáo-Tông nghiă là anh cả,

ba phẩm Đầu-Sư, nghiă là Giáo-Hữu. Chẳng đặng một ai dưới thế nầy c̣n

đặng phép nói rằng thế quyền cho Thầy mà trị phần hồn của nhơn-loại.

Ai có đức hạnh lớn th́ mới ngồi đặng địa vị Thầy ban thưởng. C̣n cả

Môn-đệ ai cũng như ai, không đặng gây phe, lập đảng ; những kẻ nào

phạm tội th́ Thầy trục xuất ra ngoài, cho khỏi đều rối loạn.

 

 

---------------------------------------------------------------------

 

 

10 - (Đêm 25 rạng mặt 26 Avril 1926)

( 14 rạng mặt rằm tháng ba, năm Bính-Dần ).

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

TIÊN-ÔNG, ĐI-B--TÁT MA-HA-TÁT

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

Kim triêu dĩ đảo Thiên-Trung-Quang,

Ám hiểu thế t́nh tánh đức nan ;

Chỉ đải thời lai Quang minh tụ,

Tả ban thiểu đức, Hữu ban mang.

 

Đức, Hậu, phong vi tiên-đạo pḥ cơ Đạo-Sĩ.

Cư, phong vi Tá-Cơ Tiên-Hạt Đạo-Sĩ.

Tắc, phong vi Hộ-giá Tiên-đồng tá-cơ Đạo-Sĩ.

Trung, Lịch, đă thọ sắc, cứ tước vị mà theo lịnh sắc mạng Ta.

Kỳ, phong vi Tiên-Sắc-Lang-Quân Nhâm-Thuyết-Đạo-Giáo-Sư.

Đản, phong vi Tiên-đạo Công-Thần Thuyết-Đạo-Sư.

Cư, tuân theo lời Thầy truyền mà thi hành.

 

 

------------------------------------------------------------------

 

 

11 - Trường-Sanh-Tự ( Cần-Giộc )

( Dimanche 30 Mai 1926 ) ( 19 tháng tư B.D ).

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

TIÊN-ÔNG, ĐI-B--TÁT MA-HA-TÁT

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

( Khi nhập đàn người ta đến coi đông không được tinh khiết

nên người chủ đàn đuổi bớt ra, Thầy giáng cơ quở ) :

 

Thầy chẳng hiểu thế nào chư Môn-đệ ám muội, dường ấy ?

" Chiêu Kỳ Trung độ dẫn hoài sanh " là nghiă ǵ ? Dầu cho trẻ con

trong bụng cũng phải độ ; sao các con lại đuổi các thiện-nam tín-nữ ?

 

Hứa nhập - Khai môn.

Chư chúng sanh nghe :

 

Từ trước Ta giáng sanh lập Phật-Giáo gần sáu ngàn năm th́

Phật-đạo chánh truyền gần thay đổi. Ta hằng nghe chúng sanh nói Phật

giả vô ngôn. Nay nhứt định lấy huyền diệu mà giáo-đạo, chớ không

giáng sanh nữa, đặng chuyển Phật-Giáo lại cho hoàn toàn.

 

Dường nầy, từ đây chư chúng sanh chẳng tu bị đọa A-Tỳ, th́

hết lời nói rằng : " Phật-Tông vô giáo " mà chối tội nữa.

 

Ta nói cho chúng sanh biết rằng : Gặp Tam-kỳ Phổ-độ nầy

mà không tu, th́ không c̣n trông mong siêu rỗi.

 

 

-------------------------------------------------------------------

 

 

12 - (Lundi 31 Mai 1926) (20 tháng tư B.D).

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

TIÊN-ÔNG, ĐI-B--TÁT MA-HA-TÁT

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

Trung con phải lên nhà G ... bây giờ mà xem-sóc sắp đặt sự

thờ phượng theo bây giờ, cho tới ngày tác thành Tân-Luật.

 

G. Thầy khen con đó.

Thánh-tâm dầu phải chịu khỗn trần đi nữa, th́ chất nó cũng

vẫn c̣n. Các con khác hơn kẻ phàm là duy tại bấy nhiêu đó mà thôi. Kẻ

phàm dầu ly hương thuở ấu-xuân đi nữa, ḷng bằng hoài vọng. Chí Thánh

dầu bị đọa trần, ḷng hăy c̣n nhớ hoài nơi Tiên-Cảnh. Nếu chẳng vậy,

ai có dám ra ưng thuận hạ thế cứu đời ? Con chỉ tu mà đắc đạo. Phải

ngó đến bằng ức, thiên vạn kẻ nhơn-sanh chưa đặng khỏi luân hồi, để

ḷng từ bi độ rỗi kẻo tội nghiệp.

 

 

----------------------------------------------------------------------

 

 

13 - Hội Phước-Tự ( Cần-Giộc ).

Samedi 5 Juin 1926 . Mùng năn tháng tư B.D.

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

TIÊN-ÔNG, ĐI-B--TÁT MA-HA-TÁT

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

Cư, đọc " Thánh-Ngôn ".

Tắc, tụng " Nhơn-Quả ".

 

Thích-Ca Như-Lai thị Ngă, dục cứu chúng sanh, tá danh

Cao-Đài Đại-Bồ-Tát. Nhử tri hồ ?

 

Hữu ngả đô Thái-Đầu Sư tại thử.

Nhỉ vô thức luyện Đạo, ngă phái Ngọc-Đầu-Sư chi giáo thọ

hữu-pháp.

 

Tam thập tứ vị Chúng-Sơn bất tri chơn lư luyện thành. Ngă

vi Chủ-Khảo

Giáo-Hoá. Khả tuân Ngả mạng.

 

Nhữ đẳng tu thọ pháp, tu thọ pháp. Khâm tai.

 

THÍCH-CA NHƯ-LAI

 

Kim viết : CAO-ĐÀI TIÊN-ÔNG ĐI-B--TÁT

Chư-Sơn nghe dạy :

 

Vốn từ Lục-Tổ th́ Phật Giáo đă bị bế lại, cho nên tu hữu công

mà thành th́ bất thành ; Chánh Pháp bị nơi Thần-Tú làm cho ra mất Chánh

Giáo, lập riêng pháp-luật buộc nối Đạo-Thiền.

 

Ta v́ luật lịnh Thiên mạng đă ra, cho nên cam để vậy, làm cho

Phật-Tông thất chánh có gần ba ngàn năm nay. V́ Tam-kỳ

Phổ-độ, Thiên-địa hoằng khai ; nơi " Tây phương Cực-lạc " và

" Ngọc-Hư-Cung " mật chiếu đă truyền siêu rỗi chúng sanh. Trong

Phật-Tông-Nguyên-Lư đă cho hiểu trước đến buổi hôm nay rồi ; tại tăng

đồ không kiếm chơn lư mà hiểu.

 

Lắm kẻ đă chịu khổ hạnh hành Đạo ... Ôi ! Thương thay ! Công

có công mà thưởng chưa hề có thưởng, v́ vậy mà Ta rất đau ḷng.

 

Ta đến chẳng phải cứu ḿnh chư Tăng mà thôi ; v́ trong thế

hiếm bậc Thần, Thánh, Tiên, Phật, phải đọa hồng trần, Ta đương lo

cứu vớt. Chư tăng, chư chúng-sanh hữu căn, hữu kiếp, đặng gặp kỳ Phổ-độ

nầy là lần chót ; phải rán sức tu hành, đừng mơ mộng hoài trong giả luật.

Chư-Sơn đắc Đạo cùng chăng là do nơi ḿnh hành Đạo. Phép hành Đạo

Phật-Giáo, dường như ra sái hết, tương tự như gần biến

" Tả-Đạo-Bàn-Môn ". Kỳ truyền đả thất. Chư-Sơn chưa hề biết cái sai

ấy do tại nơi nào : cứ ôm luật Thần-Tú th́ đương mong mỏi về Tây-Phương

mà cửa Tây-Phương vẫn cứ bị đóng, th́ cơ thành chánh quả do nơi

nào mà biết chắc vậy. Ta đă đến với huyền diệu nầy, th́ từ đây Ta cũng

cho Chư-Tăng dùng huyền diệu nầy mà học hỏi ; ngày sau th́ đừng đổ tội

rằng v́ thất học mà thất kỳ truyền, Chư-Tăng từ đây chẳng đặng nói

Phật giả vô ngôn nữa.

 

 

----------------------------------------------------------------------

 

14 - (Mardi, 8 Juin 1926) - ( 26 tháng tư B.D ).

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

TIÊN-ÔNG, ĐI-B--TÁT MA-HA-TÁT

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

-----------

 

CAO-ĐÀI

 

(Hai người Langsa hầu bàn)

Ce n'est pas ainsi qu'on se présente devant Dieu.

 

THĂNG

 

Tái cầu.

Cao-Đài. Le Très Haut.

Ô ! Race bénite! Je vais satisfaire ta curiosité. Humains,

savez-vous d'où vous veniez ?

 

Parmi toutes les créatures existant sur ce globe terrestre,

vous êtes les plus bénis; je vous élève jusqu'à Moi en esprit et en

sagesse. Vous avez toutes preuves pour vous reconnaitre par promotion

céleste.

 

Le Christ est venu parmi vous. Il versait son saint sang pour

la ré- demption. Que profit avez-vous pendant presque deux mille ans de

son absence ? Vous préchez son Évangile sans même le comprendre. Vous

dénaturez la signification de sa sainte doctorine. L'humanité souffre

des vicisstuudes de tous ses apôtres. Ils n'ont pas su suivre le même

chemin du calvaire de leur Maitre.

 

Le trône le plus précieux du mond est celui du premier de ses

disciples.

 

Cette doctorine, au lieu d'apporter à l'humanité la paix et la

concorde, lui apporte la dissension et la guerre.

 

Voilà pourquoi je viens vous apporter moi-même la paix tant

promise. Le Christ ne revient qu'ensuite.

 

Au revoir .... Vous apprendre encore beaucoup de choses après

de mes disciples.

 

 

--------------------------------------------------------------------

 

 

15 - ( 18-5 B.D. -  27-6-1926 )

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

Nhơn, con phải khởi sự kể từ ngày nay cho tới ngày Ngọc-Đàn

Vĩnh-Nguyên-Tự tập nhạc đủ lại hết. Như nhập th́ đừng đánh trống

Bác-Nhă, mà đánh Ngọc-Hoàng-Sấm, nghĩa là mỗi hồi mười hai tiếng, đổ

xuống đủ 12 hồi, ba lần như vậy.

 

Bạch-Ngọc-Chung cũng giọng ấy.

Khi nhập lễ xướng " Khởi-Nhạc ", th́ phải đánh trống và đờn

bảy bài cho đủ.

Chừng biến lễ, phải đờn Nam-Xuân ba bài, vị Lễ Sanh phải hiến

lễ bảy lái, đi chữ Tâm. Tới khi thài, th́ đờn " Đảo-Ngũ-Cung ", rồi con

lại bắt đầu đờn lại, cho chư Môn-đệ tụng kinh.

 

Lịch, nghi tiết con lập, có Thầy giáng đủ lễ hết, vậy con

truyền cho chư Môn-đệ, đặng chúng nó y theo mà hành lễ.

Nghiă, con phải học xướng cho thuộc làu.

Biểu Đức cũng vậy. Ba con phải nhớ lời thầy dặn cho kỹ nghe.

Mấy đứa con là : Nghiă, Hậu, Tràng, Cư, Tắc, Sang đều mặc đồ trắng,

hầu theo thứ lớp như vầy :

Nghiă, Đức đứng xướng ngoài, là tại bàn thờ Hộ-Pháp, rồi Hậu,

Tràng đứng cặp kế đó ; kẽ ba con, sau rốt hết ; Tắc giữa, Cư mặt, Sang

trái. C̣n ba bàn thờ trong th́ biểu Lịch lập lại như vầy :

 

Giữa Thượng-Đàn

Hữu Ngọc-Đàn.

Tả Thái-Đàn.

C̣n Thánh-vị của chư Môn-đệ đă dĩ văng th́ tùy theo phái nó

mà sắp kế theo bàn thờ Thầy.

 

Kỳ, Kim hầu xướng nội, là tại bàn thờ trong, biểu chúng nó

đứng như vầy :

Kỳ bên mặt, Kim bên trái.

C̣n Bản, Giỏi, một cặp lễ sanh đầu đi giữa với một cặp nữa,

là Tỷ với Tiếp ;

Tả th́ Nhơn với Tường, hữu th́ Giảng với Kinh.

Lập ngoài cho đủ ba bàn vọng đều để chư Lễ-Sanh hầu. Chừng

nào nội xướng, th́ để cho Lễ-Sanh điện lễ cúng vật th́ để sẵn ngoài

ba bàn ; chừng Lễ-Sanh xướng, th́ đem vô cho mấy vị Chức-Sắc hiến lễ.

 

Trung, con phải cậy hai vị Lăo Thành Minh-Đường hầu trong,

đặng tiếp lễ Thượng-Đàn ; Ngọc-Đàn th́ Kính và Chương, c̣n Thái-Đàn,

ngày ấy thầy lựa.

Cười .....

 

Bản đứng dậy, Thầy vẻ đi chữ tâm là sao, rồi Thầy mới dạy

tiếp đặng. ( Phết trước mấy dấu ngón cẳng mặt, dơ lên, phết qua một cái,

đặng làm cái chấm ... Đứng hai cẳng cho ngang nhau... Con phết đi,

đứng thụt lại ).

 

Cư, con đi cho nó coi con.

Các con  coi thầy đi đây nè.

 

Hiểu, lấy nước con.

Con đi thế nào thành hai chữ Tâm lộn ngược như vậy.

 

Cư đi trúng, đi lại nữa con.

Cư giỏi con, phải vậy, như con muốn cho ra bộ lịch sự, th́

khi chấm gót, con nhún bộ xuống một chút.

Cười .....

 

giỏi, Bản ... Thầy tiếp.

Đọc lại, Nghiă.

Như Ngoại xướng điện " Trà " " Quỳ ", chức-sắc đồng qú dưng

trà lên khỏi đầu. Một cặp Lễ-Sanh đầu ở giữa hầu, đặng cầm Song-đăng

bước lên. Khi xướng " Quỳ ", th́ cũng phết cẳng trái, đá cẳng mặt, quỳ

xuống cho đều, day mặt vào Bửu-Điện.

 

... Phải vậy con ... Hễ đứng dậy rồi, xây mặt vào Chánh-

Điện, để Song-đăng và cúng vật xuống ngay ngực ; chừng trống đổ lần

thứ nh́, cùng lên ; lại nhạc khởi, th́ xem nhịp mà đi bảy lái ; chừng ấy

Thầy dặn Nhơn nó nhịp lại cho các con đi.

Cười ...

Con Trung, con phải giữ y như nghi tiết mà hành lễ.

 

 

--------------------------------------------------------

16 - ( 5 juillet 1926 )

CAO-ĐÀI

K ..... Nghe Thầy dạy con.

Người ở dưới thế nầy, muốn giàu có phải kiếm phương thế mà

làm ra của. Ấy là về phần xác thịt. C̣n Thần-Thánh-Tiên-Phật muốn cho

đắc đạo phải có công quả.

Thầy đến độ rỗi các con là lập thành một trường công đức cho

các con nên đạo. Vậy đắc Đạo cùng chăng là nơi các con muốn cùng chẳng

muốn. Thầy nói cho con nghe K ... ôi ! Nếu chẳng đi đến trường Thầy lập

mà đoạt thủ địa vị ḿnh, th́ chẳng đi nơi nào khác mà đắc đạo bao giờ.

K .... con ôi ! - Cửa Bạch-Ngọc-Kinh ít kẻ, chớ chốn A-Tỳ vốn

nhiều người. Con liệu mà hành đạo. Thầy thương con chừng nào, ngày sau

con càng ăn-năn sám hối, nên Thầy đă tha tội trước cho con rồi.

Phận sự con rất lớn, tại Ngọc-Đàn con sẽ thọ lịnh.

 

 

------------------------------------------------------------------

 

 

17 - ( 15-7-1928 )

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

Cư, Tắc, con phải đem bốn đứa nhỏ theo, rồi kiếm thêm tám

đứa nữa, chia ra mỗi hướng là ba, con để :

An ...... Đông.

Bích ..... Tây.

Tri ..... Nam

Hoằng ..... Bắc.

Biểu chúng nó cầm mỗi đứa một cây cờ nhỏ, phải làm thế nầy :

Xanh, Đỏ, Trắng, Vàng, Đen, mỗi hướng ba cây. Trung ương ba đứa bây cầm.

Như làm cờ vải chẳng kịp, th́ mua giấy màu ; bề dài cờ : chín tấc tây,

bề ngang ba tấc tây, cắt xéo xuống ... Nghe và tuân theo.

Khi sắp đặt rồi, Cư, con sắp bút bằng nhang cho thầy trấn.

Con biểu Vân, khi trấn rồi, nó ở trong cho tới măn lễ ; nếu bước ra ngoài,

về điên đi mà chớ.

Biểu sắp nhỏ đại tịnh ; Tắc nghe, con phải ngó chừng chúng nó luôn

luôn.

Biểu Lịch phát cờ cho sắp nhỏ, v́ nó phải có đọc câu chú.

--------------------------------------------------------

 

18 - ( Samedi 17 juillet 1926 ) -  8 tháng sáu B.D.

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

TIÊN-ÔNG, ĐI-B--TÁT MA-HA-TÁT

GIÁO-ĐO NAM PHƯƠNG

Đường-thị ! Thầy giao phe nữ cho con lập thành, chẳng phải v́

đờn bà mà sớm nồi cơm, chiều tră cháo hoài.

Phần các con truyền Đạo kỳ Phổ-độ nầy cũng lắm nặng nề ; bao

nhiêu Nam tức bao nhiêu Nữ ; Nam biết thành Tiên Phật, chớ Nữ lại không

sao ? Thầy đă nói Bạch-Ngọc-Kinh có cả Nam và Nữ, mà phần nhiều Nữ lấn

quyền thế hơn Nam nhiều.

Vậy con phải tuân lịnh Thầy mà lập thành Nữ phái. Nghe và

tuân. Thầy hằng ở bên con, lo chung cùng con ; con chớ ngại.

H ..... Thầy giao Nữ-Phái cho con rộng quyền mà dạy dỗ, làm

chủ, cho Thầy thâu đến mà giao cho con, trách nhậm con Thầy sẻ chia

bớt với.

 

 

-------------------------------------------------------------------

 

 

19 - Ngọc-Đàn ( Cần-Giộc )

( Samedi, 17 Juillet 1926 ) - ( 8 tháng 6 B.D. )

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

TIÊN-ÔNG, ĐI-B--TÁT MA-HA-TÁT

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

Hỉ chư Môn-đệ, chư Ái-Nữ

Đại-hỉ ! Đại hỉ !

 

Ngọc-Đầu-Sư khả tu truyền Pháp, thuyết Đạo.

Kẻ nào trai giái đặng mười ngày đổ lên, thọ bửu pháp đặng.

Chư Môn-đệ phải trai giái.

V́ tại sao ?

Chẳng phải Thầy c̣n buộc theo cựu luật, song luật ấy rất nên quư báu,

không giữ chẳng hề thành Tiên, Phật đặng.

Thầy cắt nghiă :

Mỗi kẻ phàm dưới thế nầy đều có hai xác thân : Một phàm gọi là

corporel. C̣n một thiêng liêng gọi là spirituel. Mà cái thiêng liêng

do nơi cái phàm mà ra, nên gọi nó là bán hữu h́nh, v́ có thế thấy

đặng mà cũng có thế không thấy đặng.

Cái xác vô h́nh huyền diệu thiêng-liêng ấy do nơi Tinh-Khí-

Thần mà luyện thành.

Nó nhẹ nhàng hơn không khí.

Khi nơi xác phàm xuất ra, th́ lấy h́nh ảnh của xác phàm như

khuôn in rập. C̣n khi đắc đạo mà có Tinh-Khí, không có Thần, th́ không

thế nhập mà hằng sống đặng.

C̣n có Thần không có Tinh khí th́ khó hườn đặng Nhị-xác-Thân.

Vậy ba món ấy phải hiệp mới đặng.

Nó vẫn là chất tức hiệp với không-khí Tiên-Thiên, mà trong khí

Tiên-Thiên th́ hằng có điển quang. Cái chơn-thần buộc phải tinh tấn,

trong sạch mới nhẹ hơn không khí ra khỏi ngoài Càn-Khôn đặng.

Nó phải có bổn nguyên Chí-Thánh, Chí-Tiên, Chí-Phật mới xuất

Thánh, Tiên, Phật đặng.

Phải có một thân phàm tinh-khiết mới xuất chơn-thần tinh khiết.

Nếu như các con c̣n ăn mặn luyện Đạo rủi có ấn chứng th́ làm

sao mà giải tán cho đặng ?

Như rủi bị hườn, th́ đến khi đắc Đạo, cái trược khí ấy vẫn c̣n,

mà trược khí th́ lại là vật chất tiếp diễn ( bon conducteur

d'élictricité) th́ chưa ra khỏi lằn không khí đă bị sét đánh tiêu diệt.

C̣n như biết khôn th́ ẩn núp tại thế mà làm một bậc " Nhân Tiên ",

th́ kiếp đọa trần cũng c̣n chưa măn.

V́ vậy Thầy buộc các con phải trường trai mới đặng luyện Đạo.

 

--------------------------------------------------------

20 - (Jeudi 22 Juillet 1929) - (13 tháng sáu B.D.)

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

TIÊN-ÔNG ĐI-B--TÁT MA-HA-TÁT

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

Sự chết, thường sự chết là hết, là v́ dốt không biết Đạo nên

tưởng lầm.

Khắp trong nhơn-loại trong mặt Địa-Cầu này, phần đông v́ kính

thờ Tà-Quái mà Tà-Quái vốn chứa sự chết th́ tức nhiên chúng nó ở

trong ṿng sự chết là phải tiêu diệt ; th́ biết bao giờ biết đặng sự hằng

sống là ǵ ... Cười ... Nếu Thầy không đến kịp, th́ các con cũng vẫn

bị trong ṿng sự chết.

Tà mị cũng như một hột luá bị hẩm mà thúi, th́ thế nào mọc đặng

mà sanh bông trổ trái.

C̣n bậc chơn tu tỉ như một hột giống tốt, hễ gieo xuống th́ cây

lên, cây lên th́ trổ bông, trổ bông rồi sanh trái, mà biến biến sanh sanh

càng tăng số. V́ vậy mà các con phải bỏ xác trần, mà bông trái

thiêng-liêng các con sanh hoá chơn-thần ; chơn-thần lại biến hằng muôn

thêm số tăng lên hoài. Ấy là Đạo. Bởi vậy một chơn-thần Thầy mà sanh

hoá thêm chư Phật, chư Tiên, chư Thánh, chư Thần  và toàn cả nhơn-loại

trong Càn-Khôn Thế Giái ; nên chi các con là Thầy, Thầy là các con.

Như kẻ bên Phật Giáo hay tặng Nhiên-Đăng là Chưởng-Giáo ; Nhiên-

Đăng vốn sanh ra đời Hiên-Viên-Huỳnh-Đế.

Người gọi Quan-Âm là Nữ-Phật-Tông, mà Quan-Âm vốn là Từ-Hàng-Đạo-

Nhơn biến thân. Từ-Hàng lại sanh ra lúc Phong Thần đời nhà Thương.

Người ta gọi Thích-Ca-Mậu-Ni là Phật-Tổ. Thích-Ca vốn sanh ra

đời nhà Châu.

Người ta gọi Lăo-Tử là Tiên-Tổ-Giáo, th́ Lăo-Tử cũng sanh ra

đời nhà Châu.

Người gọi Jésus là Thánh-Đạo Chưởng-Giáo, th́ Jesus lại

sinh nhằm đời nhà Hớn.

Thầy hỏi vậy chớ ai sanh ra các Đấng ấy ?

Khí-Hư-Vô sanh có một Thầy. C̣n mấy Đấng Thầy kể đó, ai sanh ?

Ấy là Đạo. Các con nên biết.

Nếu không có Thầy th́ không có chi trong Càn-Khôn Thế-Giái

nầy ; mà nếu không có Hư Vô chi khí th́ không có Thầy.

 

 

---------------------------------------------------------------------

 

 

21 - ( Dimanche 25 Juillet 1926) . 16 tháng 6 Bính Dần.

 

CAO - ĐÀI

Cười ...

T ... Con coi mặc Thiên-Phục có xấu ǵ đâu con ?

Một ngày kia sắc phục ấy đời sẽ coi quư trọng lắm.

Con ôi ! Con có biết những điều ấy bao giờ.

Cười ...

Mấy đứa Lễ Sanh cốt để sắp đặt sự nghiêm trang trong dàn cầu

Thầy, chớ chẳng phải duy để đi lễ mà thôi, mỗi đại đàn phải đủ mặt ;

chúng nó phải ăn mặc trang-hoàng, hai đứa trước, hai đứa sau, xem sắp

sự thanh tịnh. Thầy dặn các con như đàn nội chẳng nghiêm, Thầy không

giáng, các con nhớ nghe.

Tr...,L...,K...,T... nghe :

Bốn con đă mang nơi ḿnh mỗi đứa một cái trách nhậm chẳng

phải nhỏ. Thử nghĩ lập một nước c̣n dễ hơn dạy một người dữ đặng hiền,

huống chi trong Tam-kỳ Phổ-độ nầy các con phải độ rỗi cả nhơn loại khắp

cả năm Châu, th́ trách nhậm ấy lớn lao là bực nào ? Cái hạnh và cái đức

của các con nó phải phù hạp với cái trách nhậm mới đặng. Các con là đèn

và gương soi của nhơn-loại ; phải tập cho ḿnh xứng đáng.

Các con có đặng hạnh phúc ấy là do học đặng măy mún nơi Thầy,

mà Thầy dạy các con chẳng nghe, Thầy sai các con chẳng tuân...

Tu thân c̣n chưa xong th́ thế nào mong mỏi thành Tiên Phật đặng ?...

 

 

----------------------------------------------------------------------

 

 

22 - Ngọc-Đàn ( Giồng ông-Tố )

( Vendredi 30 Juillet 1926 ) - 21 tháng 6 ( B.D. )

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

TIÊN-ÔNG, ĐI-B--TÁT MA-HA-TÁT

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

TÀ-DÂM GIÁI

V́ sao tội Tà-dâm là trọng tội ?

Phàm xác thân con người, tuy mắt phàm coi thân h́nh như một,

chớ kỳ trung nơi bổn thân vốn một khối chất chứa vàn vàn muôn muôn

sanh vật.

Những sanh vật ấy cấu kết nhau mà thành khối ( la formation des

cellules ), vật chất ấy có tánh linh. V́ chất nuôi nấng nó cũng đều là

sanh vật ; tỉ như : rau cỏ, cây, trái, lúa, gạo, mọi lương vật đều cũng

có chất sanh.

Nếu nó không có chất sanh th́ thế nào tươi tắn và chứa sự sống,

như nó khô rũ th́ là nó chết. Mà các con nào ăn vật khô héo bao giờ. C̣n

như nhờ lửa mà nấu th́ là phương pháp tẩy trược đó mà thôi, chớ sanh

vật bị nấu chưa hề phải chết.

Các vật thực vào tỳ vị, lại biến ra khí ; khí mới biến ra huyết.

Nó có thể hườn ra nhơn h́nh, mới có sanh sanh tử tử của kiếp nhơn-loại.

V́ vậy một giọt máu là một khối chơn linh.

Như các con dâm qúa độ th́ là sát mạng chơn linh ấy. Khi các con

thoát xác th́ nó đến tận nghiệt đài mà kiện các con. Các con chẳng hề

chối tội đặng.

Vậy phải giữ ǵn giái cấm ấy cho lắm.

 

 

-----------------------------------------------------------------------

 

 

23 - ( Mercredi 4 Aout 1926 ) - 5 tháng 6 (B.D)

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

Hỉ chư Môn-Đệ chư nhu,

Nghe dạy :

Sự chơn thật và sự giả dối, mắt phàm các con đâu có thể phân

biệt đặng ; một trường thử Thánh, Tiên, Phật v́ vậy mà phải lập nơi thế

gian nầy ; nếu buổi sanh tiền dẫu cho một kẻ phàm tục tội lỗi biết đặng

cơ quan màu nhiệm cuả Đấng Chí-Tôn là Trời đă sắp đặt, th́ cũng chẳng

dám gây ra tội lỗi mà thôi, lại có thể đắc Đạo mà gẩm ghé cái Phẩm

ThẦn, Thánh, Tiên, Phật đặng nữa, huống lựa là các đấng ấy phải bị đọa

trần mà biết ḿnh hằng giữ th́ màu nhiệm thử Thánh, Tiên, Phật chẳng

có nghĩa lư ǵ hết. V́ vậy mà Thầy hằng nói cùng các con rằng : một

trường thi công-quả, các con muốn

 đến đặng nơi cực lạc th́ phải đi tại

cửa nầy mà thôi. Thầy lại khuyên nhủ các con rằng : Thầy đă đă đến

chung cùng với các con, các con duy có tu mà đắc Đạo ; phải đoái lại bá

thiên vạn ức nhơn-sanh c̣n phải trầm luân nơi khổ ải, chưa thoát khỏi

luân hồi, để ḷng từ bi mà độ rỗi.

Nay tuy các con chẳng thấy đặng hành vi màu nhiệm, mà chính ḿnh

Thầy đă đến nói, các con cũng nên tin nơi thầy mà cho rằng lời Thầy dạy là

chơn thật. Nếu các con đợi đến buổi chung quy, hồn ra khởi xác mới

thấy cơ mầu nhiệm đặng, th́ chừng ấy đă muộn rồi.

Vậy các con khá tuân lịnh dạy.

 

 

----------------------------------------------------------------------

 

 

24 - ( Samedi 7 Aout 1926 ) - 29 tháng 6 ( B.D )

 

CAO - ĐÀI

Mầng mấy con,

Mấy con nghe,

Những sự phàm tục đều là mưu kế cuả Tà-Mị Yêu-Quái cốt để ngăn

trở bước đường thanh Đạo cuả các con. Những mưu qủy quyệt ấy do thọ lịnh

nơi Thầy dùng để thử các con. Thầy đă nói thầy đă thả một lũ hổ-lang

ở lộn cùng các con ; nó hằng thừa dịp mà cắn xé các con, song trước

Thầy đă cho con mặc một bộ thiết-giáp, chúng nó chẳng hề thấy đặng là

đạo-đức của các con. Thầy lại khuyên các con ǵn giữ bộ thiết-giáp ấy

cho tới ngày hội hiệp cùng Thầy. Ấy vậy Đạo là vật rất hữu ích như

giáp hữu ích cho thân các con ; nếu các con bỏ giáp th́ thân các con ra

trần lỗ ; c̣n bỏ Đạo th́ các con ở dưới phép Tà-Thần.

... Các con chớ ngại. Ngày nay Đạo đă khai tức là Tà khởi. Vậy th́

các con phải hết ḷng, hết sức mà ǵn giữ lấy thân ḿnh; đă chẳng phải

giữ ḿnh cho các con mà thôi, lại c̣n ǵn giữ cả Môn-đệ Thầy nữa.

Thầy nói cho các con hiểu trước rằng : Cả Môn-đệ Thầy đă lựa chọn lọc

lừa,c̣n lối nữa phần v́ Thầy cho Yêu quái lấy danh Thầy mà cám dỗ...

Cười ... Bị bao nhiêu đều mất bấy nhiêu. Các con chớ buồn v́ Thiên-Cơ

phải vậy. Thi nhiều đậu ít lá lẽ hằng. Các con liệu phương thức mà

nâng đỡ đức-tín của Môn-đệ cao lên hằng ngày ; ấy là công quả đầu hết.

 

 

----------------------------------------------------------------------

 

 

25 - ( 9 Aout 1926 ) - 1 tháng 7 ( B.D ) Giờ Ngọ.

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

Thầy mầng các con.

Thơ, con dắt mấy em đi Cần-Giộc, v́ Tà-Mị muốn nhiễu hại Môn

Đệ Thầy ở dưới .

Quan-Thánh và Quan-Âm đang đợi các con xuống ... Đi lập tức.

C̣n Trung chẳng hề ǵ, để nó lo việc gấp cuả gia đ́nh nó.

( Thơ, Hậu, Nghiă, Tràng, Cư, Tắc, Sang xuống tới Cần-Giộc hồi 1 giờ

rưỡi, v́ không thấy sự chi động tĩnh cần kíp, nên tŕ hưỡn tới 3

giờ chiều mới cầu Thầy mà nghe dạy ) .

 

TÁI CẦU

Mấy đứa nhỏ chơi hoài há ?

Thầy biểu xuống đây đặng có việc cần, mà các con tŕ hưỡn,

th́ không biết có phải nghịch với Thánh ư Thầy không đó ?

( Thơ, lạy Thầy từ bi thứ tội...) Thơ, không phải lỗi nơi con đâu.

Tương, con tức cấp cho đ̣i cả mấy em con là Môn-đệ Thầy hội cho đủ

mặt.

Thơ, con ngồi đại-tịnh, đặng tối nay nghe Thầy dạy việc.

 

 

--------------------------

 

 

TÁI CẦU

 

Hỉ chư Môn-đệ ............... Các con nghe dạy :

Tương, con không hiểu ngày nay là thế nào ?

Chư Thần, Thánh, Tiên, Phật ca thảy đều náo động cũng v́ các

con.

Quỷ vương đến Bạch-Ngọc-Kinh xin hành xác và thử thách các con.

Thầy chẳng chịu cho hành xác ; chúng nó hiệp Tam-Thập-Lục-Động toan hại

các con ; nên Thầy sai Quan-Thánh và Quan-Âm đến giữ ǵn các con ; nhưng

phần đông chưa lập Minh-Thệ nên chư Thần, Thánh, Tiên, Phật không muốn

nh́n nhận.

V́ vậy thầy sai mấy đứa nhỏ xuống đặng chung hiệp cùng các con,

mà tức cấp lập thành, và luôn dịp phong Thiên-Ân cho Tương, Kim và Thơ...

Vậy con phải kêu chúng nó hội cho đủ mặt nội đêm nay.

 

 

-----------------------------------------------------------------------

 

 

Lần thứ Tư 12 giờ khuya

 

TÁI CẦU

 

Trong Tam-Kỳ Phổ-Độ và quy Tam-Giáo nầy.

Phật th́ có Quan-Âm.

Tiên th́ có Lư-Thái-Bạch.

Thánh th́ có Quan-Thánh-Đế-Quân khai Đạo.

Vậy con lập cho đủ ba Trấn chứng đàn ; con phải lập bàn Ngũ-Lôi,

như Thầy dạy lúc trước ; phải có buà Kim-Quan-Tiên c̣n con viết buà

Giáng-Ma-Xữ để bàn vọng Hộ-Pháp ; rồi Cư chấp bút nhang cho Thầy triệu

Ngũ-Lôi đến ; rồi nó xuống đứng gần bàn Hộ-Pháp với Tắc và Sang ; c̣n

mấy đứa pḥ-loan đứng ṿng theo đó.

Con biểu Tương, Kim, Thơ thề y như buổi trước ; chư Môn-đệ thề như

buổi Thiên-Phong. Con phải nhớ dặn chúng nó tịnh tâm mới đặng, v́ có

cả chư Thần, Thánh, Tiên, Phật chứng đàn.

Các con nghe tịnh Đạo thi :

Thanh-Đạo tam khai thất ức niên,

Thọ như Địa huyển thạnh hoà Thiên.

Vô-hư quy phục nhơn-sanh khí,

Tạo vạn cổ đàng chiếu Phật duyên.

Thanh là tịch các con.

Vậy th́ : Tương là Thượng-Tương-Thanh,

Kim là Thượng-Kim-Thanh,

Thơ là Thái-Thơ-Thanh.

Phải dùng tên ấy mà thề.

 

 

------------------------

 

 

Lần thứ năm 1 giờ rưỡi sáng

 

TÁI CẦU

 

Tương, bốn đứa Lễ Sanh đâu con ?

Lập nghi, Thầy cho chư Thần, Thánh, Tiên, Phật đến chứng đàn.

 

------------------------

 

Lần thứ sáu 3 giờ sáng

 

TÁI CẦU

 

Lịch, chư Môn-đệ thiếu mặt nhiều lắm con há ?

Vậy nội ngày mai, con phải lên thiết đàn tại Chợ lớn, nhà Trung

cho cả Môn đệ Thầy lập Minh-Thệ đủ mặt hết nghe.

 

Lư-Thái-Bạch giáng cơ :

 

THÁI-Thượng vô ngôn hữu Đạo thành

BCH Vân hữu nhạn kiếp nhơn-sanh,

KIM Quang đắc kiếp tu tâm thiện,

TINH Dẫu nan tri ngă độ thành.

 

Quan-Âm giáng cơ :

 

QUANG Minh Nam Hải trấn thiền môn

ÂM Cảnh năng tri độ dẫn hồn

B- Đoàn mạt hám liên huê thất

TÁT Thế tâm ưu khỏi đạo tông.

 

Quan-Thánh giáng cơ :

 

QUAN Thánh tái hiệp Hớn triều phong

THÁNH Đức mạc vong hám thế trần,

Đế Thất nhứt tâm trung khí dơng

THANH-Y Xích diện hảo vinh phong.

 

 

---------------------------------------------------------------------

 

 

26 - Vĩnh-Nguyên-Tự ( Cần-Giộc )

( Samedi 21 Aout 1926 ) - 14 tháng 7 B.D.

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

Lịch ! Mời cả chư Môn-đệ Minh-Đường cưa Thầy ra nghe dạy ...

Cười... Các con đừng tưởng quấy rằng ! v́ chia phái mà tưởng rằng

riêng Đạo. Thầy ráng cắt nghiă cho các con nghe.

Nguyên từ buổi bế Đạo, tuy chánh pháp ra cũ mặc dầu, chớ kỳ

trung thọ đắc kỳ truyền. Luật lệ tuy cũ chớ Đạo vẫn như nhiên. Nhưng

mà có một điều là Ngọc-Hư-Cung bát luật, Lôi-Âm-Tự phá cổ,nên tu

nhiều mà thành ít.

           V́ vậy cho nên các con coi thử lại, từ hai ngàn năm nay,

bên Á-Đông nầy đă đặng bao nhiêu Tiên, Phật. Các con duy biết có

một ḿnh Huệ-Mạng-Kim-Tiên mà thôi.

 

27 - ( Dimanche, 22 Aout 1926 ) 15 tháng 7 ( B.D )

 

NGỌC HOÀNG THƯỢNG ĐẾ

viết CAO ĐÀI

GIÁO ĐO NAM PHƯƠNG

 

Đ... Nghe dạy.

Buổi Bạch-Ngọc-Kinh và Lôi-Âm-Tự lập pháp " Tam-Kỳ-Phổ-Độ ", Quỷ

vương đă khởi phá quấy chơn Đạo. Đến danh ta nó c̣n mượn, duy ngai Ta

nó chẳng dám ngồi mà thôi.

 

Lại c̣n hiểu rơ rằng Ta đến với huyền diệu nầy mượn cơ

mầu-nhiệm, hiệp Tam-Thập-Lục-Động đổi gọi Tam-Thập-Lục-Thiên. Các tên

chư Thần, Thánh, Tiên, Phật bị mạo nhận mà lập nên Tà Đạo.

 

Ngươi đâu hiểu rơ làm ra lẽ Trời Phật vốn con buôn. Tội t́nh

ấy lớn là thể nào...

Ngươi hiểu chăng ?...

 

Tam đồ tội khổ, bất năng thoát tục là tội ngươi. Phải ăn năn sám

hối, sau ta sẽ trọng dụng, độ rỗi nhơn-sanh, lấy công chuộc tội.

 

Nghe à.

 

-----------------------------------------------------------------------

 

 

 

 

28  ( Vendredi 27 Aout 1926 ) - 20 tháng 7 B.D.

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

TIÊN-ÔNG, ĐI-B--TÁT MA-HA-TÁT

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

Chư Môn-đệ nghe dạy :

Trong ba phái có tam thập lục Thánh ; tuy nay chưa đủ số ấy,

nhưng đă đặng tám chín người rồi. Vậy phải chiếu y Bạch-Ngọc-Kinh,

chư Thánh lập họ cho ḿnh. Tỉ như Lịch, Trung, Minh là chủ trương

Chưởng quản đầu hết các phái th́ là quyền hành thay mặt Thầy dạy dỗ

các con, th́ chẳng nói chi. C̣n Tang, Kinh, Kỳ ba đứa phải lập họ là :

Trang-Thanh

Kỳ-Thanh

Kinh-Thanh

Hễ bao nhiêu Môn-đệ độ rỗi của mỗi đứa th́ là họ hàng của mỗi đứa

hiểu à .

Chừng ấy về đến Bạch-Ngọc-Kinh th́ gia tộc mỗi đứa đều phân

biệt ; nếu chẳng độ rỗi th́ về với hai tay không.

C̣n chư Môn-đệ đă lập Minh-Thệ rồi ngày sau tuỳ Âm chất mỗi

đứa mà thăng hay là tội lỗi mà giáng ; song buộc mỗi đứa phải độ ít

nữa là mười hai người.

 

Hàng phẩm nhơn-đức đạo đức của các con nó trùng với hàng

phẩm Thiên-Tước của các con.

Ngôi thứ thầy đă sắp sẵn, các con rán đoạt thủ địa vị ḿnh.

Trước qua, sau tới, liệu mà tu hành.

Thầy khuyên các con một đều là : Đừng tưởng lầm Tước Phẩm

Thiên-Đạo Thầy đem cho ai cũng đặng.

Cửa Bạch-Ngọc-Kinh chẳng phải ai vô cũng đặng. Mỗi đứa con

đều có tên trong Thiên-Thơ cả, chức phận cũng đă tiền định, chớ

chẳng phải tước hàm Trần-Thế dâng cho kẻ lễ nhiều.

Nếu Thầy làm đặng vậy, Đạo phổ thông rất lẹ ; ngặt gia tài mỗi

đứa đều có phần. Thầy không phép lấy cho kẻ khác ; trừ ra đứa nào chê

bỏ mới đặng tuỳ ư Thầy định đọat mà thôi.

 

Trang-Thầy khen con.

Kinh-Thầy khen con.

Bản-Thầy thương yêu con.

Giỏi-Thầy sắp đặt ngôi thứ cho con.

Tương-Thầy trông cậy nơi con.

Tạ-Thầy giao khổ bịnh nhơn-sanh cho con.

Học-Con khá nghe lời dạy dỗ cuả mấy anh con mà hành bổn phận.

Hương-Con phải rán hết sức con. Thầy vừa giúp con.

Trước-Con đừng mơ hồ hoài vậy nghe.

Nghiă-Thầy sẽ trọng dụng con.

Đức-Thầy sẽ giao Trung kỳ cho con mở Đạo.

Trang, từ đây con phải nhớ hoài h́nh phạt con đă chịu rồi đó

nghe. Các con phải giữ hạnh mà truyền Đạo ra cho chóng ; các con thế

nào, Thầy cũng thế ấy. Khi thị các  con, tức là khi thị Thầy, mà khi

Thầy th́ chưa phải dễ. Các con nói Đạo cho mỗi kẻ. Nghe không tuỳ ư.

Thầy nói cho các con nghe : nếu kẻ nào biết hiểu Thánh-Ngôn của Thầy

nơi miệng các con mà tỉnh ngộ, th́ số hằng sống nó vốn c̣n, c̣n chẳng

th́ thôi, để chúng nó theo Tà-Quái.

Đạo là quư, của quư chẳng bán nài ; các con đừng thối chí. Thầy

ban ơn cho phái Phụ-nữ. Các con cũng vậy, rán lo phận sự.

Thầy ban ơn cho mỗi đứa.

 

 

-----------------------------------------------------------------------

 

 

29 - ( Samedi 11 septembre 1926 ) - 5 tháng 8 B.D.

 

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

TIÊN-ÔNG, ĐI-B--TÁT MA-HA-TÁT

 

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

Hỉ chư Môn-đệ, hỉ chư nhu.

Các con nghe.

Các con coi bậc Chí-tôn như Thầy mà hạ ḿnh độ rỗi nhơn sanh

là thể nào, phải xưng là một vị Tiên-Ông và Bồ-Tát, hai phẩm chót của

Tiên, Phật. Đáng lẽ thế thường phải để ḿnh vào phẩm tối cao tối trọng;

c̣n Thầy là khiêm nhường thể nào ? V́ vậy mà nhiều kẻ Môn-đệ cho Thầy là

nhỏ. Cười ...Hạnh khiêm-nhường là hạnh của mỗi đứa con, phải noi theo

gương Thầy mới độ rỗi thiên hạ đặng. Các con phải khiêm nhường sao cho

bằng Thầy. Thầy lại nói, buổi lập Thánh-Đạo, Thầy đến độ rỗi kẻ có tội

lỗi. Nếu đời không tội lỗi đâu đến nhọc công Thầy.

Ấy vậy các con rán độ kẻ tội lỗi, là công lớn làm cho Thầy vui

ḷng hơn hết.

Lựu và Hiếu tập một lũ " Nữ-Đồng-Nhi " chừng ba mươi sáu đứa

đặng mỗi khi đại-lễ nó tụng kinh cho Thầy, bên Nam cũng vậy. Cư, Tắc,

Sanh, Phú mấy con cũng phải dạy ba mươi sáu đứa " Nam-Đồng-Nhi " nữa.

Cư, Thầy đă nói với con phải tập nhạc lại, nhớ không con ?

Rán lo nghe ... Phú cũng vậy nữa.

 

 

---------------------------------------------------------------------

 

30 - (Vendredi 17 septembre 1926) - 12 tháng 8 B.D.

 

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

 

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

Kiệt-con phải giúp Thơ trong việc lập Thánh-Thất. Thầy giao

cho con phải săn sóc mướn thợ làm bảy cái ngai, một cái trọng hơn cho

Giáo-Tông, ba cái cho ba vị Chưởng-Pháp ; ba cái cho ba vị Đầu-Sư ;

Nhứt là cái ngai của Giáo-Tông phải làm cho kỹ-lưỡng chạm trổ tứ-linh,

nhưng chỗ hai tay dựa phải chạm hai con rồng ; c̣n cuả Chưởng-Pháp chạm

hai con phụng ; của Đầu-Sư chạm hai con lân... Nghe à...

Bính, Thầy giao cho con lo một trái Càn-Khôn ; con hiểu nghĩa ǵ

không ?... Cười... Một trái như trái đất tṛn quay, hiểu không ? Bề kinh

tâm ba thước ba tấc, nghe con, lớn quá mà phải vậy mới đặng, v́ là cơ

màu nhiệm Tạo-Hóa trong ấy, mà sơn màu xanh da trời ; cung Bắc-Đẩu và

Tinh-Tú vẽ lên Càn-Khôn ấy. Thầy kể tam-thập-lục-Thiên, Tứ-đại-bộ-

Châu ở không-không trên không khí, tức là không phải Tinh-Tú, c̣n lại

thất-thập-nhị-Địa và Tam-Thiên thế giái th́ đều là Tinh-Tú. Tính lại

ba ngàn bảy mươi hai ngôi sao, con phải biểu vẽ lên đó cho đủ. Con dở

sách thiên-văn Tây ra coi mà bắt chước. Tại ngôi Bắc-Đẩu con phải vẽ

hai cái bánh lái cho đủ và sao Bắc-Đẩu cho rơ ràng. Trên v́ sao

Bắc-Đẩu con vẽ mắt Thầy, con hiểu chăng ? Đáng lẽ trái ấy phải bằng

chai, đúc trong một ngọn đèn cho nó thường sáng ; ấy là lời cầu nguyện

rất quư báu cho cả nhơn-loại Càn-Khôn Thế-Giái đó ; nhưng mà làm chẳng

kịp, th́ tùy con tiện làm thế nào cho kịp đại-hội Nghe à.

C̣n chư Phật, chư Tiên, Thánh, Thần đă lên cốt th́ để dài theo

dưới, hiểu không con ?

 

 

--------------------------------------------------------------------

 

 

31 - ( Samedi 18 Septembre ) -13 tháng 8 B.D.

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ viết CAO-ĐÀI

 

TIÊN-ÔNG, ĐI-B--TÁT MA-HA-TÁT

 

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

Thầy có việc nói cùng chư Môn-đệ. Thầy mời chư nhu xuất ngoại,

một giây phút Thầy sẽ kêu vào.

Các con, Thầy đă lập thành Thánh-Thất ; nơi ấy là nhà chung của các

con ; biết à.

 

Thầy lại quy Tam-Giáo lập thành Tân-Luật, trong rằm tháng

mười có đại-hội cả Tam-Giáo nơi Thánh-Thất. Các con hay à. Sự tế tự

sửa theo " Tam-Kỳ Phổ-Độ " cũng nơi ấy mà xuất hiện ra ; rơ à.

 

Thầy nhập ba chi lại làm một là chủ ư quy tụ các con trong

Đạo Thầy lại một nhà, Thầy làm cha Chưởng-quân, hiểu à ?

Từ đây trong nước Nam duy có một Đạo chơn-thật là Đạo Thầy đă

đến lập cho các con, gọi là " Quốc-Đạo ", hiểu à.

 

Thầy phải buộc các con hiệp chúng trí mà lo vào đó, nghe à.

Từ đây các con sẽ cực nhọc hơn, v́ Thầy phân phát phận sự cho mỗi

đứa, v́ chẳng vậy các con sanh nạnh nhau, tựa hồ chia phe, phân phái

là đều đại tội trước mắt Thầy vậy, nghe à.

 

Các con phải ngưng mọi việc mà chung lo trong đại-hội.

 

 

-------------------------------------------------------------------

 

 

32 - ( Mercredi 22 Septembre 1926 ) - 15 tháng 8 B.D.

 

Thầy. Các con

 

Trung-Con biết rằng Thầy thương yêu nhơn-loại là dường nào

chưa ? Những điều ngăn trở đều do nơi tiền-khiên của cả chúng sanh. Đă

vào trọn một thân ḿnh nơi ô trược th́ Thầy đây cũng khó mà rửa với một

gáo nước mà đặng trong sạch. Nhơn loại đă thâm nhiễm vào t́nh luyến ái

tà mị trên mười ngàn năm, th́ thế nào gội Thánh-Đức trong một lúc

chẳng tới một năm cho trọn lành đặng.

 

Rất đỗi là Thầy là bậc Chí-Tôn đây mà c̣n bị chúng nó mưu lén

cho qua Thánh Ư Thầy thay, một đàng tŕ, một đàng kéo, thảm thay !

Các con chịu ở giữa.

 

Thầy dạy các con một điều là biết tranh đấu cùng Thầy, hễ nó

tấn th́ ḿnh chống, cân sức cho bằng hay là trội hơn mới đắc thắng.

Các con chịu nổi th́ Đạo thành, các con ngă th́ Đạo suy. Liệu lấy.

 

Cầm cả quyền hành vô lượng nơi tay, Thầy ngó một cái cũng đủ

tiêu diệt nó đặng, nhưng mà phép công b́nh thiêng-liêng chẳng phải

nên vậy ; ấy cũng là cơ màu-nhiệm cho các con có thể lập thành công quả.

 

Trung, Lịch, hai con phải hỏi chư Thánh mà xin khai Đạo. Phải

làm đơn dâng cho Thầy xem xét sửa trước nghe.

 

 

-----------------------------------------------------------------------

 

 

33 - ( Mecredi 29 Septembre 1926 ) - 23 tháng 8 B.D.

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

 

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

Thầy dạy chư Môn-đệ một lần cho mà hiểu và nhớ hàng ngày.

 

Nhiều đứa truyền Đạo mà trong ḷng kính sợ kẻ thọ giáo.

 

Thầy hỏi : phải nghịch chơn lư chăng ?

Phải các con há !

 

Kẻ dốt mà dạy người dốt th́ cả hai dầu nói tới tận thế cũng

c̣n dốt. Lại thấy kẻ dốt ấy khích-bác trở lại chịu thiệt rằng :

" Đạo ḿnh là lầm lạc ". Người truyền Đạo dường ấy có sai chánh

lư chăng ? Phải, các con há.

 

Chẳng khác nào người ngồi nhà thấy kẻ mắc mưa ướt ḿnh, nhảy

ra che cho ướt, lại khen rằng mát th́ muội lắm đó.

 

Vậy Thầy lại thấy một môn-đồ, khi đến nói với Đạo với kẻ nào,

th́ thẹn thùng ái ngại ; phải nghịch chánh lư chăng ?

 

Phải, thiếu tư cách đă đành. Ḿnh v́ chữ thiện mà dạy người

th́ giá trị ḿnh đă cao thượng rồi, mà c̣n thẹn nỗi ǵ ?

 

Chẳng khác nào một đứa bé bị chưởi, sợ nhục lại rán chưởi

lại cho bằng ; té ra bị nhục hơn nín đặng nghe luôn nữa.

 

Thầy lại thấy nhiều đứa chưa hiểu thấu huyền diệu là ǵ, bị

người chê rồi c̣n biếm-nhẽ nữa. Phải nghịch lư chăng ?

 

Trong phần đông các con nhiều kẻ ấy.

 

Thầy khuyên các con nhớ hoài rằng : Thầy cuả các con là ông

Thầy Trời ; nên biết một ổng mà thôi, th́ đủ, nghe à.

 

Ngôi vị Bạch-Ngọc-Kinh chẳng ưa chứa kẻ hung-hăng mà lạ một điều

là kẻ hung-hăng đạo-đức thường phá cửa lún đặng vào, địa-vị phần nhiều

đoạt bởi kẻ ấy.

 

Các con hiền mà dữ, các con yếu mà mạnh, các con nhỏ nhoi mà

là quyền thế, các con nhịn nhục mà các con hành phạt ; cử chỉ các con

khá tập sao cho nghịch với cử chỉ thế t́nh, th́ gần ngôi Tiên, Phật đó.

 

 

---------------------------------------------------------------------

 

 

34 - ( Vendredi,1 octobre 1926 )

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

 

TIÊN-ÔNG, ĐI-B--TÁT MA-HA-TÁT

 

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

DIEU TOUT-PUISSANT

 

G........

 

Vos deux époux trouvent bizarre que je vienne en cette

facon. Savez vous que le monde est a ce jour tellement méchant que

l'ère de destruction approche. L'humanité s'entretue. Bien mal servie

par la science elle provoque la dissenssion et la guerre. La saint

doctorine du Christianisme ne sert qu'à envenimer l'amlition des

forts contre les faibles, et arme les premiers les derniers.

 

Il faut une nouvelle doctrine capable de maintenir l'humanité

dans l'amour des créatures.

 

Seule la nation annamite conserve religieusement le culte

millénaire des morts ; quoique cette nation ne connaisse depuis sa

création que servitude, elle reste telle que je le désire...

 

 

-----------------------------------------------------------------------

 

 

35 - ( Lundi 4 Octobre 1926 ) - 27 tháng 8 B.D.

 

 

Thầy :

 

Chúng Nam nghe :

 

Thầy Khổng Tử trước có tam thiên đồ đệ truyền lại c̣n thất

thập nhị Hiền.

 

Thầy Lăo-Tử trước đặng một tṛ là Ngươn-Thỉ.

 

Thầy Gie-Giu trước đặng 12 người,

 chừng bị bắt, c̣n lại một

Pierre mà thôi.

 

Thầy Thích-Già đặng bốn người, ba người bỏ Thầy c̣n lại một.

C̣n nay Thầy giáng thế th́ chọn đến :

 

Nhứt Phật

 

Tam Tiên

 

Tam thập lục Thánh

 

Thất thập nhị hiền

 

Tam thiên đồ đệ.

 

Các con coi đó mà hiểu rằng : từ lạo đến thế chứ chưA hề

có chăng ? Nơi Bạch-Ngọc-Kinh hơn sáu chục năm trước chư Thần, Thánh,

Tiên, Phật thấy đại nộ Thầy, nên ra t́nh nguyện hạ thế cứu đời.

 

Thầy coi bọn ấy lại c̣n làm tội lỗi hơn kẻ phàm xa lắm. Vậy v́

cớ chi các con biết chăng ? Các con có cả ba chánh Đạo là Tam-Giáo các

con biết tôn trọng ; ngày nay lại thêm chánh Đạo nữa, các con biết ít

nước nào đặng vậy ?

 

Bị hàng phẩm nhơn-tước phải phù-hạp với hàng phẩm Thiên-Tước.

Đáng lẽ

 

Thầy cũng nê cho các con phải chịu số phận bần hàn, mà không

nỡ, nên ngày nay mới có kẻ như vậy.

 

Thầy nói cho các con biết :

 

Dầu một vị Đại-La-Thiên-Đế xuống phàm mà không tu, cũng khó

trở lại địa vị đặng.

 

Các con nghe à.

 

 

-------------------------------------------------------------------

 

 

36 - ( 12 Octobre 1926 )

 

Thầy. Các con .

 

V́ tại sao Thầy muốn cho các con mặc đồ bô vải chăng ?

 

V́ bô vải là tấm gương đạo-đức ; các con đă rơ Đạo th́ phải

biết đức cần kiệm là đức hạnh đầu trong lúc các con c̣n ở thế-gian nầy.

Như sự lăng phí se-sua ở đời nầy Thầy cũng cho là một việc tổn đức vậy.

 

 

--------------------------------------------------------------------

 

 

37 - ( Dimanche 24 Octobre 1926 ) - 15 tháng 9 B.D.

Phước-tinh-Tự

 

THÍCH-CA-MÂU-NI PHT-TÁ-DANH

 

CAO-ĐÀI TIÊN-ÔNG, ĐI-B--TÁT MA-HA-TÁT

 

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

V́ Tân-Luật chưa ra nên Thầy phải giải.

 

Đă có Thánh-Tượng Thầy, th́ là cốt Ngọc-Hoàng c̣n để lại

chẳng có nghiă chi hết. Thầy nói cho các con rơ : V́ cớ nào trước từ

Nhứt-Tổ chí Lục-Tổ th́ thờ Thầy ngồi trước, v́ trước là lớn phải vậy.

 

Khai Thiên-Địa vốn Thầy, sanh Tiên, Phật cũng Thầy ; Thầy đă

nói một chơn-thần mà biết Càn-Khôn Thế-Giái và cả nhơn-loại, Thầy là

chư Phật, Chư-Phật là Thầy.

 

Các con là Chư-Phật, Chư-Phật là các con.

 

Có Thầy mới có các con, có các con rồi mới có các chư Thần,

Thánh, Tiên, Phật.

 

Nên Thầy khai thác Bát-Quái mà tác thành Càn-Khôn Thế-Giái nên

mới gọi Pháp ; Pháp có mới sanh ra Càn-Khôn vạn vật rồi mới có người, nên

gọi là Tăng.

 

Thầy là Phật chủ cả Pháp và Tăng, lập thành các Đạo mà phục-hồi

các con hiệp một cùng Thầy.

 

Thầy lập Phật-Giáo vừa khi khai Thiên, lập Địa, nên Phật-Giáo

là trước, kế Tiên-Giáo, rồi mới tới Nho-Giáo. Nay là hạ ngươn hầu măn,

phải phục lại như buổi đầu, nên phải phản tiền vi hậu.

 

Tỉ như lập Tam-Giáo quy nhứt th́ :

 

Nho là trước

 

Lăo là giữa,

 

Thích là chót.

 

Nên Thầy phải ngồi sau chư Phật, Tiên, Thánh, Thần mà đưa chúng

nó lại vô-vi chi khí, chính là Niết-Bàn đó vậy. C̣n cỗ lễ cúng th́ :

 

Rượu là KHÍ

Bông là TINH

Trà là THẦN.

 

 

-----------------------------------------------------------------------

 

 

( 15/9/B.D )

( Khai đàn tại nhà Hồ-Quang-Châu, Phan-Thị-Lân )

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

 

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

 

Hỉ chư Môn-đệ, hỉ chư nhu.

 

Châu nghe dạy :

 

Từ đây ṇi giống chẳng chia ba,

 

Thầy hiệp các con lại một nhà.

Nam, Bắc cùng rồi ra Ngoại-Quốc,

Chủ quyền chơn-Đạo một ḿnh Ta ?

 

Thầy sẽ giao trách nhậm trọng hệ cho con truyền Đạo Trung-Kỳ,

rán tập tành đạo hạnh

 

Thơ, con phải khai rộng Thánh-Thất cho chúng sanh cầu Đạo,

đừng phân sang hèn, ai ai đều cũng con Thầy. Con khá khuyên chư nhu đến

Thánh-Thất cầu Đạo nghe.

 

 

 

---------------------

 

 

TÁI  CẦU

 

Thầy, các con.

 

Đạo-Quang, con cứ khai đàn cho chúng nó, và chỉ cách thờ

Thầy theo Tân-luật, cần chi chúng nó phải cầu Đạo, vốn là Môn-đệ

Thầy rồi.

Cười...

 

Chẳng hiểu đến chừng nào các con mới biết rơ Thầy là ai ?

Thảm thay ! Thương thay !...

 

Trung, mặc kệ nó, chúng nghi cho các con lo Quốc-sự Thầy,

v́ các con xin lắm, mới ép ḷng chịu vậy ; chớ Chánh trị với Đạo

chẳng buổi nào liên hịệp cùng nhau ; Thầy nói ít, các con hiểu nhiều.

 

 

---------------------------------------------------------------------

 

 

38  ( Mercredi 27 Octobre 1926 ) - 17 tháng 9 B.D.

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

TIÊN-ÔNG, ĐI-B--TÁT MA-HA-TÁT

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

( Nói với mấy người Langsa hầu Đàn ).

L'humanité souffre de toutes sortes de vicissitudes.

J'ai envoyé Allan Kardec ; j'ai envoyé Flammarion comme j'ai envoyé

Elie et Saint-Jean-Baptiste, précurseurs de l'avènement de Jésus-

Christ; l'un persécuté, et l'autre tué. Et par qui? Par l'humanité.

Mon fils est aussi tué par vous; vous ne le vénérez qu'en Esprit

et non en Sainteté.

 

Je voulais causer avec vous en une seule fois au temps de

Moise sur le Mont-Sinai, vous ne pouviez me comprendre. La promesse

que j'ai faite à vos ancêtres pour votre rédemption, la venue du

Christ est prédite; vous ne voulez pas en tenir compte. Il faut que

je me serve moi-même maintenant d'un moyen plus spirituel pour vous

convaincre, vous ne pourrez pas nier devant le Grand-Jugement-Général

que je ne sauve pas l'humanité par tous moyens plausibles. Quelque

indulgent que je sois, je ne pourrai effacer tous vos péchés votre

création. Le monde est dès maintenant dans les ténèbres. La vertu de

Dieu est détruite; la haine universelle s'envenime; la guerre

mondiale est inévitable. La race francaise et la race annamite

sont mes deux bénites. Je voudrais que vous soyez unis pour

toujours. La nouvelle doctrine que j'enseigne a pour but de vous

mettre dans une communauté d'intérêt et de vie. Soyez donc unis par ma

volonté et préchez au monde la paix et la concorde.

 

En voilà assez pour vous ce soir.

 

 

---------------------------------------------------------------------

 

 

39  ( 28 Octobre 1926 )

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ VIẾT CAO-ĐÀI

 

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

DIEU TOUT-PUISSANT qui vient sous le nom de CAO-ĐAI

pour dire la VÉRITÉ en Annam.

 

M. et V...

 

Venez après d'ici,

 

Croyez-vous qu'il est impossible à DIEU de faire ceux  qu'il

veut

faire ? M... Tu es désigné par moi pour accomplir une tâche ingrate

mais humanitaire. Tu relèves par tes nobles sentiments la décadence

d'une race millénaire qui a sa civilisation.

 

Tu te sacrifies pour lui donner une vraie morale. Voilà une

toute faite pour ton oeuvre. Lis toutes mes saintes paroles; cette

doctrine sera universelle. Si l'humanité la pratique, ce sera la paix

promise pour toutes les races. Tu feras connaitre à la France que

l'ánnam est digne d'elle.

 

Tu as assez pour ce soir.

 

 

----------------------------------------------------------------------

 

 

40 - Đại Đàn ( Chợ lớn ) - 29 Octobre 19-6

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

Hỉ chư Môn-đệ, chư nhu, chư Ái-Nữ.

 

Các con nghe. Thầy buộc phải nói rơ cho các con đừng lầm

mà trách Thầy, Cha hiền chẳng biết hành hạ con cái bao giờ. Thầy đă

đến mà d́u dắt từng đứa, th́ lẽ nào lại đành ḷng xua đuổi. Thầy thấy

các con bị phép thử thất ba trấn lập thành, th́ đă hiểu nhiền đứa

bị hành. Thầy ngậm đau nuốt thảm ngồi nh́n. Thầy chẳng để thử thất,

ba trấn trách Thầy v́ yêu mến quá lẽ mà làm mất hết công b́nh, nhứt là

Lư-Thái-Bạch kêu nài hơn hết.

 

Dầu Quan-Âm và Quan-Thánh xin cũng chẳng đặng. Nhứt là buổi

thử thất ấy, lại nhằm vào ngày khai Thánh-Thất, th́ các con đủ hiểu

là hại chừng nào, song phải dằn ḷng chịu vậy. Các con ngă th́ tại

nơi Thầy. Nếu Thầy biết các con nhẹ tin, th́ thế nào cũng chẳng chịu.

Lại để lời tiên tri mà dặn trước, nào dè Thánh-Ngôn các con không

đọc, lời Thầy nói như không, mới ra tội lỗi các con phạm thượng thế ấy.

 

Vậy từ đây, quyền thưởng phạt đă giao vào tay Lư-Thái-Bạch.

Các con liệu ḿnh mà cầu rỗi nơi người.

 

Thầy dạy dỗ các con không nghe, đợi có h́nh phạt th́ các con chịu

lấy.

 

( Đ... Q... thượng sớ ) cười ...

 

Đ... Q... cả Môn-đệ Thầy duy có biết một chớ không biết hai ;

kẻ nào cưu tâm chia phe, phân phái là đứa thù nghịch của Thầy. Con

hiểu à ?

 

Con biết rằng Thầy hằng dặn cả Môn-đệ, nhứt nhứt sự chi cũng phải

đợi lịnh Thầy. Thầy có cho phép con cầu Đạo và mọi phép bí tích chi chi

cho mẹ T. chăng ? V́ xảo trá ấy mà làm cho T. phải mất đức tin nhiều

lắm, con hiểu à ?

 

T...! Con phải định tánh mà xét nét lấy. Thầy chẳng cần nói.

Trung, Trang, Tương, ba con phải nhớ những đều Thầy phú-thác...

Thầy đă dặn, hiểu à ?

 

 

--------------------------------------------------------------------

 

 

TÁI  CẦU

 

LƯ-THÁI-BCH.

 

 

Hỉ chư Đạo-Hữu - Thiên phong b́nh thân.

 

Từ đây Thầy đă giao quyền thưởng phạt về nơi tay Bần đạo ;

vậy các Đạo-Hữu khá hết ḷng lo lắng, vun đắp nền Đạo cho vững vàng,

hiệp ư với Thiên-Cơ mà bước lần lên địa vị cao thượng ; chớ sụt sè ôm

thói mơ hồ, th́ đă uổng công tŕnh cực nhọc từ bấy lâu nay, lại

thêm chẳng đặng theo Thánh ư của Thầy là bậc Chí-Tôn đă hết ḷng v́

sanh chúng.

 

Mở một mối Đạo chẳng phải là sự thường t́nh, mà sanh nhằm đời

gặp một mối Đạo cũng chẳng phải là dễ. Muốn lập thành, tất phải có

đều nghiêm chánh thưởng phạt. Có thưởng mới dục ḷng kẻ có công. Có phạt

mới răn đặng ḷng tà vạy.

 

Thưởng phạt tuy chẳng phải hữu h́nh, nhưng là một sự mừng vui,

chưa có bực cao thượng ở thế nào bằng, và một sự buồn bă nào sánh đặng.

Dầu có ăn năn hối hận mấy kiếp ngày giờ đă qua rồi. Ngôi cực-lạc vẫn có

người choán hết.

 

Phần nhiều các Đạo Hữu dày công mà xây đắp nền Đạo, nhưng

sự ham muốn c̣n bôn chôn theo t́nh thế.

 

Công đă nhiều mà bước tới nữa dường như ngán bước, gặp sự gay

go đă mỏn ḷng. Than thay ! Tiếc thay !

 

Đặng bậc Chí-Tôn cầm quyền thế-giái, d́u dắt rửa lỗi mà chẳng

bương chải cho kịp thi, để đua nhau phân xét, nghĩ tính về miếng đảnh

chung; nếu Thầy chẳng Đại-Từ Đại-Bi th́ công qủa đă chảy theo ḍng nước.

 

Từ đây bần đạo phải để ư d́u dắt bước đường cho các Đạo-Hữu phải

gắng công hơn nữa cho hợp với cơ Trời.

 

Ai hữu phước th́ địa vị được cao thêm, ai vô phần th́ bị đọa

Tam-Pháp. Phước phần cũng khó lựa người, rủi rủi, may may, đừng trách

nơi Bần Đạo.

 

Bần-Đạo xin chào các Đạo-Hữu. Bần-Đạo kiếu.

 

 

-------------------------------------------------------------------

 

 

41 - Ôn Môn.

( Vendredi 12 Novembre 1926 ) - 8 tháng 10 B.D.

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

 

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

K.....

 

Nếu các con hiểu rơ huyền diệu của kiếp luân hồi con người,

chẳng phải như thói thường định liệu, th́ con không buồn và cũng không

trách Thầy. Nơi Bạch-Ngọc-Kinh cả thảy đều là con cái cuả Thầy, tức là

anh em của nhau.

 

Cái phẩm vị của các con phải buộc tái sanh nhiều kiếp mới đến

địa vị tối thượng ḿnh là nơi Niết-Bàn. Một lời nói với nhau, cũng đủ

cả hai xuống Thế mà khuyên giúp lẫn nhau. Con chẳng nên gọi oan nghiệt.

C̣n Đạo mới khai lập tuy xuất hiện chưa đầy một năm chớ chư Tiên, chư

Phật đă lập cùng cả năm châu.

 

Chẳng khác nào trước khi Nhơn-Đạo chưa mở, th́ đă có Châu-Công

truyền trước.

 

Thánh-Đạo Jésus chưa ra đời, th́ đă có Moise, Elie, Gérimie,

Saint-Jean-Baptiste.

 

Đạo Tiên Ngươn-Thỉ chưa ra đời, th́ đă có Hồng-Quân-Lăo-Tổ,

Lăo-Tử, Thông-Thiên Giáo-Chủ truyền đạo.

 

Phật Thích-Ca chưa ra đời, th́ đă có Nhiên-Đăng-Cổ-Phật và

Brahma truyền Đạo.

 

Thầy chưa giáng cơ lập Đạo tại nước Nam, chớ chư Thần ; Thánh,

Tiên, Phật dùng huyền diệu này mà truyền đạo cùng chư Vạn-Quốc.

 

 

-------------------------------------------------------------------

 

 

42 - Từ-Lâm-Tự

( Samedi 20 Novembre 1926 ) - 16 tháng 10 B.D.

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

 

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

GIÁO-TÔNG nghĩa là anh cả của các con, có quyền thay mặt Thầy

mà d́u dắt các con trong đường Đạo và đường Đời. Nó có quyền về phần

xác chớ không có quyền về phần hồn. Nó đặng phép thông công cùng

Tam-thập-lục-Thiên và Thất-thập-nhị-Địa-Giái đặng cầu rỗi cho các con,

nghe à. Chư Môn-đệ tuân mạng.

 

CHƯỞNG-PHÁP cuả ba phái là Đạo, Nho, Thích. Pháp luật Tam-Giáo

tuy phân biệt nhau, song trước mặt Thầy vốn coi như một. Chúng nó có

quyền xem xét luật lệ trước buổi thi hành, hoặc là nơi Giáo-Tông

truyền xuống, hay là nơi Đầu-Sư dâng lên. Như hai đàng chẳng thuận th́

chúng nó phải dâng lên cho Hộ-Pháp đến " Hiêp-Thiên-Đài " cầu Thầy giáng

xuống mà sửa lại, hay là tuỳ ư mà lập luật lại. Vậy chúng nó có quyền

xem xét kinh-điển trước khi phổ thông. Như thoảng có " kinh luật " chi

làm hại phong hoá th́ chúng nó phải trừ bỏ, chẳng cho xuất bản. Buộc

cả Tín-đồ phải vùa sức mà hành sự trước mặt luật đời. Thầy khuyên các

con rán xúm nhau vùa giúp nó. Mỗi Chưởng-Pháp có ấn riêng. Ba ấn phải

có trên mỗi luật, mới đặng thi hành. Chư Môn-đệ tuân mạng

 

ĐẦU-SƯ có quyền cai trị phần Đạo và phần Đời của chư Môn-đệ. Nó

đặng quyền lập luật, song phải dâng lên cho Giáo-Tông phê chuẩn. Luật

lệ ấy phải xem xét một cách nghiêm nhặt, coi phải có ích cho nhơn sanh

chăng. Giáo-Tông phải giao cho Chưởng-Pháp xét nét trước khi phê

chuẩn.

 

Chúng nó phải tuân mạng lịnh Giáo-Tông, làm y như luật lệ

Giáo-Tông truyền dạy. Như thoảng luật lệ nào nghịch với sự sanh hoạt

cuả nhơn-sanh, th́ chúng nó đặng phép nài nỉ hủy bỏ.

 

Thầy khuyên các con phải thương yêu và giúp đỡ chúng nó. Thầy

lại dặn các con như có đều chi cần yếu th́ khá nài nỉ xin nơi nó.

 

Ba chi tuy khác nhau chớ quyền luật như nhau, như luật lệ nào

Giáo-Tông đă truyền dạy, mà cả ba đều kí tên không tuân mạng, th́ luật

lệ ấy phải trả cho Giáo-Tông. Giáo-Tông truyền lịnh Chưởng-Pháp xét

nét lại. Chúng nó có ba cái ấn riêng nhau, mỗi giấy tờ chi chi phải có

ấn mới thi hành - nghe à ? Chư Môn-đệ tuân mạng.

 

PH-I-SƯ mỗi phái là mười hai người, cộng là ba mươi sáu người ;

trong 36 vị ấy có 3 vị Chánh-Phối-Sư. Ba vị ấy đặng thế quyền cho Đầu-Sư

mà hành sự; song chẳng quyền cầu phá luật lệ, nghe à. Chư Môn-đệ tuân

mạng.

 

GIÁO-SƯ có 72 người, trong mỗi phái 24 người, Giáo-Sư là người

để dạy dỗ chư Môn-đệ trong đường Đạo và đường Đời. Buộc chúng nó lo lắng

cho các con như anh ruột lo cho em, chúng nó cầm sổ bộ của cả Tín-đồ.

Chúng nó phải chăm nom về sự tang hôn cuả mỗi đứa.

 

Như tại Châu-thành lớn th́ mỗi đứa đặng quyền cai quản cúng tế

Thầy như thể Đầu-Sư và Phối-Sư. Chúng nó đặng quyền dâng sớ cầu nài về

luật lệ làm hại nhơn-sanh, hay là cầu xin chế giảm luật lệ ấy. Chúng nó

phải thân cân với mỗi Môn-đệ như anh em một nhà cần lo giúp đỡ.- Nghe

à. Chư Môn-đệ tuân mạng.

 

GIÁO-HU là người để phổ thông chơn Đạo của Thầy. Chúng nó đặng

quyền xin chế giảm luật lệ Đạo. Ba ngàn Giáo-Hữu chia ra đều, mỗi phái

là 1000 nên chẳng tăng thêm hay là giảm bớt. Chúng nó đặng phép hành lễ

khi làm chủ các chuà trong mấy tỉnh nhỏ.

 

LỄ-SANH là người có hạnh, lựa chọn trong chư Môn-đệ mà hành lễ.

Chúng nó đặng quyền đi khai đàn cho mỗi Tín-đồ. Thầy dặn các con hiểu rơ

rằng Lễ sanh là người Thầy yêu mến, chẳng nên hiếp đáp chúng nó. Như

vào đặng hàng lễ sanh, mới mong bước qua hàng chức sắc. Kỳ dư Thầy

phong thưởng riêng, mới đi khỏi ngă ấy mà thôi... Nghe à. Chư Môn-đệ

tuân mạng.

 

Đầu-Sư muốn lên Chưởng-Pháp th́ nhờ ba vị công cử nhau.

 

Phối-Sư muốn lên Đầu-Sư th́ nhờ 36 vị công cử.

 

Giáo-Sư muốn lên Phối-Sư th́ nhờ 72 vị xúm nhau công cử.

 

Giáo-Hữu muốn lên Giáo-Sư th́ nhờ 3.000 vị kia xúm nhau công cử.

 

Lễ-Sanh muốn lên Giáo-Hữu th́ nhờ cả Lễ-Sanh xúm nhau công cử

 

Môn-đệ muốn lên Lễ-Sanh th́ nhờ cả Môn-đệ xúm nhau công cử.

Kỳ dư Thầy giáng cơ phong cho người nào th́ mới ra khỏi luật lệ ấy mà

thôi... Nghe à. Chư Môn-đệ tuân mạng.

           Thầy ban ơn cho các con.

 

 

----------------------------------------------------------------------

 

 

43 - Từ-Lâm-Tự - ( Mardi 23 Novembre 1926 ) - 18 tháng 10 B.D.

 

THẦY. CÁC CON.

 

Các con chớ nên phiền hà ; chuyện Thánh-Thất xảy ra, ấy cũng

là một bước trắc trở trong đường Đạo của Thầy, Thầy c̣n phải đau ḷng

thay, nhưng cũng là nơi Thiên cơ vậy, Thầy hằng biết công của các con,

nhưng Thầy phải cực ḷng chiều ư cuả mỗi đứa mà xây đắp nền Đạo, v́

vậy mà nhiều sự xảy ra đều do nơi tâm trí của nhiều đứa. Thầy hằng dùng

tâm trí cuả các con mà bố mọi việc thiết yếu trong Đạo-đức. Sự xảy ra

nơi Thánh Thất tuy là nơi mối Đạo chậm trễ, nhưng cũng do nơi ḷng tà

vạy cuả mỗi đứa mà ra, v́ tâm trung chánh đáng thi là làm cốt cho

Tiên-Thánh; c̣n tâm chí vạy tà là chỗ cưa Tà-Quái xung nhập. Chi chi

cứ tưởng có Thầy giúp mà lập xong nền Đạo cho các con là đủ.

 

Thầy cũng có phép răn trị kẻ vạy tà ; các con duy có trông cậy nơi

Thầy, bước đường cứ thủng thẳng đi tới ; đừng gấp qúa, mà cũng chớ thối

lui, th́ một ngày kia sẽ đặng toại kỳ sở nguyện.

 

Thầy ban ơn cho các con. Thầy thăng.

 

 

----------------------------------------------------------------------

 

 

44 - ( Mercredi 24 Novembre 1926 ) - 19 tháng 10 B.D.

 

THẦY, CÁC CON

 

Các con, Thầy nghĩ lại việc hôm nọ tại Thánh-Thất biến ra một

trường Quái mà Thầy bắt đau ḷng đó các con.

 

Các con thiết nghĩ ra lẽ nào ?

 

Đó là bước Đạo, đó là Thiên-cơ, các con hiểu sao được, nhưng

Thầy nổi buồn v́ có nhiều đứa xâm biện về việc ấy, Thầy cũng muốn phạt

chúng nó một cách nặng nề, nhưng Thầy nghĩ lại mà thương đó chút, Môn-

đệ của Thầy nhiều đứa muốn bỏ Đạo-y ném dép cỏ, lột khă tu mà mong hồi

tục thế. Bởi bước Đạo gập gh́nh khó tới, nên mới ra cớ đỗi. Bởi c̣n

vướng bụi trần, ham mồi phú quư, mê chữ vinh sang mà ngán; các con hiểu:

Thầy buồn, nhưng là máy Trời đă định, chạy sao cho khỏi. Thầy biết bao

lần v́ các con mà chịu nhọc nhằn.

 

Từ khai Thiên lập Địa, Thầy cũng v́ yêu mến các con mà trải bao

nhiêu đều khổ hạnh, mấy lần lao-lư, mấy lúc vang mày, nuôi nấng các con,

hầu lập nền Đạo ; cũng tưởng cho các con lấy đó làm đuốc soi ḿnh đặng cải

tà quy chánh.

 

Mấy lần vun đắp nền Đạo, Thầy đều cũng bị các con mà hư giềng Đạo

cả.

 

Thầy buồn đó các con.

 

Thầy ban ơn cho các con. Thầy thăng.

 

 

 

TÁI CẦU

 

Các con nghe Thầy : Sự biến xảy ra đến nay đă thành một

trường ngôn luận, có khi cũng náo nhiệt đến nền Đạo ; kẻ gọi tà, người

nói chánh, nơi Thiên-Thơ đă có dấu ràng ràng, các con có đi tranh luận

cũng nhọc công vô ích, kẻ hữu phần, người vô phước, tin tin, không

không cũng chẳng sửa cơ Trời đặng. Đường càng dài bước càng nhọc, th́

nền Đạo càng cao, công tŕnh càng rỡ. Ôi ! Thầy đă nhọc nhằn v́ bầy

con dại, muốn ra tay tế độ, vớt trọn cả chúng sanh thoát ṿng khổ ải ;

nhưng chúng nó đă nhiễm-luyến đă đầy mùi trần thế, tâm chí chẳng

vững bền, thấy khó đă ngả ḷng, mới đạp chông, toan trở bước. Thầy cũng

phải đau ḷng mà nắm máy huyền-vi

để cơ trời xây đổi các con liệu lấy.

 

 

---------------------------------------------------------------------

 

 

45 - ( Dimanche 28 Novembre 1926 ) - 26 tháng 10 B.D.

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

DIEU TOUT-PUISSANT qui vient sous le nom de CAO-ĐAI

pour dire la Vérité en Annam.

 

L .....

 

Une séance spécial n'est donné que rarement aux gens pour

un voeu de quelque importance que ce soit; mais à toi dont je connais

les sentiments d'humanité et l'esprit charitable, à toi je donne

entière satisfaction.

 

En dehors de tes volontés religieuses, tu as l'intention de

t'informer de cette nouvelle doctorine qui t'a été travestie par

quelques-uns de tes compratio'es sous une forme quelque peu

malicieuse. Sur cette terre dont le peuple est si doux et paisible, je

viens comme le Christ était venu parmi vous pour combattre l'héresie

et évangéliser le monde. Quelque soit la race dont vous faites partie,

enfants de la Terre, vous avez tous un même père,c'est Dieu qui

préside à vos destinées. Pourquoi vous séparez-vous à cause de

divergences d'opinion religieuses, alors que tous, vous êtes appelés à

souffrir et faire votre Purgatoire en ce monde?

 

Tu as dejà mis pied dans ce chemin qui conduit tout humain vers

l'heureux séjour qu'est le Nirvâna.

 

Tâche de continuer cette voie pour arriver à ton but.

De bons Esprit guideront tes pas. Tous tes voeux seront exauces.

C'est assez pour toi.

Au revoir.

 

44 - (Mercredi 24 Novembre 1926) - 19 tháng 10 B.D.

 

THẦY, CÁC CON

 

Các con, Thầy nghĩ lại việc hôm nọ tại Thánh-Thất biến ra một

trường Quái mà Thầy bắt đau ḷng đó các con.

 

Các con thiết nghĩ ra lẽ nào ?

 

Đó là bước Đạo, đó là Thiên-cơ, các con hiểu sao được, nhưng

Thầy nổi buồn v́ có nhiều đứa xâm biện về việc ấy, Thầy cũng muốn phạt

chúng nó một cách nặng nề, nhưng Thầy nghĩ lại mà thương đó chút, Môn-

đệ của Thầy nhiều đứa muốn bỏ Đạo-y ném dép cỏ, lột khăn tu mà mong hồi

tục thế. Bởi bước Đạo gập gh́nh khó tới, nên mới ra cớ đỗi. Bởi c̣n

vướng bụi trần, ham mồi phú quư, mê chữ vinh sang mà ngán ; các con

hiểu : Thầy buồn, nhưng là máy Trời đă định, chạy sao cho khỏi.

Thầy biết bao lần v́ các con mà chịu nhọc nhằn.

 

Từ khai Thiên lập Địa, Thầy cũng v́ yêu mến các con mà trải bao

nhiêu đều khổ hạnh, mấy lần lao-lư, mấy lúc vang mày, nuôi nấng các con,

hầu lập nền Đạo ; cũng tưởng cho các con lấy đó làm đuốc soi ḿnh đặng cải

tà quy chánh.

 

Mấy lần vun đắp nền Đạo, Thầy đều cũng bị các con mà hư giềng Đạo

cả.

 

Thầy buồn đó các con.

 

Thầy ban ơn cho các con. Thầy thăng.

 

 

TÁI CẦU

 

 

Các con nghe Thầy : Sự biến xảy ra đến nay đă thành một

trường ngôn luận, có khi cũng náo nhiệt đến nền Đạo ; kẻ gọi tà, người

nói chánh, nơi Thiên-Thơ đă có dấu ràng ràng, các con có đi tranh luận

cũng nhọc công vô ích, kẻ hữu phần, người vô phước, tin tin, không

không cũng chẳng sửa cơ Trời đặng. Đường càng dài bước càng nhọc, th́

nền Đạo càng cao, công tŕnh càng rỡ. Ôi ! Thầy đă nhọc nhằn v́ bầy

con dại, muốn ra tay tế độ, vớt trọn cả chúng sanh thoát ṿng khổ ải ;

nhưng chúng nó đă nhiễm-luyến đă đầy mùi trần thế, tâm chí chẳng vững

bền, thấy khó đă ngả ḷng, mới đạp chông, toan trở bước. Thầy cũng

phải đau ḷng mà nắm máy huyền-vi để cơ trời xây đổi các con liệu lấy.

 

 

---------------------------------------------------------------------

 

 

45 - (Dimanche 28 Novembre 1926) - 26 tháng 10 B.D.

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

 

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

DIEU TOUT-PUISSANT qui vient sous le nom de CAO-ĐAI

pour dire la Vérité en Annam.

 

L .....

 

Une séance spécial n'est donné que rarement aux gens pour

un voeu de quelque importance que ce soit; mais à toi dont je connais

les sentiments d'humanité et l'esprit charitable, à toi je donne

entière satisfaction.

 

En dehors de tes volontés religieuses, tu as l'intention de

t'informer de cette nouvelle doctorine qui t'a été travestie par

quelques-uns de tes compratio'es sous une forme quelque peu

malicieuse. Sur cette terre dont le peuple est si doux et paisible, je

viens comme le Christ était venu parmi vous pour combattre l'héresie

et évangéliser le monde. Quelque soit la race dont vous faites partie,

enfants de la Terre, vous avez tous un même père,c'est Dieu qui

préside à vos destinées. Pourquoi vous séparez-vous à cause de

divergences d'opinion religieuses, alors que tous, vous êtes appelés à

souffrir et faire votre Purgatoire en ce monde?

 

Tu as dejà mis pied dans ce chemin qui conduit tout humain vers

l'heureux séjour qu'est le Nirvâna.

 

Tâche de continuer cette voie pour arriver à ton but.

De bons Esprit guideront tes pas. Tous tes voeux seront exauces.

C'est assez pour toi.

Au revoir.

_______________________________________________________________________

 

46 - Thánh-Thất Tây-Ninh

(Jeudi 2 Décembre 1926) - 28 tháng 10 B.D.

 

THÁI-BCH

 

Thầy sai Bần-Đạo đến sắp đặt trang nghiêm trong Thánh-Thất.

Bần-Đạo phân phép từ ngày nay hễ nhập Thánh-Thất th́ phải giữ phép :

 

Nam Nữ bất thân

 

Nam ở Đông hiên - Nữ ở Tây hiên.

 

Hai bên không lân cận nhau, Nam theo Nam, Nữ theo nữ.

 

Cấm cười cợt trửng giỡn nhau.

 

Trừ ra vợ chồng hay là chị em ruột, anh em ruột đặng chuyện

văn nhau, nơi tịnh đàn. C̣n kỳ dư như hai đàng muốn chuyện văn nhau, phải

có hai người chứng, một bên Nam, một bên Nữ.

 

Pḥng-trù dầu phải chung lộn nhau buổi nấu nướng, khi dọn ăn chẳng

đặng lộn xộn cùng nhau... Nghe à ...

 

Thơ, Thanh, hiền-hữu phải viết luật cấm nầy dán nơi Thánh-Thất.

Nghe à ...

 

 

-----------------------------------------------------------------------

 

 

47 - (Lundi 6 Décembre 1926) - 2 tháng 11 B.D.

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

 

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

Hỉ chư Môn-đệ, chư Ái-Nữ, chư Nhu, chư Tín-Nữ.

 

Chư Nhu nghe :

 

Ta v́ ḷng từ bi vẫn lấy đức háo sanh mà dựng nên mối ĐI-ĐO

TAM-KỲ PHỔ-ĐỘ ; tôn chỉ để vớt những kẻ hữu phần vào nơi địa-vị cao

thượng, để tránh khỏi số mạng luân hồi và nâng những kẻ tánh đức bước

vào cơi nhàn, cao hơn phẩm hèn khó ở nơi trần thế nầy.

 

Than ôi ! Đều vui sướng lao trần chẳng ai buộc mà nhiều kẻ t́m

tới, mối đạo-đức trau thân là nơi thoát tục, mà lắm kẻ trốn lánh, bài

bác mối Đạo Trời, khua môi uốn lưỡi, mà tưởng cho ḿnh hơn đặng các

phẩm nhơn sanh, chớ chẳng dè là một h́nh phạt rất nặng nề đă chực chúng

nó nơi chốn A-Tỳ, ai đặng phước thêm cao trọng, ai vô phần th́ trí năo

vẫn mơ-hồ ; nét hạnh đời càng mê muội, biết biết, không không, luật

Trời đă định, phần công quả trả cho rồi th́ cảnh u nhàn là nơi rước

khách tục trong lúc chung quy đó.

 

Sanh nhằm đời có một Đạo chánh chẳng phải dễ, mà bước lên con

đường chông gai, lần vào non thẳm kiếm ngọc lại càng khó ; khó để nơi

ḷng chớ đem thói ám muội mơ-hồ vào đường Đạo-Đức, sau ăn-năn rất muộn.

 

 

--------------------------------------------------------------------

 

 

48 - (9-12-1926)

 

THẦY. CÁC CON.

 

Các con nghe :

 

Ngày nay đă mất hết một người Môn-đệ của Thầy lại là một Đạo-

hữu của các con đă cùng các con nghiêng vai gánh vác một trách nhậm

trong Đại-Đạo Tam-kỳ.

 

Tương mảng phần cũng nơi số mạng tiền định, nó có phước là v́

đặng về Thầy trong mấy ngày rốt của kiếp trần ai của nó. Sự thác cũng

có khi vui và cũng có lúc buồn. Người thế nếu biết sống nghiă là biết

dụng ḿnh cho có ích vào xă hội, biết dưỡng tánh tu thân, th́ sự thác

chẳng qua là sự mong mỏi của kẻ hành-tŕnh đă xong trách nhậm trở về

phục-sự đặng lănh phần thưởng xứng đáng mà thôi.

 

Tương tuy chưa đặng như mấy kẻ ấy, song ḷng đạo đức đă ra vun

đắp mối đạo Trời, th́ địa-vị cũng khi khác thế thường đặng. Điểm

chơn-thần của nó c̣n phải đến hầu trước Ṭa Tam-Giáo mà đợi lịnh phát

lạc tùy theo công quả tội t́nh của nó tự bấy nay ; ấy là Thánh-Ư của

Thầy đă lập luật riêng cho mỗi đứa trong các con đó. Chư Môn-đệ cũng

nên hiểu biết.

 

C̣n việc an táng nó các con cũng nên lư ư chung với nhau mà

lo bề nhơn đạo cuả các con cho an toàn.

 

Trang, con nói với Trung, Thơ, Tương, Ḥa và các Thiên-Phong

có mặt mà đưa nó lên đường, là chỗ nó an giấc ngàn năm, cũng để tiếng

đặng cho một người đạo hạnh vậy. Trừ ra đứa nào phải khuất mặt bận việc

th́ chế đặng. C̣n về sự làm rơ ràng trong Đạo-hữu, các con nên liệu tính

cho kịp. Sự cầu kinh, th́ do nơi đám tang mẹ Hậu, điều khác hơn một thí.

 

 

--------------------------------------------------------------------

 

 

49 - (Đàn tại Cholon ngày 13-12-26)

 

Thầy các con

 

 

Vốn Thầy tạo lập nền Chánh-Giáo cho dân Nam-Việt chẳng phải

là việc nhỏ đâu. Các con v́ biết Đạo là quư th́ phải ân cần trân

trọng ; đợi đến ngày thành tựu các con mới thấy rơ Thiên-cơ, th́ chừng

ấy các con muốn lập công bằng buổi nầy sao đặng, v́ mỗi việc khó-khăn,

trắc trở là lúc sơ khai. Vậy Thầy khuyên các con rán thành tâm hành Đạo,

mà Đạo không phải giữ bằng lỗ miệng không đâu.

 

Thầy thấy nhiều đứa trong các con có ư theo Đạo đặng toan kế làm

nhiều việc chẳng lành ? Thầy v́ thương nhơn-loại, muốn cứu hết nên

thường thâu nhập nhiều đứa vô tâm, cũng muốn cho chúng nó ăn-năn chừa

lỗi, ngơ hầu hưởng phước, mà chúng nó không biết tự hối th́ làm sao

mong rỗi đặng. Đến buổi chung quy mới thấy Thiên-đàng, Địa-ngục th́ đă

muộn rồi. Các con phải xét ḿnh cho lắm nghe.

 

 

----------------------------------------------------------------------

 

 

50 - (Mercredi,15 Dicembre 1926) - 11 tháng 11 B.D.

 

Thái-Bạch

 

Hỉ chư Đạo-hữu

Chư-Nhu - Chư Tín-Nữ

 

Chỉnh đàn cho nghiêm đặng Thầy ngự.

 

Qu'on dise à ces francais, qu'ici est une maison de prière

qu'il ne faut pas qu'il la considérent comme une curiosité.

 

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

 

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

M....., debout et lis.

 

Toute chose vient à son heure.

 

Tu a vu et su ce que la plupart de tes compatriotes cherchent

à voir et à savoir. Ce n'est qu'à la suite de la conclusion des

recherches spirites que j'enseigne cette nouvelle doctrine.

 

N'ai-je pas prédit que le spiritisme est une religion

d'avenir ?

 

Tu as naturellement l'intention de créer en ce pays, une

relation morale des deux races francaise et annamite appelées à vivre

ensemble par ma volonté dans une communauté de vie et d'intérets : Tu

seras satisfait par une vie d'un homme de bien. Tes voeux seront

exaucés. Tu seras plus tard un de mes fervents disciples pour précher

au monde la paix et la concorde.

 

L'équipe francaise sera bientôt créée.

 

Tu sera force de revenir en France en 1928, pour soutenir cette

doctrine au Congrès Universel. Tu seras grand et puissant pas volonté.

 

Au revoir, c'est assez pour toi.

 

 

----------------------------------------------------------------------

 

 

51 - (Vendredi,17 Décembre 1926) - 13 tháng 11 B.D.

 

Thái-Bạch

 

M.D... est prié d'attendre la venu du Divin-Maitre

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ VIẾT CAO-ĐÀI

 

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

DIEU TOUT-PUISSANT qui vent sous le nom de CAO-ĐAI

pour enseigner la Vérité en Annam.

 

D....., debout et lis.

 

Je tiens à te dire que rien ne se crée et n'existe se globe

sans ma volonté. De pauvres esprits prétendent qu'ils sont dans le

secret de Dieu. Or je ne donne à nul humain ici-basd'en faire la

révélation. Pour venir à moi, il faut des prière. Je ne néglige pas

à me manifester quand ces prières sont sincères. Il suffit, pour vous

convaincre que je suis bien Jéhovah des Hébreux, Le Dieu des Armées

des Israélites, le Dieu inconnu des Juifs et le vrai Père de

Jêsus-Christ, de me prier par le prêt-nom CAO-ĐAI pour que vos voeux

soient exaucés. Tu viens à moi avec un sentiment sincère pour bien

faire aux peuples soumis qui te sont confiés. Je t'e prie alors de

propager cette doctrine à tous tes protégés. C'est la seule qui

maintient l'humanité dans l'amour des créature et vous apporte une

paix durable.

 

 

-----------------------------------------------------------------------

 

 

52 - (Dimanche,19 Décembre 1926) Rằm tháng 11 B.D.

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

 

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

Các con nghe : một sự các con chưa hề biết đến đặng hiểu Đạo

là quư trọng dường nào, lo tu tâm dưỡng tánh.

 

Các con đă sanh ra tại thế nầy, ở tại thế nầy, chịu khổ năo

tại thế nầy, rồi chết cũng tại thế nầy. Thầy hỏi : Các con chết rồi

các con ra thể nào ?

 

Các con đi đâu ?

 

Chẳng một đứa hiểu đặng cơ màu nhiệm ấy. Thầy dạy : Cả kiếp

luân hồi thay đổi từ trong nơi vật-chất mà ra thảo mộc, từ thảo mộc

đến thú-cầm, loài người phải chịu chuyển kiếp ngàn ngàn, muôn muôn lần,

mới đến Địa-vị nhơn-phẩm. Nhơn phẩm trên thế nầy lại c̣n chia ra phẩm

giá mỗi hạng. Đứng bậc Đế-Vương nơi trái địa-cầu nầy, chưa đặng vào

bực chót của Địa-cầu 67. Trong Địa-cầu 67, nhơn loại cũng phân ra đẳng

cấp dường ấy. Cái quư trọng cuả mỗi địa-cầu càng tăng thêm hoài, cho

tới " Đệ-nhứt-cầu "," Tam-Thiên-Thế-Giái " ; qua khỏi " Tam-Thiên-Thế-

Giái " mới đến " Tứ-Đại-Bộ-Châu ", qua " Tứ-Đại-Bộ-Châu " mới vào đặng

" Tam-Thập-Lục-Thiên " ; vào -Tam-Thập-Lục-Thiên " rồi phải chuyển kiếp

tu-hành nữa, mới đặng lên đến Bạch-Ngọc-Kinh, là nơi Đạo Phật gọi là

Niết-Bàn đó vậy.

 

Các con coi đó th́ đủ hiểu các phẩm trật các con nhiều là

dường nào ; song ấy là phẩm trật Thiên-Vị.

 

C̣n phẩm trật Quỷ-vị cũng như thế ấy ; nó cũng noi chước Thiên-

Cung mà lập thành Quỷ-Vị, cũng đủ các ngôi, các phẩm đặng đầy đọa các

con, hành hài các con. Cái quyền hành lớn lao ấy, do Thầy ban cho nó

nên đặng quyền cám dỗ các con, xúi biểu các con, giành giựt các con, mà

làm tay chân bộ hạ trong ṿng tôi tớ cho nó.

 

Thầy đă thường nói : hai đầu cân không song bằng th́ tiếng cân

chưa đúng lư. Luật công b́nh Thiêng-Liêng buộc phải vậy. Thầy lắm phen

phải bị mất bị giựt con cái của Thầy v́ chúng nó.

 

Thầy đă chỉ rơ hai nẽo tà chánh, sang hèn rồi, vậy Thầy cũng

chỉ phương hướng cho các con đi khỏi lầm lạc. Các con hiểu rằng: trong

" Tam-Thiên-Thế-Giái " c̣n có qủy mị chuyển kiếp ở lộn cùng các con

thay, huống lựa là " Thất-Thập-Nhị-Địa " nầy, sao không có cho đặng ?

 

Hại thay ! Lũ quỷ lại là phần nhiều ; nó bày bố ra mỗi nơi

một giả cuộc, mà dỗ dành các con.

 

V́ vậy, Thầy đă nói tiên tri rằng :

 

Thầy đă thả một lũ hổ lang ở lộn cùng các con, lại hàng ngày xúi

biểu chúng nó cắn xé các con, song Thầy cho các con mặc một bộ thiết giáp,

chúng nó chẳng hề thấy đặng là đạo-đức của các con.

 

Ấy vậy Đạo-Đức các con là phương pháp trừ quỷ mị lại cũng là

phương pháp d́u dắt các con trở lại cùng Thầy. Các con không Dạo, th́ là

tôi tớ quỷ mị. Thầy đă nói Đạo-Đức cũng như một cái thang vô ngần, bắc

cho các con leo đến phẩm vị tối cao, tối trọng là ngang bực cùng Thầy,

hay là Thầy c̣n hạ ḿnh cho các con cao hơn nữa.

 

Vậy Thầy lại dặn các con : nếu kẻ không tu đă làm đủ phận người,

công-b́nh, chánh-trực, khi hồn xuất ra khỏi xác th́ cứ theo đẳng cấp

gần trên mà luân hồi lại nữa th́ biết chừng nào đặng hội-hiệp cùng

Thầy ? Nên Thầy cho một quyền rộng răi cho cả nhơn-loại Càn-Khôn Thế-

Giái, nếu biết ngộ kiếp một đời tu, đủ trở về cùng Thầy đặng ; mà...

hại thay ;... mắt Thầy chưa đặng hữu hạnh hoan lạc, thấy đặng kẻ ấy.

 

Vậy Thầy dặn : Đạo là nơi các con nên quư trọng đó vậy.

 

 

------------------------------------------------------------------

 

 

Thầy các con

 

Các con phần nhiều biết tiếng Langsa.

 

Thầy dùng nói cho các con hiểu Đạo-Lư.

 

Qu'est-ce que la noblesse, la richesse, la gloire ?

La noblesse est l'ensemble de titres plus ou moins enivrants

décernés aux hommes par les hommes.

Quelle est la valeur de ces titres ?

N'est-ce pas suivant la valeur de ceux qui donnent ?

Donnés pas un humain,ils ne sont que trop humains.

 

Ce qui vient d'un homme n'a rien de résistant.

C'est sujet à détérioration. Ils sont détruits dès qu'on enlève la

vie de celui qui les détient. Cherchez la Noblesse céleste, c'est la

seule éternelle.

 

La richesse est l'ensemble de toute préciosité qu'on ramasse en

ce monde.

 

Que comprend-elle ?

 

L'or, Largent, la pourpre, la soierie etc...

 

L'or, L'argent ne sont que simples métaux.

 

La pourpre n'est que couleur.

 

La soierie n'est que matière animale.

 

Prenez-vous ces choses en vraies richesses ?

 

Elles ne sont qu'insignifiantes d'après leur provenance.

 

Cherchez, vous autres, la Richesse en la Vertu de Dieu, c'est la

seule que vous aurez éternellement; nul ne pourra vous la dérober.

 

La gloire est souvent contre la Vertu. Elle est éphémère.

 

Elle provient souvent de la fourberie. La Gloire de Dieu est la

seule qui résiste à toutes épreuves.

 

( Trung bạch : Mấy con phải làm sao mà t́m đặng la Noblesse la

Richesse et la Gloire de Dieu ? )

 

Thầy trả lời : Tu.

 

 

-------------------------------------------------------------------

 

 

53 - (Đại-Đàn, Cholon ngày 20-12-26)

 

Thầy các con

 

 

Chư Môn-đệ nghe ! Thầy đă muốn cho hoàn toàn phải cần có luật,

mà hễ có luật th́ cần phải do theo đó mà hành Đạo, mới khỏi đều sơ thất

đặng. Nhiều đứa nhờ công-qủa chút ít mà đặng Thầy trọng dụng, là có ư

để chúng nó vui ḷng mà bước tới, dè đâu đă chẳng trông sợ nơi lịnh

Thầy, lại lấy ư riêng mà làm cho có lời khích bác trong Đạo. Thầy hỏi

có đáng tội chăng ? Nếu Thầy chẳng lấy đức từ bi mà d́u-dắt các con,

th́ chư Thần, Thánh đă phạt mấy đứa cách nặng nề hơn nữa ! Các con khá

liệu mà hành Đạo !

 

Chư nhu nghe ! Đạo Trời d́u bước nhơn sanh, đường Thánh dẫn người

phàm-tục ; sanh nhằm lối may mắn, đặng gặp một Đạo chánh, nếu chẳng lo

dưỡng tánh trau ḿnh, để bước vào con đường cực-lạc, thoát đọa Tam Đồ,

một mai cánh rũ bông tàn, rốt cuộc lại ăn năn vô ích.

 

Ta v́ thương xót sanh-linh, mở Đạo Tam-Kỳ để độ người hữu phước,

nếu chẳng mau chân, ngày giờ hầu cận, chư Tiên Phật hội Tam-Giáo xin bế

lại, th́ dầu ta có muốn cứu vớt thêm cũng chẳng qua số Thiên-cơ đặng.

 

 

---------------------------------------------------------------------

 

 

54 - (24-12-26)

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

 

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

Thầy mầng các con.

 

Các con ôi ! Nếu nói rằng Thầy đă cực nhọc từ ngày khai Đạo đến

chừ, Đạo đặng phổ thông mau chóng dường nầy, th́ đáng lẽ Thầy mừng cho

các con lắm mới phải. Sao Thầy lại buồn ? Các con ơi ! Các con đă chịu lắm

khổ năo nơi biển trần nầy ... Từ mười ngàn năm rồi đă ở dưới quyền tà

quái áp chế. V́ vậy mà Thầy phải phế hết Bạch-Ngọc-Kinh,

Huỳnh-Kim-Khuyết, giáng trần độ rỗi các con, chớ chi Thầy đến mà làm

cho giảm sự khổ năo cuả các con chẳng đặng nữa th́ thôi, lẽ nào c̣n

lập Tân-Luật ràng buộc các con thêm nữa... V́ cớ mà Thầy buồn... Thầy

tỏ thật, cái luật lệ mà Thầy khiến các con hiệp chúng trí mà lập thành

đây, nó có ảnh hưởng về đạo-đức Tiên-Phong Phật-Sắc cuả các con, nên

Thầy buộc ḿnh cam chịu vậy ; chẳng luật lệ th́ trái phép, mà trái phép

th́ làm thế nào vào Bạch-Ngọc-Kinh cho đặng ... Vậy các con rán làm

phận sự cho hoàn toàn, rồi có Thái-Bạch giáng-cơ sửa luật.

 

 

-------------------------------------------------------------------

 

 

55 - (Đại-Đàn Cholon ngày 27-12-26)

 

Thầy các con

 

Chư Môn-đệ nghe ! Phần nhiều trong các con chẳng để ḷng thờ

kính Thầy, tưởng cho đam thờ Thầy vào nhà là chủ ư cầu một việc lợi

riêng chi cho gia quyến vậy thôi, chớ chẳng hiểu là một nguồn trong

sạch để rửa các lỗi phàm tục cuả các con. Nhiều đứa lại c̣n mờ-hồ,

đă thờ Thầy mà c̣n chưa chắc ư rằng thờ đặng chi, và mở Đạo ra có

ích ǵ ?

 

Than ôi ! Đă bước chân vào đường Đạo hạnh mà chẳng để công

t́m kiếm, học hỏi cho rơ ngọn nguồn th́ làm phận sự Môn-đệ như thế

có ích chi cho nền Thánh đâu ? Đạo Trời khai ba lượt, người tục lỗi

muôn phần, sanh đứng vào ṿng thế cuộc, chưa biết cho ḿnh đă lănh

một vai tuồng, đặng chờ lúc kết quả hồn quy Thiên ngoại, lánh khỏi

xác phàm trở về nơi khởi-hành mà phục các đều đă thi hành giữa sân

khấu là chốn trần ai khốn đốn này ; phận chưa xong phận, thân chẳng

nên thân, thân phận lo tính chưa rồi, c̣n mong mơi chi dụng ḿnh vào

đường đạo-đức để cho có ích chung nữa đặng. Lương tâm của các con là

một khiếu thiêng-liêng của Thầy ban để sửa trị riêng các con trong

đường tội lỗi và ban thưởng trong việc nhơn đức ; làm một việc phải

tất là do nơi ư Trời, phạm một nét vạy tà là cải nơi Thiên-Luật ;

phải quấy Thần Thánh chỉnh chép biên thưởng phạt duy đợi ngày

chung cuộc ! Khá biết lấy !

 

 

---------------------------------------------------------------------

 

 

56 - (Cầu kho, le 8 Janvier 1927)

 

Thầy các con

 

Thầy vui thấy nhơn-sanh biết hối ngộ, chẳng quản dặm dài,

đến hội hiệp nhau mà để bước vào đường Đạo-Đức.

 

Các con phải biết hễ là người th́ phải biết Đạo ; không biết

Đạo các con không phải là người. Cái chánh cái tà rồi đây sẽ phân biệt

nhau. Nếu các con c̣n để một vài điểm mơ-hồ trong dạ th́ làm sao chóng

đến nơi đế chốn đặng ?

 

Các con phải đồng tâm hiệp lực nhau, bỏ hết các đều tệ theo

thường t́nh, th́ mới để thành Đạo. Vậy Thầy khuyên các con đứa nào có

trí lực bao nhiêu khá đem ra mà thi thố, chớ đừng sụt-sè theo thói nữ

nhi, vậy cũng uổng cái điểm linh quang cuả Thầy cấp để cho các con lắm.

Các con hiểu à !

 

 

----------------------------------------------------------------------

 

 

57 - (Cholon, le 10-1-1927)

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

 

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

Chư Môn-đệ và chư nhu nghe: Chim về cội, nước tách nguồn,

từ xưa kiếp con người giữ thế, chẳng qua là khách đi đường, phận sự

muốn cho hoàn toàn cần phải bền chí và khổ tâm ; có bền chí mới

đặng đoạt phẩm vị thanh cao ; có khổ tâm mới rơ tuồng đời ấm lạnh ;

lăng-xăng xạo-xự, mùi chung đỉnh, vẻ cân đai, rốt cuộc chẳng khác

chi mộ giấc huỳnh lương mộng ; mỗi bậc phẩm đều đặng một vai tuồng

cuả Đấng cầm quyền thế-giái ban cho; dầu thanh cao, dầu hèn hạ cũng

phải gắng làm cho rồi trách nhậm, hầu buổi chung cuộc, hồn lià cơi

trần, đặng đến nơi khởi hành mà phục hồi công cán ; ai giữ trọn bậc

phẩm th́ đặng toà nghiệt-cảnh tương công chiếc tội, để vào địa vị

cao hơn chốn Địa cầu 68 nầy ; ai chẳng vẹn trách nhậm nhơn sanh,

phải bị đọa vào nơi u-minh-địa, để trả cho xong tội t́nh căn qủa

cho đến lúc trở về nẻo chánh đường ngay mà phục hồi ngôi cũ ;

bằng chẳng biết sửa ḿnh th́ luật Thiên-điều chồng-chập, khổ A-Tỳ

phải vướng muôn muôn đời đời mà đền tội ác. Bậc nhơn-sanh v́ đó mà

phải chịu thiên niên ch́m vào số luân hồi ; vay trả,

trả vay, căn quả chẳng bao giờ tiêu đặng. Các bậc Thần Thánh nếu chẳng

biết mối Đạo là phương châm t́m nguồn trong rửa bợn tục, th́ biển khổ

trần nầy cũng khó mong thoát đặng.

 

Trời Nam may đặng một yến sáng của Đấng Đại-Từ-Bi dẫn khách

trần bước lần ra con đường hắc ám, để tránh khỏi bến mê ; dụng nâu sồng

thế cân đai, mượn khổ tâm thay chung đỉnh, lấy hạnh đức làm nấc thang

leo lên tột lừng trời, vẹt ngút mây xanh, trông vào cảnh thiên-nhiên,

biết rơ cơ màu nhiệm mà làm khách u-nhàn thanh thả, núi thẫm rừng

xanh. Phủi hết muôn sự ở cơi trần vô vị nầy, ấy là một sự khó thi hành

của khách phàm tục ; mấy ai nong-nă phải đến cảnh Thiêng-liêng mà nhiều

kẻ lại t́m vào vực thẳm.

 

Đạo Trời qua bến tục, đường Thánh dẫn khách trần ; nếu chẳng

biết thế thời giọt nước nhành dương hết chờ khi rưới khổ đặng.

 

 

----------------------------------------------------------------------

 

 

58 - (Tây-ninh) - 16/1/27 - 13/12 B.D.

 

                            Thái-Bạch

 

Lăo khen chư Đạo-Hữu ... Đại hỉ ... Đại hỉ ...

 

Thượng-Tương-Thanh, coi Lăo hành sự mà bắt chước. Mời

 

Chưởng-Pháp Phái Nho.

 

Thơ, chư Hiền-Hữu b́nh thân.

 

Đứng dậy phân hai bang.

 

Chưởng-Pháp Đầu-Sư tọa vị. Phối-Sư tam Phái tới trước.

Thái-Thơ-Thanh phải đem bộ chú giải các luật Tân-Luật của các Hiền-Hữu

đến dâng cho ba vị Đầu-Sư, ba vị Đầu-Sư đồng đứng dậy bái mà tiếp luật

một lượt, thế nào sáu bàn tay đều có trong sáu bộ luật, ngay giữa, dạy

cả ba tiếp dưng lên ; Chưởng-Pháp cũng phải bái mà tiếp một lượt, đội

dưng lên Đại-Diện, day vô đưa lên chí trán. Nghe dạy : Lăo giao luật

nầy cho nhị vị Chưởng-Pháp xem xét lại nữa, trong một tháng phải rồi

mà trao lại cho Hộ-Pháp cầu Lăo sửa Luật. Phải làm một pḥng thanh

tịnh mà giả làm Hiệp-Thiên-Đài, Thập-Nhị-Thời-Quân phải có mặt,

Thượng-Sanh, Thượng-Phẩm phải có mặt.

 

Phải tái cầu nghe dạy.

 

Nhị vị Chưởng-Pháp đem Luật dể ngay tượng Lăo một đêm nay.

 

Dương phải đội Hiệp-Chưởng như Luật,đắp khậu như Luật.

 

Nương phải sắm Thiên-Phục như Thơ vậy nghe.

 

Đem Luật để lên rồi xuống tọa vị, lên điện để xuống.

 

Chư Thiên-Phong đồng lạy Thầy.

 

TÁI CẦU

 

                              Thái-Bạch

 

Thiên-Điều màu-nhiệm của Đạo c̣n thiếu sót lắm.

 

Cười...

 

Những điều ấy chư Hiền-Hữu biết đâu mà lập cho đặng... Hại

thay! Nếu chẳng có cơ màu-nhiệm bí mật ấy th́ chẳng thành Luật, nếu

chẳng thành Luật, thế nào thành Đạo ?

 

Cười ...

 

Lăo tâu cùng Đại-Từ Đại-Bi, xin thêm vào luật những điều bí

mật yếu trọng ấy ; vậy chư Hiền-Hữu cũng phải cầu khẩn với Lăo, nội hạ

tuần tháng nầy th́ khởi nguyện ; dặn các Thánh-Thất, các Đạo-Hữu phải

để ḷng thành khẩn : hiệp sức làm một với Lăo mà nài xin Thánh Luật ;

nghe à.

 

Hễ Đạo trọng th́ tức nhiên chư Hiền-Hữu trọng, vậy th́ chư

Hiền-Hữu biết ḿnh trọng mà lo sửa vẹn người đời... Từ đây Lăo bằng

giữ ǵn chư Hiền-Hữu hơn nữa ; nếu thoảng Lăo ép ḷng cầm quyền thưởng

phạt phân minh, là có ư muốn giá trị của chư Hiền-Hữu thêm cao trọng

nữa ; vậy Lăo xin đừng để dạ phiền hà nghe.

 

--------------------------------------------------------------------

 

59 - (17-1-27) - (14-12 B.D.)

 

Thầy các con

 

Thượng-Trung-Nhựt, con là anh phải dậy lại các em một lần nầy

là chót. Thầy vẫn đă thường nói rằng : Thầy đến lập cho các con một nền

Chơn-Đạo, tức là mỗi sự chi dối trá la chẳng phải của Thầy. Thầy đến

là chủ ư dạy cả nhơn-sanh đặng ḥa b́nh, chớ chẳng phải đến dục thêm

nghịch lẫn nhau. Thầy lại thường nói rằng sự sang trọng vinh hiển của

các con chẳng phải nơi thế-giái nầy. Thầy lại đến lập trong nước các

con một nền chánh Đạo đủ tư cách độ rỗi chúng sanh. Các con và cả dân

tộc các con v́ nơi Đạo mà đặng đoạt đến phẩm vị cao thượng ; cái phẩm

vị ấy do nơi đâu mà có, là bởi đạo-đức của các con, đạo-đức thắng hung

bạo là thường t́nh, các con hằng thấy sự đời thường vậy. Thầy là Đấng

Chí-Tôn, cầm quyền thưởng phạt, há lại không quyền hành mà làm mọi

việc một ḿnh Thầy đặng sao, lại phải sở cậy tay phàm, chẳng qua là

Đạo-Đức thiếu kém các con đó, nó làm cho các con bị phạt. Từ đây phải

tin tưởng một Thầy và nghe Thầy dặn : giữ Đạo-Đức cho bền, c̣n ngoại

trừ sự chi nghịch với Chơn-Đạo th́ là mưu chước tà quái.

 

Thầy ban ơn cho các con.

 

---------------------------------------------------------------------

 

60 - (Tây-ninh 18-1-27) - 15-12 B.D.

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

 

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

Các con, chư chúng sanh ; b́nh thân chư Thiên-Phong, c̣n các

chúng sanh ngồi... Các con nghe:

 

V́ sao mà phải giái tửu ?

 

Thầy đă dạy rằng : Thân thể con người là một khối chơn linh cấu

kết lại ; những chơn linh ấy là đều hằng sống ; phải hiểu rằng : ngũ tạng

lục phủ cũng là khối sanh vật mà thành ra, nhưng mà phận sự chúng nó

làm thoản hiểu biết hay là không hiểu biết đều do nơi lịnh Thầy mà

phán dạy.

 

Trước Thầy nói v́ cớ nào rượu làm hại cho thân thể con người

về phần xác.

 

H́nh chất con người vẫn là thú, phải ăn uống mới nuôi sự sống,

như rượu uống vào tỳ vị nó chạy vào ngũ tạng lục phủ đủ hết, th́ trái

tim con người chẳng khác cái máy chánh để trữ sự sống, cũng phải bị nó

thâm nhập vào làm cho sự lao động quá chừng đỗi thiên nhiên đă định,

thôi thúc huyết mạch phải vận động một cách vô chừng mà làm cho sanh

khí nơi phổi chẳng đủ ngày giờ nhuận huyết tinh sạch cho đặng. Trược

huyết ấy thối lại cùng trong thân thể, để vật chất ô-trược vào trong

sanh vật. Mỗi khối ấy ăn nhằm phải bịnh, một ngày thêm một chút, hết

cường tráng, cốt chỉ lần lần phải chết th́ thân thể các con phải chết

theo. Nhiều kẻ bị chết nửa thân, v́ rượu mà ra đến nỗi-Thầy dạy về

hại cuả phần hồn các con : Thầy nói cái Chơn-Thần là Nhị-xác-thân các

con là khí chất (le sperme évaropé) nó bao bọc thân thể các con như

khuôn bọc vậy, nơi trung tim của nó là óc, nơi cửa xuất nhập của nó là

mỏ ác, gọi tiếng chữ là Vi-Hộ; nơi ấy Hộ-Pháp hằng đứng mà giữ ǵn

chơn linh các con khi luyện thành Đạo đặng hiệp một với Khí rồi Khí

mới thấu đến Chơn-Thần hiệp một mà siêu phàm nhập Thánh th́ óc là

nguồn cội của Khí mà óc cũng bị huyết mạch vận động vô chừng làm cho

đến nỗi táng loạn đi th́ ngây dại, trở lại chất thú h́nh ; mất phẩm

nhơn-loại rồi, c̣n mong chi phẩm Thần, Thánh, Tiên, Phật. Lại nữa,

buổi loạn thần ấy để cửa trống cho tà mị xung đột vào, giục các con

làm việc tội t́nh mà phải phận luân hồi muôn kiếp.

 

Vậy Thầy cấm các con uống rượu, nghe à.

 

Thầy ban ơn cho các con. Thầy thăng.

 

 

---------------------------------------------------------------------

 

 

61 - (18-1-27) - 15-12 B.D Đàn tại Đ́nh Mỹ-Lộc.

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

 

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

Hỉ chư môn đệ, hỉ các đẳng chúng sanh nam, nữ.

 

TNH , TNH

 

Chúng-sanh chưa rơ nền Đạo là quư trọng dường nào. Đạo cũng do

nơi phàm mà phát ra, và tiếp lấy cái thiêng-liêng của Thầy hiệp đồng,

mới sanh sanh, hóa hóa, thấu đáo Càn-Khôn. Người mà biết Đạo, ấy kẻ

hữu phần, c̣n người chưa thấu đáo nền Đạo, ấy là kẻ vô duyên.

 

Hiểu há ! Thầy cho phép cầu Đạo, góp sớ.

 

Thầy từ-bi toàn thâu chư chúng sanh đặng Thầy cho phép

Thần-Hoàng-Bổn-Cảnh giáng cơ mà dạy dân trong phần trách nhậm của nó.

Thăng.

 

Thần-Hoàng-Bổn-Cảnh.

 

Chào chư Thiên-Phong.

 

Chào cả thảy các đạo-hữu và các đẳng chúng nam nữ trong thôn

lân.

 

Thần-ẩn tứ hải thủ châu danh

 

Hoàng-hữu ấn-phong tái độ thành

 

Mỹ thới dân khương b́nh thái-trị

 

Lộc cao hà nễ thọ thời sanh.

 

. . . . . . . . . . . . . . . . .

 

Mỹ có công thành khẩn vái

 

Lộc lừa tại thế phước tùng lai

 

Nhơn dân, lê thứ đồng b́nh-trị

 

An nhủ an cư thấu Đạo tài.

 

Từ thuở ta vâng chiếu chỉ đến trấn nhậm nơi đây, Ta một tấm

ḷng cho lê thứ đặng an cư lạc nghiệp, thạnh vượng mùa màng ; mỗi mỗi

đều hằng lo lắng cho chúng sanh nơi phần trách nhậm. Nay có lịnh

Ngọc-Hoàng chiếu chỉ cho phép Ta giáng cơ màu-nhiệm mà tỏ nền Đạo là

quư trọng cho lê thứ hiểu. Lê thứ đâu rơ thấu việc trời đă định hơn

mấy chục ngàn năm nay. Lê thứ nghe : Kỳ hạ-ngươn hầu măn, nhơn vật v́

tai nạn mà phải tiêu tận, mười phần c̣n đoái lại có một mà thôi. Than

ôi ! Buồn thôi ! Nghĩ v́ Thiên-cơ đă định vậy thế nào mà cải cho đặng,

duy có mở tấm ḷng từ thiện ăn năn sám hối, lo việc tu hành ; đồng với

nhau cả quốc dân mà quỳ lụỵ khẩn cầu coi Trời đoái tưởng đến chăng ?

Bởi thế nên Ngọc-Đế Phổ-Độ đặng có cứu vớt chúng sanh, đương linh đinh

nơi biển khổ. Nếu gặp thuyền Bát nhả mà không xuống, không theo th́

chắc thế nào cũng chơi vơi nơi mé biển.

 

C̣n phần viên chức sắc cúng tế, bảo lên qùy trước đại-diện cho

ta tỏ ḷng thi ân cho chúng nó.

 

Vui thay ! Mừng thay ! Cả nhân dân đều biết Đạo, duy c̣n một

chút ít mà thôi. Từ đây ta hết dạ hết ḷng mà lo-lắng, săn sóc chăm

nom hơn khi trước nữa. Ta tỏ cho chức sắc hiểu, tại sao mà ta lo hết

bổn phận. Ấy là từ đây Ngọc-Đế truyền lịnh cho ta phải theo pḥ chư

Cao đạo-hữu, nên ta lo lắng bội phần, hơn khi trước ; mỗi khi có việc

chi tai biến hay có bịnh truyền nhiễm, th́ đến đây ta sẽ dạy cho mà

lánh những đều hại. C̣n việc tế lễ cúng, ta muốn dùng đồ chay hay là

cây trái, chớ sát sanh. Ta cũng tỏ cho chư chức-sắc hiểu rằng : Tế tự

là tại sao ? Phàm có ḷng tin mới cúng chớ, cúng là lấy có lễ đó, gọi

là kỉnh trọng ; chớ Thần Thánh nào ăn của ai. Bởi thế nên ai dùng vật

thực mà cúng tốt hơn dùng trái cây. Ai có ḷng th́ tế lễ chi chi ta

cũng chẳng trách đặng, v́ cựu lệ bày đến ngày nay-Nay ta muốn theo

Thánh-ư của Ngọc-Đế. Vậy chức sắc liệu làm sao ? Trả lời thử ? Cười.

 

Thôi ta chào chư Thiên-Phong và các Đạo-Hữu, các đặng chúng

sanh nơi bổn thôn. Ta lui.

 

---------------------------------------------------------------------

 

62 - (22-1-27) - (19-12 B.D.) Đàn tại An hóa.

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

 

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

Hỉ chư môn đệ, hỉ các đẳng nhơn-sanh.

 

Xứ nầy mới tiếp THầy lần đầu nên có nhiều đứa c̣n để ḷng nghi

hoặc.

 

Các con cùng Thầy v́ ḷng bác ái, chẳng nài khó nhọc đến

truyền Chánh-Đạo ; mặc t́nh những đứa vô lương, các con cứ một đường đi

tới ; sự phải sự quấy sau nầy chúng nó sẽ rơ. Vậy Thầy sẽ vui ḷng cùng

các con mà toàn thâu nam nữ.

 

Tương, con phải nói những điều cần yếu cho chúng nó nghe. Thầy

cho một bài thi chung :

 

Thế đại Càn-Khôn cọng nhứt thiên,

 

Nhơn như sa mạc tại thâm uyên.

 

Hạnh phùng b́nh thủy thân ai tại,

 

Nhược ngộ phong ba phận đảo huyền.

 

Kỷ tăi phàm trần cam nghiệt chướng

 

Nhứt thời đạo hạnh thoát oan khiên,

 

Thùy tŕ Nam địa sanh phong nhựt

 

Đại-Đạo toàn khai thế cuộc tuyên.

 

Cho phái Nữ vô Thầy dậy. Chư Ái-Nữ. Thầy vi Tam-Kỳ Phổ-Độ

chẳng phân cao thấp, sang hèn, Thầy chỉ khuyên một đều là Đạo hạnh các

con phải giữ hàng ngày cho nhầm phương pháp nhơn-đạo, tức là Tứ-Đức đó

vậy, các con hiểu à.

 

Nền nhơn luân của con nhà Nam-Việt chẳng lầm, mà tại các con

hay nhiễm thường t́nh mà hư hoại, nên chi Thầy phải nhắc lại cho các

con đừng lầm nữa, nghe các con !

 

Nam phái vào. Các con nghe cho rơ, thường ngày các con trông

thấy những điều trái tai gai mắt, các con có biết v́ tại sao chăng ?

 

Như kẻ làm quan ỷ quyền ức hiếp dân lành, đứa ngu nghịch cha

phản bạn, làm rối luân thường, các con có biết v́ tại sao chăng ?...

Tại vô Đạo...

 

Thầy ban ơn cho các con. Thăng.

 

---------------------------------------------------------------------

 

63 - (26-1-27) - (23-12 B.D.)

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

 

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

Hỉ chư môn đệ, chư chúng sanh ; chư chúng sanh nghe:

 

Thuyền khơi đợi gió lướt gịng ngân,

 

Dẫn khách Nam qua khỏi bến Trần

 

Nhuộm áo nâu sồng về Cực-lạc

 

Trau gương trí-huệ phủi đai-cân.

 

Cơ Trời đến buổi đời thay đổi,

 

Đạo Thánh nhầm khi khách gội nhuần.

 

Khổ hạnh dầu ai th́nh một kiếp;

 

Rừng ṭng thoát tục sớm đưa chân.

 

Đạo Trời khai ba lượt, khách tục lỗi muôn phần, khách trần ai

vẫn lấy sựvui vẻ vô vị chốn sông mê nầy mà quên trọn các đều đạo đức

của các đứng Thánh trước Hiền xưa. Chung đỉnh mảng tranh giành, lợi

danh thường trác buộc, kiếp phù sanh không mấy lát, đời giả dối chẳng

là bao. Sanh đứng làm người, trót đă mang vào ḿnh một vai tuồng đặc

biệt, đă chẳng lo bước hành tŕnh cho xong, mà dấp bồi nợ mảnh h́nh

hài, ngọn rau tấc đất, lại chác lắm điều phiền năo ưu sầu, lấy

Thánh-Đức gọi là chơi, mượn hành tàng vô nghĩa mà làm cho vừa ḷng ái

mộ bất lương. Cái xuân kia chẳng đợi người mà bước đời càng gay trở ;

lần qua thỏ lặng ác tà, bóng thiều quang nhặt-thúc ; con đường hi vọng

chẳng biết đâu là tột cùng mà bước đời xem đà ṃn mỏi ; sự thác vô t́nh

sẽ đến mà vẽ cuộc sanh ly, pha màu tử biệt, làm cho sự vui vẻ giàu

sang, danh vọng, đều thành ra một giấc huỳnh lương, rồi đây vĩnh biệt

ngàn năm, tội t́nh muôn kiếp. Đài nghiệt cảnh là nơi rọi sáng các việc

lỗi lầm, bước luân-hồi sẽ dẫn vào nơi u khổ cùng sầu mà đọa đày đời

đời kiếp kiếp. Ấy là buổi chung quy của khách trần đó. Nguồn Tiên,

Đạo, Thánh, d́u bước nhơn sanh, tránh tội lỗi, ĺa nẻo vạy, bước đường

ngay, mà lần vào nơi Cực-lạc an nhàn, rừng ṭng suối lặng, động thẫm

non xanh, để ḿnh vào bực thanh cao, thoát khỏi chốn luân-hồi ràng

buộc ; ai mau bước đặng nhờ thân, ai luyến trần cam chịu khổ. Đạo Trời

màu-nhiệm, khá biết xét ḿnh sau khỏi đều tự hối.

 

Chúng-sanh khá biết cho !

 

-----------------------------------------------------------------------

 

64 - (31-1-27) Cholon

 

Thầy các con

 

Ngày qua thấm thoát, nhặt thúc bóng quang-âm xuân măn kế xuân

về, nước non màu vẫn cũng như xưa, mà tâm hạnh nhơn t́nh biết bao thay

đổ. Một xuân qua tất là Đạo một lần bước chóng; ngày nầy năm ngoái

vẫn ra sao, mà đến ngày nay màng Chánh-Giáo đă d́m-dà, xủ khuất bóng

trần, gương trí-huệ rạng ngần soi khách tục. Thầy mầng cho các con đă

chịu lao tâm, tiêu tứ mà vun đắp nền Đạo, làm cho mối tương thân tương

ái càng khăng-khít vững bền ; rán công thêm nữa mà đi cho cùng bước

đường của các con đă chịu lắm nhọc nhằn, vạch lối chông gai, d́u chơn

hậu-tấn. Môn-đệ nơi đây đă mảng buộc ràng nhơn-sự mà hiệp chẳng đủ

nghe Thánh ư. V́ vậy mà Lư-Thái-Bạch định cho làm Đại-lễ nơi

Thánh-Thất Cầu-Kho cho các Môn-đệ đó có thể hầu Đàn đủ mặt.

 

T... Con cũng nên tới chứng Đàn và chung cùng với mấy

em ; chư Môn-đệ cũng vậy.

 

----------------------------------------------------------------------

 

65 - Thánh-Thất Cầu-kho (1er Février 1927)

 

Thầy lấy làm không bằng ḷng cho mấy đứa vắng mặt hôm nay.

Ngày giờ thôi thúc mà các con c̣n dụ dự giữa chừng-Nền Đạo cao thâm

là mấy, chí phàm không thấu lư sâu ; nếu các con chẳng ra khỏi ṿng

trần tục, th́ các con chẳng luống công theo Thầy kể đă đầy năm, kiếp

trần ai lắm nỗi dày ṿ, các con ở nhầm thời đại nầy gặp đặng lắm cuộc

tân toan, nên mới để ư vào đường Đạo-Đức. Nếu chẳng vậy th́ các con

cũng đă như ai, đem thân vùi dập trong chốn lợi quyền, tranh tranh

cạnh cạnh biết ngày nào rồi ?

 

Ấy vậy các con phải lưu tâm mà chấn hưng mối Đạo ; ấy kế bảo

tồn quốc túy, lại là phương thoát tục. Cơ Trời Thầy không lẽ tỏ ra

đây, song các con nên biết xét ḿnh là đứng vào địa vị tối cao hơn

muôn loại, nên các con phải có trí độ phi phàm th́ mới có đủ tư cách

làm người.

 

Các con nên biết Thầy sanh ra mỗi chủng tộc đều có đặc

biệt một phần linh diệu riêng, mà cũng v́ nhơn loại không chịu khó t́m

ṭi cho ra lẽ thiên nhiên, cứ thấy những điều cận lợi mà quên hẳn lương

tâm ; chẳng hay thương mà hay chém giết lẫn nhau ; sanh phương tiện

thông đồng không muốn, lại t́m kế sát hại lẫn nhau.

 

Nếu các con v́ Đạo Thầy là Đạo ǵn công-lư mà biết mấy sự đó

tránh đi, là rủ nhau hiệp làm mối Đại-Đồng, th́ chẳng những thuận ḷng

trời, mà nhơn-loại đặng gội nhuần ân-huệ.

 

Các con hiểu à!

 

-----------------------------------------------------------------------

 

66 - (Tây-Ninh, 1er-1-Đ.M.)

 

Thượng-Chưởng-Pháp Tương

 

Hỉ chư Đạo-Hữu, chư Đạo-Muội.

 

Mừng... Mừng... Mừng... Vui... Vui... Vui...

 

Đại phước cho cả nhơn sanh, đại hạnh cho địa cầu số 68 nầy ; em

c̣n phải công quả phổ-độ mới đặng vào TAM-THP-LỤC-THIÊN, nhờ

ĐI-TỪ-PHỤ cứu độ em ; khuyên nhủ cùng chư huynh, coi Thiên vị ḿnh

là trọng v́ là của báu vô giá ; cơn rụt-rè đường Đạo, xin nhớ lấy danh

em, cự chống cùng tà ma quỷ bị cám dỗ.

 

Tương đây, công cán chẳng chi mà c̣n đặng địa vị nầy, huống lựa

là mấy anh độ rỗi toàn cả Cửu-Nhị-Nguyên-Nhơn th́ phẩm cựu sẽ đặng

trổi thêm thế nào; xét lấy đủ vui ḷng mà hành Đạo. . . . . . . . . .

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

 

----------------------------------

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

 

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

Các con... Mừng các con.

 

Trung, Cư, Tắc ; mấy con nhớ đêm nay năm rồi thể nào, c̣n nay

ra thể nào chăng ?

 

Trịnh-thị Ái-Nữ, Hiếu, hai con đă thấy Thầy giữ lời hứa thế

nào chăng ?

 

Thầy lập Đạo năm rồi ngày nầy, th́ môn-đệ cuả Thầy chỉ có 12

đứa, mà bốn đứa đă vào nơi tay quỷ, chỉ c̣n lại tám. Trong tám đứa c̣n

lại th́ c̣n một đôi đứa biếng nhác mà không hành Đạo, Thầy hỏi nếu

chẳng phải quyền hành Thầy, dầu cho một vị Phật Tiệt lớn giáng thế Đi

nữa, cũng chưa có phương chi mà độ hơn bốn muôn sanh linh, nhờ tay có

sáu đứa môn-đệ trong một năm cho đặng bao giờ.

 

Thầy vui mầng Thầy khen tặng hết cả bốn muôn Môn-đệ của Thầy.

Thơ con đă ngoan Đạo, mà sự ngoan Đạo cuả con đó c̣n độ lắm kẻ. Thầy

khen con.

 

Bính Thầy thương công con, cho con lên chức Phối-Sư, Thầy cám

cảnh ḷng yêu mến con, Thầy cảm ơn ḷng Đạo-Đức con.

 

Bản, Thầy thăng chức Giáo-Sư. Tṛ, Thầy cho lên chức

Giáo-Hữu, nhiều đứa khác nữa, ngày mùng chín Thầy biểu đ̣i về cho

Thái-Bạch phong thưởng.

 

Thầy ban ơn trọn cả các con, dầu không có mặt tại đây cũng

vậy. Thầy giở cơ lên, các con đều chun ngang qua cho thầy ban phép

lành ; Thầy cầu cho các con đặng ngoan Đạo như Thơ vậy, sửa ḿnh cho

nên chí Thánh, v́ Đạo năm nay sẽ rơ thấu Hoàn-Cầu. Môn-đệ tăng thêm

hằng hà sa số phận sự các con ; lại càng nặng nề hơn nữa, nhưng các con

nhờ biết thương Thầy, mà hễ thương Thầy th́ ắt thương Đạo, mà biết

thương Đạo th́ thương hết chúng-sanh.

 

Trong tháng giêng nầy, Thái-Bạch sẽ hội Nữ-Phái đặng lập cho

hoàn toàn, Thầy trông các con lắm đó.

 

Thầy ban ơn cho các con một lần nữa. Thầy thăng.

 

 

Thái-Bạch

 

Hội Thánh nghe Lăo ban sắc phục cho Nữ-phái ; nghe và từ đây

xem sắc tốt ấy mà hành lễ theo đẳng cấp.

 

Nữ-Phái phải tùng Đầu-Sư Nữ-Phái, song tùng quyền của

Giáo-Tông và Chưởng-Pháp. Đầu-Sư Nữ-Phái cũng phải chịu công cử theo

luật Hội-Thánh ban hành, theo luật lệ Hội-Thánh ban xử đường đời và

đường Đạo, Đầu-Sư Nữ-Phái mặc một Đạo-phục y như Đạo-phục Đầu-Sư

Nam-Phái, phải đội một ni-kim-cô  như các văi chuà, toàn hàng trắng

chín vải, áo có thêu bông sen. Cái kim-cô có choàng từ đầu tới gót.

Đội bảo Phương-Thiên, trên chót Phương-Thiên ngang đầu tóc, có

Thiên-Nhăn Thầy, bao quanh một ṿng Minh-Khí, đi giày Vô-Ưu màu trắng,

trên chót có đề chữ Hương, nghe à.

 

Phối-Sư cũng mặc in vậy, song không có măo Phương-Thiên, áo ba

vải, nhưng tủ

rước ngực có Thiên-Nhăn Thầy, bao quanh một ṿng Minh-Khí,

nghe à.

 

Giáo-Sư mặc áo ba vải, đội In-Kim-Cô bằng hàng trắng, không giày.

 

Giáo-Hữu mặc Đạo-Phục như Giáo-Sư, đầu không đội măo, giắt một

bông sen, trên bông sen có Thiên-Nhăn Thầy.

 

Lễ-Sanh Nữ-Phái mặc như Giáo-Hữu, nhưng choàng ngang trên đầu

một đoạn vải mỏng cột ra sau ót, thả một mí dài mí vắn ; ngay đầu tóc

có dắt một bông sen.

 

Thầy v́ thấy nhiều người vắng mặt nên phải đợi đủ mới phong

chức. Lâm-Hương-Thanh, Hiền-Muội phải viết thơ mời có mặt ngày rầm

nầy. Thầy đến phong chức, lập thành Nữ-Phái, nghe à.

 

--------------------------------------------------------------------

 

67 - (Tây-Ninh,5 Février 1927) - 4-11 Đ.M.

 

Thái-Bạch

 

Hỉ chư Đạo-Hữu, chư Đạo-Muội, chư Chúng-Sanh, hảo hội hiệp.

 

Thảm cho nhơn-loại, khổ

cho nhơn-loại!

 

Đời quá dữ, tội t́nh ấy, h́nh phạt kia, cũng đáng đó chút. Lăo

đă v́ thương yêu nhơn-sanh, hội mười ngày nơi Bạch-Ngọc-Kinh căi cho

qua nạn nhơn loại, nhưng luật Thiên-Điều chẳng dễ chi sửa đặng. Nạn

tiêu diệt hầu gần, hết chém giết lẫn nhau tới buổi bịnh chướng sát

hại. Lăo thấy h́nh phạt phải châu mày, nhưng ôm ḷng rán chịu, lạy lục

cầu khẩn ; chư Đạo-Hữu đâu rơ thấu, ngơ ngơ ngáo ngáo như trẻ không

hồn, thấy càng thảm thiết. Lăo tưởng chẳng cần nói chi một nước nhỏ

nhoi, đă đặng danh Thánh-Địa nước Nam nầy, mà Lăo xin không đặng tội

cho thành Sài-g̣n, Chợ-lớn, Gia-định, Huế, Hải-pḥng, Hà-nội thay,

thảm ! Thảm ! Thảm !...

 

-----------------------------------------------------------------------

 

68 - (24-12-26)

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

 

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

Thầy lấy làm vui mà trông thấy các con hội hiệp nhau đêm nay

mà tỏ ḷng thành kính, Thầy để lời ban khen hạnh đức của phần nhiều

trong chư Môn-Đệ và chư ái nữ. Sự hội hiệp của các con chẳng phải v́

nơi Đạo-Đức mà thôi, lại cũng v́ mối tương thân tương ái nữa. Ngày nầy

năm trước các con vẫn c̣n mơ màng trong giấc mộng thần, đường co duỗi

vẫn đă lấy kín chút bợn trần, mà màng thế tục cũng chưa trông khỏa

vén; lần lựa cúc xủ xương tan, mai gầy sen nở, ngày tháng qua chẳng là

bao mà thế thái nhân t́nh biết bao thay đổi : Ḱa đai-cân nhuộm nước

màu thiền, nọ danh lợi xủ lằn trí-huệ. Thầy cũng hoan tâm nắm máy

huyền vi, mong rằng các con sẽ tận tâm đắp vững nền Đạo đặng hoàn toàn

mà d́u sanh chúng thoát khỏi tội t́nh; cùng nhau đỡ nâng đem lên con

đường cực lạc, vẹt ngút mây xanh, trông vào lối thanh bạch

thiêng-liêng là chỗ từ xưa các Chí-Thánh đă tốn lắm công phu mà

chưa mong ḿnh đến được.

 

Thầy cũng để lời rằng : phần nhiều trong các con chưa để hết

tâm tánh giúp ích vào đường Chánh-Giáo. Thầy v́ thương căn qủa của các

con mà lấy đức từ-bi đặng Thiên-Phong cho các con là cố ư để các con

hành Đạo cho hoàn toàn, dễ bề tương công chiếc tội tiền khiên, hầu

nâng ḿnh vào nơi cựu-vị ; song nhiều đưá vẫn c̣n thế tục đeo-đai, bước

trần chưa trở neỏ, c̣n chất chứa gánh trần ai, ngổn ngang lằn gió bụi,

chẳng hiểu rằng : sự hạnh khổ trau ḿnh là nấc thang để bước khỏi chốn

luân hồi, ràng buộc. Nếu THầy chẳng v́ thương tâm, th́ các Tiên, Phật

đă ghi lỗi rất trọng hệ cuả các con mà chẳng khứng cho lập công chiếc

tội.

 

Phải thường hỏi lấy ḿnh khi đem ḿnh vào lạy Thầy mỗi buổi

tối, coi phận sự ngày ấy đă xong chưa mà lương tâm có đều chi cắn rứt

chăng ? Nếu phận c̣n nét chưa rồi, lương tâm chưa đặng yên tịnh, th́

phải biết cải quá, rán sức chuộc lấy lỗi đă làm, th́ các con có lo chi

chẳng b́ bực Chí-Thánh. Thầy mong rằng mỗi đứa đều lưu ư đến sự sửa

ḿnh ấy, th́ lấy làm may mắn cho nền Đạo ; rồi các con sẽ đặng thong

dong mà treo gương cho kẻ khác. Các con thương mến nhau, d́u dắt nhau,

chia vui sớt nhọc nhau ấy là các con hiến cho Thầy một sự vui vẻ đó.

 

----------------------------------------------------------------------

 

69 - (Février 1927)

 

Thường Cư Nam-Hải Quan-Âm Như-Lai.

 

Hỉ chư Đạo-Hữu, chư Đạo-Muội, chư chúng sanh.

 

Thiên-Phong b́nh thân ... Chư Đạo Muội nghe.

 

Thiếp lấy làm hân hạnh được trông thấy ḷng hành Đạo của chư

Đạo-Muội ; từ đây khá chung hiệp nhau mà lo d́u-dắt đàng sau bước tới ;

nhiều Đạo Muội chẳng để trọn ḷng về nền Đạo, phải rán công thêm nữa,

đặng làm cho đáng nét yêu dấu của Đấng Chí-Tôn, và cho nở mày khách

quần-xoa. Ngày giờ nhặt thúc, nếu diên tŕ th́ bước đường sau khó theo

dấu. Thiếp để lời mừng chư Đạo-Muội, khá chịu nhọc mà làm cho trách

nhậm hoàn toàn; ấy là điều thiếp trông mong nơi các Đạo-Muội vậy.

 

 

 

Thái-Bạch

Chư Hiền-Hữu chỉnh tề đợi kiến giá Chí-Tôn

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ VIẾT CAO-ĐÀI

 

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

Con nghe : nơi nào Thầy ngự th́ nơi đó là Thánh-Địa, Thầy đă

ban sắc cho Thần-Hoàng Long-Thành, thăng lên chức Văn-Xương, vào tấn

nhậm làng Hiệp-Ninh, dạy dỗ dân về Đạo, Thầy ban trọn quyền thưởng

phạt đặng răn làng ấy cho đến ngày biết ăn năn cải quá... Vậy th́ làng

Long-Thành, các con khá an ḷng.

 

C̣n ṭa Thánh th́ Thầy muốn cho có nhơn lực hiệp cùng

Thiên-Ư, ấy là hạnh của Thầy : các con nên xem gương mà bắt chước.

 

Từ Thầy đến lập Đạo cho các con đến giờ, Thầy chưa hề một ḿnh

chuyên quyền bao giờ : các con lựa chọn nơi nào mà Hội-Thánh vừa ḷng

th́ đẹp ḷng Thầy. Các con phải chung hiệp nhau mà lo hoàn toàn

Ṭa-Thánh, chi chi cũng tại Tây-Ninh đây mà thôi, các con đă hiểu

Thánh-Ư Thầy, phải cần kiệm mỗi sự chi v́ phương tiện mà thôi.

 

--------------------------------------------------------------------

 

70 - (Ngày 13 Février 1927 - 12-1 Đ.M)

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

 

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

Các con, cả chư Môn-Đệ khá tuân-mạng.

 

HIP-THIÊN-ĐÀI là nơi Thầy ngự cầm quyền thiêng-liêng mối Đạo.

Hễ Đạo c̣n th́ Hiệp-Thiên-Đài vẫn c̣n.

 

Thầy đă nói ngũ chi Đại Đạo bị qui phàm là v́ khi trước Thầy

giao Chánh-Giáo cho tay phàm, càng ngày càng xa Thánh-Giáo mà lập ra

phàm giáo, nên Thầy nhứt định đến chính ḿnh Thầy đặng dạy dỗ các con

mà thôi, chớ không chịu giao Chánh-Giáo cho tay phàm nữa.

 

Lại nữa Hiệp-Thiên-Đài là nơi của Giáo-Tông đến thông công cùng

Tam-Thâp-Lục-Thiên, Tam-Thiên-Thế-Giái, Lục-Thập-Bát Địa-cầu,

Thập-điện-diêm-cung mà cầu siêu cho cả nhơn-loại. Thầy đă nói sở-dụng

thiêng-liêng ; Thầy cũng nên nói sở-dụng phàm trần cuả nó nữa.

 

Hiệp-Thiên-Đài dưới quyền Hộ-Pháp Chưởng-quản, tả có

Thượng-Sanh, hữu có Thượng-Phẩm. Thầy lại chọn Thập-Nhị Thời-Quân chia

ra làm ba :

 

1 - Phần của Hộ-Pháp chưởng quyền về Pháp-thi

 

Hậu là Bảo-Pháp

 

Đức là Hiến-Pháp

 

Nghĩa là Khai-Pháp

 

Tràng là Tiếp Pháp, lo bảo hộ luật Đời và luật Đạo ; chẳng

ai qua Luật mà Hiệp-Thiên-Đài chẳng biết.

 

2 - Thượng-Phẩm th́ quyền về phần Đạo. Dưới quyền :

 

Chương là Bảo-Đạo

 

Tươi là Hiến-Đạo

 

Đăi là khai Đạo, lo về phần Đạo nơi Tịnh-Thất ; mấy

Thánh-Thất đều xem sóc chư Môn-đệ thầy, binh vực chẳng cho ai phạm

luật đến khổ khắc cho đặng.

 

3 - Thượng-Sanh th́ lo về phần Đời ;

 

Bảo-Thế th́ Phước

 

Hiến-Thế : Mạnh

 

Khai-Thế :Thâu

 

Tiếp thế : Vĩnh

 

Thầy khuyên các con lấy tánh vô tư mà hành Đạo.

 

Thầy cho các con biết rằng : hệ trọng quyền th́ ắt có trọng

phạt.

 

(1) Bảo là giữ ǵn

 

Hiến là dâng

 

Khai là mở, bày ra

 

Tiếp là rước.

 

----------------------------------------------------------------------

 

 

71 - (Cầu-Kho, le 19 Février 1927)

 

Thầy các con

 

Thầy v́ lẽ công mà phong chức-sắc cho mỗi đứa là cũng do Toà

Tam-Giáo xin, chớ xem lại trong hàng Môn-đệ đă thọ tước cũng chưa đặng

mấy đứa cho xứng đáng. Vậy các con đứa nào được thưởng phong cũng

chẳng nên vội mừng mà quên phận sự ; c̣n mấy đứa chưa đặng phong thưởng

cũng không nên vội buồn mà thất Đạo tâm. Các con hiểu à ?

 

Thầy ước sao cho các con biết tự lập th́ Thầy mới vui ḷng, chớ

các con nhập môn cho đông, lănh Thiên-Phong cho nhiều mà không đủ tư

cách, th́ các con phải tự hỏi ḿnh coi có bổ ích vào đâu chăng ? Hiểu

à ?

 

-----------------------------------------------------------------------

 

72 - (Khai Đàn tại Phước-long-tự (Chợ-đệm) 1er Mars 1927

 

Thầy các con

 

Cái t́nh cảm hóa cuả con người là t́nh thường ứng hiệp

Trời-Đất, cho nên khi tâm tịnh thường cảm hoài, hằng t́m nơi  u  huyền

mà nghĩ nghị trong trí khôn ; ấy là kẻ có sẵn tinh ư thiên nhiên tạo

hoá ; c̣n có một hạng người cũng có tánh thiêng liêng ấy, nhưng lại

không để trí khôn vào lối cao thượng mà cứ quen thói hung hăng, nghĩ

những việc bạo tàn làm những điều tội lỗi ; ấy là những kẻ nghịch

Thiên, không biết luân hồi là chi cả. Chúng nó lại tưởng rằng kiếp

người là kiếp sống chỉ có giây giờ rồi tiêu mất, nên t́m những chước

sâu kế độc cho đặng của nhiều, no ḷng sướng dạ, trối kệ luân hồi.

 

Thầy hỏi : vậy chớ cái trí khôn của con người biết thương ghét,

vui buồn mà toàn nhơn-loại đều có, khi rốt cuộc th́ trí khôn ấy đi

đâu ? Không lẽ cái trí khôn ngoan dường ấy mà cũng mất đi đặng sao các

con ? Thầy hỏi như vậy để cho các con mỗi đứa về suy nghĩ mà trả lời

cho ḿnh.

 

Hễ trả lời phù hạp th́ dễ biết Đạo, c̣n ngu xuẩn th́ cũng hườn

ngu xuẩn. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

 

Thầy dạy Nữ-Phái biết trọng tam tùng, tứ đức, Nam-Phái -

tam-cang ngũ-thường-Hễ nhơn-đạo thành th́ phù hạp Thiên-đạo, nghe à.

 

---------------------------------------------------------------------

 

73 - (Đại-Đàn Cầu-kho - 5 Mars 1927)

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

 

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

Trong các con có nhiều đứa lầm tưởng hễ vào Đạo th́ phải phế

hết nhơn sự ; nên chúng nó ngày đêm mơ tưởng một đều rất thấp thỏi là

vào một chỗ u-nhàn mà ẩn-thân luyên Đạo. Thầy nói cho các con biết :

nếu công quả chưa đủ, nhơn sự chưa xong, th́ không thể nào các con

luyện thành đặng đâu mà mong. Vậy muốn đắc quả th́ chỉ có một đều

phổ-độ chúng-sanh mà thôi. Như không làm đặng thế nầy th́ t́m cách

khác mà làm âm-chất th́ cái công tu luyện ấy chẳng bao nhiêu cũng có

thể đoạt địa vị tối cao. Các con phải hiểu Thánh-Ư Thầy mà trau dồi

chí lớn. Dầu đi lối nào cũng cần cái đèn thiêng-liêng chiếu rơ mới đi

đặng vững bước. Làm vua, làm Thầy, làm công nghệ, làm đạo-sĩ cũng cần

phải có chí lớn mới mong thành tựu đặng. Các nghề dưới thế không có

nghề nào là vô dụng mà vô dụng là tại người không chuyên vậy.

 

Chư Ái-Nữ ôi ! Các con thường để mắt ḍm lên thấy kẻ cao sang

th́ các con cho rằng các con vô phước ; c̣n nh́n xuống thấy đồng chủng

thấp hèn th́ các con đem ḷng khi bạc. Ấy là một đều vô Đạo. Thầy

khuyên các con hăy mở rộng trí ra mà thương nhơn loại th́ mới hạp ư

Thầy. Các con phải giữ ǵn đức hạnh, đối với kẻ trên bằng chữ khiêm

ḥa, đối với kẻ dưới bằng chữ khoan dung. Nghe các con !

 

Nam-phái... Chư Môn-đệ mới ! Các con nghe.

 

Bấy lâu v́ lẽ công b́nh Thiên-Đạo nên các con chịu lắm điều đau

đớn mà cũng v́ không biết tu luyện cái chí cao thượng của Thầy ban

cho, cứ một lối thấp hèn quanh quẩn chẳng cho trí năo ra khỏi ṿng mờ

tối, cho nên bước đường hóa nên tở ngại mà lâu tấn bộ. Vậy từ đây các

con đă nhâp-môn th́ phải để ư vào đường Chánh-Giáo mà cùng nhau bước

tới khỏi lối chông gai. Các con đừng v́ tư lợi mà làm mất nhơn cách

th́ uổng cái điểm linh quang của Thầy để vào xác thân các con lắm. Các

con nghe à.

 

---------------------------------------------------------------------

 

74 - 5 AVRIL 1927

 

Thầy các con

 

Trung, con v́ có nhiều trách nhậm cần yếu nên Thầy đă có sai

T... thế mặt đặng phổ-độ và tư dạy các môn-đệ nơi mấy tỉnh trên. - Con

đă tới một lối đàng trở gay, v́ nỗi ấy mà công qủa sau nầy mới vẹn

toàn đặng. Thầy đă cho phép con và các môn-đệ có trách nhậm xứng đáng

đặng tự liệu chung lo mà làm cho hoàn toàn nền Đạo cuả Thầy đă vun đắp

bấy nay. Có phần lo lắng của các con mới có thể lập nên công quả xứng

đáng. Vậy dầu việc chi cũng tới chốn được. Thầy đă lấy từ bi mà d́u

dắt từ bước đường hôm nay các con đặng lấy chí thành của Thầy đă hun

đúc mà d́u dắt lại sanh linh ; lớn nhỏ phải cần tương thân tương ái

nhau, kỉnh yêu chỉ dẫn nhau, đem tấc ḷng thanh bạch để làm mảnh gương

soi sáng bước đường hậu tấn. Đường đi cũng c̣n dài, bước Đạo c̣n nhiều

nỗi trắc trở ; nếu chẳng để dạ nương nhờ lấy nhau, một mai phải xa vắng

lời Thầy truyền nhủ, th́ các con phải trở thế nào nữa ?

 

Mấy chuyện con tính đều được-Tâm chí con lay động ưu tư tất

là Thần Thánh dẫn đường để chỉ cho con ra khỏi lối mịt mờ, nhưng đặng

cùng không, nên hay hư, đều tại nơi tất thành của mỗi đứa nữa, cứ

đường ngay để bước th́ dầu thế nào các con cũng d́u nhau mà xong bổn

phận đặng. Nếu cứ than khó dừng bước, th́ dầu sự dễ cũng không trông

thành tựu. Mạng trời đă định, nhưng có sức của các con mới đặng cuộc

kết quả hoàn toàn.

 

 

Thầy để lời cho các con biết rằng : Phần nhiều các Giáo-Hữu

không biết xét trách nhậm của ḿnh, con phải nhắc cho chúng nó hiểu.

Mỗi Giáo-Hữu ít nữa phải thông cội rễ nền Đạo; chúng nó phải năng t́m

biết Thánh-Ngôn của Thầy đă dạy và thay phiên nhau mà nói Đạo cho

Thiện-Nam, Tín-Nữ hiểu. Nhiều Giáo-Hữu không biết nét chi về việc Đạo ;

chư Tín-đồ không trông học hỏi đến đặng, th́ chức sắc c̣n có bổ ích

chi. Con phải nhắc cho chúng nó và việc thuyết Đạo trong mỗi Đàn nghe !

 

Thầy ban ơn cho các con.

 

-----------------------------------------------------------------------

 

75 - (12 Avril 1927)

 

Thầy các con

 

Các con, Thầy cũng đă thấy rơ ḷng của các con khắn khít về nền

Đạo là dường nào. Trong các con, nhiều đứa muốn chư Thần, Thánh hành

phạt những tánh bất lương của bọn vô Đạo kia đặng làm cho đường Đạo

mau vững bền, nền Đạo mau thành tựu. Nhưng Thiên cơ há vị phàm phu

tục tán mà để cho các con toại kỳ sở nguyện sao. Các con khá thương

hại cho lũ vô tâm ấy mà chẳng cưu hờn. Thầy v́ lấy từ-bi mà d́u-dắt

các con, nên tạm sửa chút máy huyền vi, là để cho các con lấy chí

thành của Thầy un-đúc bấy lâu, mà đối đăi với kẻ nghịch cho đến ngày

măn công quả.

 

Đường Đạo vững bền, chớ nên bạo tính mà cũng chẳng nên giải đăi

bần dùng; gắng công tŕ chí, liệu chừng với nhau mà vẹt cho sạch mấy

lối chông gai, để cho dễ bước đường sau tấn bộ. Thiên thơ đă có đủ các

máy hành tàng nhưng Thầy v́ thương các con mà phải sửa nét tân khổ ra

đường lo liệu. Các con đặng tự do mà hành biến cho xong việc, kẻ lo

lắng bao nhiêu, th́ đường về chung hiệp cùng Thầy bước đặng bấy nhiêu,

kẻ vô tâm trở ḷng phá nền Đạo bao nhiêu, th́ h́nh phạt sẽ chất đầy

bấy nhiêu.

 

Ṭa Tam-Giáo đă xin ngưng phổ-độ nơi đây nhiều lần, song v́

Thầy thấy ḷng chí đức của các con mà chẳng nỡ. Lư-Bạch và Quan-Thánh

cũng xin hành phạt lũ vô Đạo, Thầy chẳng khứng là v́ muốn để cho các

con chịu đày thêm chút ít hạnh khổ đó.

 

... Trong các con mỗi đứa đều lưu tâm tưởng cho nền Đạo sẽ đặng

vững bền đồ sộ, là biết v́ Thầy đó. Xưa các Thánh làm cho nên mối Đạo

biết bao là công tŕnh ngày tháng !

 

Đạo của Thầy gieo có mấy lâu, mà t́nh h́nh thế sự thể nào ? Bao

nhiêu cũng đủ cho các con vui ḷng mà bước tới.

 

---------------------------------------------------------------------

 

76 - (15 Avril 1927) Phú-nhuận

 

Thầy các con

 

Máy Thiên-cơ các con chưa rơ ; các con cứ tưởng lầm rằng Thầy

không kềm chế kẻ vô lương đặng. Các con hằng muốn thấy kẻ ấy bị hành

phạt nhăn tiền, th́ mới vừa ḷng các con. Nhưng Thánh-Ư Thầy không

phải vậy đâu. Thầy đă nói cho các con hay trước rằng : nếu các con

không tự lập ở cơi thế nầy, là cái đời tạm của các con, th́ Thầy cũng

không bồng ẵm các con mà đỡ lên cho đặng. Ấy vậy cái vấn đề tự lập

là vấn đề các con phải lo đó. Thầy v́ công lư mà khai Đạo cho các con

cũng là một phúc hạnh lớn cho các con. Nếu Thầy c̣n đưa tay bồng ẵm

các con th́ các con chẳng c̣n để ư chịu nhọc v́ Đạo, Thầy lại có nói

rằng : Ngày nào các con c̣n trông thấy một đều bất b́nh ở đời nầy, th́

Đạo chưa thành vậy.

 

Mối Đạo Thầy đưa cho các con phăn đầu hết, th́ các con phải

biết trách nhậm các con lớn lao thượng là chừng nào - Nếu các con

không biết nghĩa vụ của Đạo, th́ sao cho xứng đáng. Vậy thầy khuyên

các con cứ th́n ḷng thin nết, cho có trật tự trong Đạo, th́ tức nhiên

muôn đều khó nhọc cũng tan như giá ?

 

Các con v́ Đạo là việc công-lư đánh đổ cường quyền, th́ Đạo mới

phải Đạo. Các con hiểu à !

 

----------------------------------------------------------------------

 

77 - (20 Avril 1927)

 

Lư-Bạch

 

Trung-Hiền-Hữu, Lăo để lời cho hiền-hữu biết rằng trong Môn-đệ

của Đức-Từ-Bi phần nhiều đă chẳng giữ lời Thầy mà xử cho tṛn phần

nhơn-đạo giao tiếp cùng nhau cho có nết yêu dấu, tạc thù trong niềm

Đạo-Hữu, lại có dạ ghét lẫn nhau, tương phản. Lăo hằng để ư về việc

ấy, ước sao cho hiền-hữu chăm nom phân rành cho các Đạo-Hữu đồng biết

về việc sẽ xảy ra nơi đó trong lúc sau nầy. Đức Từ-Bi hằng dạy chư

Đạo-Hữu biết tương thân tương ái, chia vui sớt nhọc cho nhau, mà hành

sự cho rạng vẻ mối Đạo quư trọng. Chưa đặng bao lâu mà lời dạy bảo

chẳng c̣n chút nét kính tuân, thế th́ sau nầy có ngày phải khuất hết

dấu Thánh-Truyền, th́ cách giao tiếp của chư Đạo-Hữu phải ra sao nữa ?

Lăo muốn cho hiền-hữu phải chịu nhọc mà phân rành về việc ấy cho chư

Đạo-Hữu. Lăo để ư nghe.

 

Sự ghét lẫn và sự vô t́nh nếu đem vào nền Đạo mà gieo truyền

cho nhau, thay v́ làm cho sanh linh thương mến d́u-dắt nhau lại làm

cho chúng sanh càng hềm thù nhau, rồi rốt cuộc lại th́ một trường

náo-nhiệt phải làm cho tánh mạng của chúng nó v́ đó mà phải bỏ liều ;

đem giọt máu vô tâm mà nhuộm cả tinh thần bị đày vào biển khổ đời đời

kiếp kiếp đó. Đức-Từ-Bi hằng nói Đạo lập thành là do nơn tâm chí của

các Đạo-Hữu, nhứt là các chức sắc thiên phong. Phàm một việc chi muốn

thuận ḷng trong Đạo, cần phải hiệp các Thánh luận bàn, đoạn sẽ thi

hành th́ bước Đạo tự nhiên vững vàng. Nếu có đều trắc trở, đó là phần

trách nhậm của chư hiền-hữu đă chịu lời cùng Đức-Từ-Bi mà dẫn bước cho

cả môn-đệ Thầy. Chư hiền-hữu đă đặng phép tự biến tự liệu mà hành Đạo,

thế th́ hiệp vầy chung lo, thảo thuận cùng nhau c̣n chi hơn nữa đặng ?

 

Chư Hiền-Hữu khá để ḷng về việc nhơn đạo chớ bỏ qua mà phụ

Thánh-Ư của Đức-Từ-Bi nghe !

 

----------------------------------------------------------------------

 

78 - (27-5-27 - 27-4 D.M.)

 

Thầy các con

 

Hội Thánh là vầy, các con há ? Ảo năo ! Thảm thay ! Thầy

tưởng khi chẳng lẽ phải cần nói ra ; đợi cho Thánh-chất các con tăng

thêm đặng chút nào, lại càng đặng khổ năo của Thầy v́ các con mà đeo

đuổi từ ngày khởi lập nhơn-loại đến chừ, chẳng dè phàm-chất các con

mạnh mẽ thế nào đè khuất trọn vẹn chút mảy mún Thánh-chất Thầy để vào

ḷng các con ; nên nay Thầy buộc ḿnh phải nói rơ.

 

Các con ôi ! Thầy hỏi vậy chớ mỗi phen độ rỗi cho đặng

các con, các con có biết Thầy chịu khổ năo dường nào chăng ?

 

Quyền hành Chí-Tôn của Thầy, các con nếu hiểu thấu th́ các con

sẽ thấy nó là một h́nh phạt rất nặng nề, chẳng khác nào như gông với

trống. Thầy lập nhơn loại là ḍng giống các con, chỉ tưởng rằng ban

đặng phẩm Thần, Thánh, Tiên, Phật nơi cơi thế-giái Càn-Khôn, đặng làm

cho rơ Thánh chất mạnh mẽ hơn phàm chất ; nào dè c̣n lại đặng chẳng đủ

một phần triệu Đấng, th́ thế nào Thầy không đau ḷng cho đặng ? Thầy

chưa hề biết hành phạt các con bao giờ. Từ khai thiên, Thầy đă sanh ra

các con, sự yêu mến của một ông cha nhân từ thế quá lẽ, làm cho đến

đỗi con cái khinh khí, phản nghịch lại, cũng như Kim-Quang-Sứ là

A-Tu-La, Thánh-Giáo gọi là Lucifer phản nghịch, náo động Thiên cung.

Chư Thần, Thánh, Tiên, Phật c̣n phàn nàn trách cứ Thầy thay ! Các con

ôi! Đă gọi là đấng cầm cân, lẽ công b́nh thiêng-liêng đâu mà Thầy đặng

phép tư-vị. Thầy lấy lẽ công b́nh th́ tức phải chiếu theo Thiên-điều,

mà chiếu theo Thiên-điều th́ là con cái Thầy, tức là các con phải đọa

trầm luân đời đời kiếp kiếp. Các con phải ngồi nơi địa vị Thầy, th́

các con thế nào ?

 

Mỗi phen Thầy đau thảm khóc lóc các con, phải lén hạ trần,

quyết bỏ ngôi Chí-Tôn xuống lập Đạo, lại bị các con bạc đăi, biếm nhẽ,

xua đuổi, bắt buộc đến đỗi phải chịu cho các con giết chết. Ôi ! Thảm

thay ! Thảm thay ! Các mối Đạo Thầy đă liều thân lập thành đều vào tay

chúa Quỷ hết ; nó mê hoặc các con. Nhiều bậc Thiên Tiên c̣n đọa ; huống

lựa là các chơn-thần khác của Thầy đương nắn đúc thế nào thoát khỏi.

Thầy đă chẳng trách phạt Kim-Quang-Sứ lẽ nào lại trách phạt các con.

Song h́nh phạt của Thiên-điều dầu chính ḿnh Thầy cũng khó tránh. Các

con tự lập h́nh phạt cho các con, cũng như Thiên-điều v́ Thần, Thánh,

Tiên, Phật lập thành đó vậy. Thầy đă cho kẻ thù đặng hưởng ân-điều của

Thầy ; lẽ nào truất bỏ phần của các con, song tại các con từ chối, đáng

thương mà cũng đáng ghét.

 

Mỗi phen Thầy đến lập Đạo th́ là phải cam đoan và lănh các

con, chẳng khác nào kẻ nghèo lănh nợ. Các con làm tội lỡi bao nhiêu,

oan nghiệt bấy nhiêu, Thầy lănh hết. Các con đă đặng thong dong rồi,

rảnh chẳng lo tu đức mà sửa ḿnh, lại c̣n cả gan trước mặt Thần,

Thánh, Tiên, Phật, gây thêm tội lỡi nữa, thiệt là đáng giận.

 

Thầy chẳng biết bây giờ đây Thầy phải bỏ Đạo liều đọa với các

con, hay là đợi cho Đạo bỏ Thầy đó cho các con ?

 

Cắt rún ai lại không đau; nếu Thầy không cầu khẩn Thái-Bạch

định h́nh phạt cho tới ngày lập Ṭa-Thánh, các con lấy công mà chuộc

tội, th́ trong các con chẳng đặng c̣n lại một phần mười, các con nên

nhớ lời răn Thầy đây làm vị thuốc khử tội cuả các con ; phải sợ mạng

lịnh Thái-Bạch.

 

Thầy nhắc các con lại một phen nữa.

 

Thầy ban ơn cho các con.

 

Thầy thăng.

 

----------------------------------------------------------------------

 

79 - (Séance du 29 Mai 1927)

 

Lư-Bạch

 

Hỉ chư Đạo-Hữu, chư Đạo-Muội.

B́nh thân.

 

Nền Đạo lập nên là nhờ có ḷng đạo đức và tánh khiêm cung của

mỗi môn-đệ của Đức Từ-Bi. Nếu đạp vào nẻo Đạo mà c̣n bôn chôn tranh

lước theo thói thường t́nh th́ dầu có bao nhiêu Đạo-Hữu, bao nhiêu

công quả đi nữa, mối Đạo chẳng qua là một trường ngôn-luận của

thế-gian đó thôi, chớ công quả đạo-đức mong chi thấy sự kết quả xứng

đáng đặng, phần nhiều Đạo-Hữu v́ tính t́nh tục phàm mà làm cho gay

trở bước Đạo, lại e chẳng khỏi sanh ra một trường náo nhiệt trong Đạo

về buổi sau nầy. Đức Từ-Bi đă lấy ḷng quảng đại mà gieo giọt nhành

dương để rửa lỗi phàm gian, hầu đem ḿnh trong giá trắng gương vào nơi

Cực-Lạc ; đă chẳng biết tự cải lại bợn thêm tánh tối tục mà để cho cả

muôn người phải chịu khổ tâm ; thế th́ hành Đạo như vậy có giúp đặng ai

chăng? Chư Đạo-Hữu mựa luận bàn, để phải quấy Lăo cũng ra tay sửa trị

được vậy ; miễn là làm xong phận sự là đủ, c̣n nét vạy tà của ai để mặc

ai. Lăo cũng hết ḷng chiều theo tánh Từ-Bi của Đức Thượng-Đế ; bằng

chẳng thi Lăo xuống tay bôi xóa hết trường công quả Đại-Đạo, th́ chúng

sanh hết trông mong, mà kẻ chác tội lỗi khó bề lấy sức phàm phu để gây

nên rối rấm nữa. Đen trắng hai mầu, Chánh Tà đôi nẻo, mạnh sức tŕ

chí th́ nhờ yếu tâm lơi bước th́ chịu ; Ma Ma Phật Phật hai chốn riêng

phần, thưởng phạt rồi đây cũng tới.

 

----------------------------------------------------------------------

 

80 - (1er Juin 1927)

 

Thầy các con

 

T...! Từ nền Đạo khai sáng đặng gieo truyền mối Chánh-Giáo đến

nay, th́ phần nhiều Môn-đệ đă có trọn tấc thành mà d́u dắt sanh linh

và đắp vun mối Đạo Trời ; ấy là những đứa Thầy đă tin cậy đặng gia công

chọn lối chông gai để mở trống nẻo thiêng-liêng, dẫn lần dân sanh ra

khỏi sông mê, bến khổ tất là nơi cơi trần vô vị nầy.

 

Đạo đă lập thành, gót trần của phần nhiều Môn-đệ hầu rửa sạch

bợn, nhưng các con phải chịu lắm nỗi gay go mà gieo nỗi chánh truyền

cho đoàn hậu tấn. Gương sáng đă giồi nên, mà con thuyền Bát-Nhă phải

tùy máy Thiên-Cơ, lắm phen lắc lở, đắm ch́m biết bao khách. Ấy là

những Môn-đệ vô phần, đă chẳng giữ nét thanh cao lại mượn thói vạy tà

để làm cho bợn nhơ mối Đạo quư báu của Thầy đă lấy đức háo-sanh mà

khai hóa. Con đă để dạ ưu tư về mối Đạo, đă lắm lần trưu cay ngậm đắng

mà nhuộm nét nâu sồng; mong trau rạng mảnh gương để soi chung bước

đàng sau mà lần đến cảnh tự tại thung dung, tánh bớt muôn đều phiền

năo. Ấy là Môn-đệ yêu dấu, khá ǵn mực ấy mà đi cho cùng nẻo quanh co.

C̣n cuối kỳ tháng sáu đây th́ Thầy phải ngưng hết cơ bút truyền Đạo.

Các con sẽ lấy hết chí thành để un đúc bấy lâu mà lần hồi lập cho hoàn

toàn mối Đạo. Nầy là mấy lời đinh ninh sau rốt khá lưu tâm. Ai vạy tà

nấy có phần riêng, cứ giữ nẻo thẳng đường ngay bước đến thang thiêng

liêng, chờ ngày hội hiệp cùng Thầy. Ấy là điều quư báu đó.

 

Thầy ban ơn cho các con.

 

---------------------------------------------------------------------

 

81 - (Juillet 1927)

 

Minh-Lư-Đàn

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

 

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

Ta chào các con. Ta cho phép lên hết. Ta chào chung các con.

Cười... Ta mừng cho con đó, Trung. Thầy có hội chư Tiên-Phật lại

thương nghị về sự lập Đạo tại Đại-Nam-Việt quốc. Các con khá nghe lời

Thầy dặn, chớ khá nghịch lẫn nhau ; phải đồng ḷng một dạ mà lo chấn

hưng đạo-đức. Tuy bây giờ phân chia nhiều nhánh, nhiều chi, chớ ngày

sau cũng có một mà thôi. Các con dầu bên nào cũng thương nhau như con

một nhà,chớ khá ganh gồ nhau, Thầy xin lập Tiểu-Đàn nầy là Thầy biết

con đến đó Trung, con khá nhớ những lời Thầy đă dạy ; con phải nên trợ

giúp Minh-Lư cho nên việc, nghe há! Có nhiều Đạo cũng như cái nhà phải

có nhờ nào là cột cái, nào là cột con, đ̣n tay, kèo, rui. Rui là nhỏ,

mỏng mảnh hơn hết, mà cũng nhờ nó ; tuy là kể cho nhiều tên, chớ cất

rồi th́ có một chủ ở mà làm chủ th́ thôi. Con Trung, nên về rán tập

các Đạo-Hữu của con cho có lễ phép. Đạo thành là nhờ lễ. Bên Minh-Lư

đây là Séminaire, là chỗ các thầy tu, ngày sau độ về phần linh hồn đó

con. Thôi Thầy về, chút nữa có Thái-Ất giáng-thăng.

 

-----------------------------------------------------------------------

 

Đêm mùng 8-6-1926 (26-4 Bính-Dần) (nguyên văn Pháp văn trang 22,23)

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

 

TIÊN-ÔNG ĐI-B--TÁT MA-HA-TÁT

 

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

CAO-ĐÀI

(Hai người Langsa hầu bàn)

 

Không phải cách chầu Trời như thế.

 

THĂNG

 

TÁI-CẦU

 

Cao-Đài Đấng cao cả.

 

Hỡi nầy dân-tộc có diễm phước : Thầy sẽ làm thỏa măn tánh

hiếu-kỳ của con. Là loài người, các con có biết tự đâu, các con đến

chăng ?

 

Trong vạn-vật hiện hữu trên qủa địa-cầu nầy, các con là kẻ được

ban ân huệ nhiều hơn cả. Thầy đem các con đến tận Thầy, bằng cả tinh

thần lẫn trí-huệ, các con có đủ bằng chứng để tự biết ḿnh do sự thăng

phẩm-vị thiêng-liêng.

 

Chuá cứu thế đă đến với các con. Người đă phải chịu đổ máu

Thánh để chuộc tội cho loài người. Trong 2000 năm vắng mặt Người, các

con đă làm ǵ hữu ích ? Các con truyền-bá đạo Người, nhưng chính các

con cũng không hiểu chi cả. Các con lại làm sai-lạc bản-chất tôn-chỉ

của nền Thánh-giáo. Nhân-loại phải chịu đau khổ v́ sự biến thể của các

Thánh-Tông-Đồ.

 

Chiếc ngai quư-báu nhứt trên thế gian nầy hiện là chiếc ngai

của vị đệ nhứt cao-đồ của Người.

 

Giáo-lư ấy đáng lẽ phải đem lại ḥa b́nh và tương-lai cho loài

người, nhưng trái lại nó gây mầm chia rẽ và chiến tranh.

 

Bởi thế, nên nay chính Thầy phải đến để đem lại cho các con nền

hoà b́nh đă từng hứa hẹn.

 

Rồi đây Chúa cứu-thế sẽ trở xuống sau.

 

Thầy giă từ các con. Các con sẽ c̣n học-hỏi nhiều việc khác nữa

với mấy vị Môn-đồ của Thầy.

 

-----------------------------------------------------------------------

 

Đêm 1-10-1926 (Nguyên Pháp-văn trang 46)

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

 

TIÊN-ÔNG ĐI-B--TÁT MA-HA-TÁT

 

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

-------

 

ĐẤNG THƯỢNG-ĐẾ TOÀN-NĂNG

 

G...

 

Có lẽ vợ chồng con lấy làm kỳ lạ mà thấy Thầy đến như thế nầy.

Các con có biết chăng hiện nay v́ thế-gian rất hung bạo nên thời kỳ

tận-diệt đă hầu kề. Nhơn-loại tàn sát lẫn nhau, bởi không biết dùng

khoa học vào việc phải, nên nó mới biến thành chia rẽ và chiến tranh.

 

Thánh-Đạo của Chúa Cứu-thế ( v́ sự hiểu lầm ) làm tăng-gia

dục-vọng của kẻ mạnh đối với người yếu và giúp giáo cho bọn trên hiếp

dưới.

 

Phải có một giáo-lư mới-mẻ đủ khả năng kềm-chế nhơn-loại trong

sự thương xót chúng sanh.

 

Chỉ có xứ Việt-Nam c̣n duy tŕ được sự tôn sùng Tổ-Phụ theo tục

lệ cổ-truyền mặc dầu xứ ấy chỉ biết chịu ở dưới quyền lệ thuộc từ ngày

được tạo lập tới giờ. Ư Thầy muốn nó được giữ nguyên thể như vậy

măi...

 

--- * ---

 

Đêm 27-10-1926 (17-9 Bính-Dần) (Nguyên văn Pháp văn trang 50)

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

 

TIÊN-ÔNG ĐI-B--TÁT MA-HA-TÁT

 

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

Nhơn-loại hiện chịu nhiều đau khổ bởi nhiều cuộc tai biến.

 

Thầy đă sai Allan-Kardec, Flammarion cũng như Elie và Thánh

Jean-Baptiste là những bực tiền Thánh báo tin ngày giáng-sing chấn

động của Chuá Cứu-thế Jésus, nhưng chúng nó đứa th́ bị hành hạ, đứa

khác bị giết chết bởi ai ? Cũng bởi loài người. Chính con của Thầy cũng

bị các con giết mất. Các con chỉ biết tôn sùng Người bằng tinh-thần

chớ không bằng thánh-chất. Thầy đă muốn nói với các con chỉ một lần mà

thôi hồi thời kỳ thánh Moise trên ngọn núi Sinai, nhưng các con không

hiểu được ư Thầy. Lời hứa của Thầy với tổ tiên các con về việc xin

chuộc tội cho các con và ngày giáng sinh của Chúa Cứu-thế là việc đă

có lời sấm tiên tri rồi mà các con không chịu quan tâm đến. Nay Thầy

phải tự t́m lấy một phương pháp huyền diệu hơn để thâu phục các con.

Các con sẽ không c̣n chối căi nữa được trước ṭa phán xét chung rằng

Thầy không cứu vớt nhơn-loại bằng những phương-pháp công hiệu. Dầu

Thầy có khoan dung cách mấy đi nữa Thầy cũng không thể bôi xóa được

những tội lỗi của các con đă làm từ lúc tạo thành nhơn-loại. Từ nay

thế-giới phải chịu trong ṿng hắc ám. Tinh-thần đạo-đức đă tiêu mất,

sự thù hận tràn ngập khắp hoàn cầu. . . . . . . . . . . . . . . . . .

 

Dân-tộc Pháp-Việt là hai dân-tộc được nhiều huê-phúc nhất. Thầy

muốn sao cả hai được ḥa hiệp nhau măi măi. Giáo-lư của Thầy có

mục-đích dạy dỗ các con ḥa hợp nhau trong sự sống chung cộng đồng

quyền-lợi và sinh hoạt .

 

Vậy các con hăy chung hiệp nhau măi măi theo ư muốn của Thầy và

hăy truyền-bá khắp hoàn-cầu thuyết ḥa b́nh tương-thân tương-ái.

 

Thôi có bấy nhiêu đó cho các con đêm nay.

 

--------------------------

 

28-10-1927 (Nguyên văn Pháp văn trang 51)

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ VIẾT CAO-ĐÀI

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

M... và V...

 

Các con hăy lại gần đây.

 

Các con tưởng rằng ông Trời không thể làm cái ǵ mà ông muốn

sao?

 

M... Thầy chỉ định các con lănh một vai tṛ bạc-bẽo mà

nhơn-đạo. Con v́ tâm-t́nh cao-thượng mà cứu văn sự sụp đổ của một

dân-tộc đă hấp thụ một nền văn minh tối-cổ.

 

Con tự hy-sinh để đem lại cho dân tộc ấy một nền đạo-lư

chơn-chánh. Đó là công-nghiệp dành sẵn cho con. Hăy đọc các Thánh-Ngôn

của Thầy. Giáo-lư của Thầy sẽ là đại-đồng. Nếu nhơn-loại biết tu-hành

th́ đó sẽ là nền hoà-b́nh hứa hẹn chung cho tất cả các dân-tộc. Con sẽ

tỏ cho nước Pháp biết : Nước Việt-Nam là nước xứng đáng đối với Pháp.

 

Thôi có bấy nhiêu cho con hôm nay.

 

-----------------------------------------------------------------------

 

28-11-1926 (26-10 B.D.) (Nguyên văn Pháp văn trang 62,63)

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

 

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

Đấng Chủ-Tể toàn năng giáng thế tá danh Cao-Đài phổ truyền

chơn-lư tại Việt-Nam.

 

L...,

 

Một đàn cơ riêng biệt ít khi được thiết lập cho ai, mặc dầu lời

thỉnh nguyện có quan-hệ cách mấy đi nữa cũng không đặng. Nhưng đối với

con, Thầy được hiểu ḷng nhơn-đức, tánh từ-thiện của con, nên Thầy cho

con được thỏa nguyện.

 

Ngoài ư-chí đạo-đức của con, con c̣n có ư t́m hiểu giáo-lư mới

mẻ nầy, giáo-lư mà một vài đồng bào của con đă giải thích xuyên tạc

dưới một h́nh-thức tinh ranh.

 

Nơi xứ nầy dân t́nh rất thuần-hậu và ôn-ḥa nên Thầy đến cũng

như chúa cứu thế đă đến với các con để bài trừ tà thuyết và truyền bá

chơn Đạo trên toàn cầu.

 

Người sống trên thế-gian nầy, dầu thuộc giống dân nào, cũng chỉ

có một cha chung mà thôi, ấy là Trời đang chế ngự số-mạng các con .

Tại sao các con lại chia rẽ nhau v́ sự bất-đồng đạo-lư, mà chính tất

cả các con đều phải chịu đau khổ để rửa tội của các con ở cơi thế nầy.

 

Con để chơn vào con đường đưa đến cảnh an nhàn hưởng hạnh phúc

nơi cơi Niết-Bàn. Con rán tiếp tục đi trên con đường vạch sẵn ấy để

theo đuổi đến mức cuối cùng.

 

Nhiều Đấng anh-linh sẽ d́u bước cho con. Các lời cầu nguyện của

con sẽ được chuẩn nhận.

 

Bấy nhiêu đủ rồi.- Từ giă con !

 

----***----

 

15 Décembre 1926 (Nguyên Pháp-văn trang 67)

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI

 

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

M... Hăy đứng dậy và đọc.

 

Mọi việc đều

 đúng giờ đă định.

 

Con đă thấy và hiểu những điều mà phần đông đồng bào của con

đang t́m hiểu.

 

Chỉ sau nhiều cuộc khảo cứu và sưu-tầm về Thần-linh học mà Thầy

đem truyền nền đạo-lư mới mẻ nầy.

 

Thầy há chẳng có lời tiên-tri rằng Thần-linh-học là một nền Đạo

tương lai đó sao ?

 

Hẳn nhiên con đă thành tâm thật ư muốn gây tại xứ nầy t́nh

liên-lạc tinh-thần giữa hai dân tộc Pháp-Việt mà Thầy chí quyết cho họ

được chung sống trong cộng đồng quyền lợi và sinh hoạt.

 

Con sẽ đắc kỳ sở nguyện của một người làm phải. Lời khẩn nguyện

của con sẽ được chấp thuận. Sau nầy con sẽ là một trong các môn-đồ

trung thành của Thầy để đi truyền-bá ḥa-b́nh và tương-ái trên khắp

hoàn cầu.

 

Ban truyền giáo Pháp sẽ được thành lập gần đây.

 

Con cần phải về Pháp trong năm 1928 để binh vực giáo lư của

Thầy tại Hội-Nghị Đại-Đồng Tôn-Giáo.

 

Con sẽ trọng đại và đủ quyền năng do Thiên-Ư.

 

Bấy nhiêu cho con rơ. Thầy từ giă.

 

----***----

 

Đêm 17-12-1926 (13-11Bính-Dần) (Nguyên Pháp-văn trang 67)

 

ĐỨC THÁI-BCH

 

M.D... Hăy chờ Đức Chí-Tôn đến.

 

NGỌC-HOÀNG THƯỢNG-ĐẾ GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

D. hăy đứng dậy và đọc.

 

Thầy cho con hiểu rằng nếu không có ư muốn của Thầy, th́ trên

qủa địa-cầu nầy chẳng có vật chi sanh tồn tất cả.

 

Lại có lắm kẻ đáng thương hại lại tự-phụ cho rằng họ hiểu thấu

cả lẽ mầu-nhiệm của Đấng Tạo-Hóa. Nhưng Thầy không bao giờ cho một kẻ

nào dưới cơi trần nầy tiết lậu Thiên-cơ cả. Muốn đến Thầy th́ phải cầu

nguyện. Thầy không bao giờ không cảm ứng với những lời cầu nguyện

chơn-thành. Như thế đủ chứng tỏ cho con tin rằng Thầy là Đức Jéhovah

của dân Hébreux vị chủ tể của quân-lực dân Israel, vị Thánh vô danh

của dân Do-Thái, Đức Đại-Từ-phụ của chúa Jésus cứu thế. Con chỉ cần

cầu-nguyện Thầy với danh hiệu Cao-Đài th́ sẽ có sự cảm-ứng-chấp-thuận.

 

Con đến đây với tấm ḷng thành thật để làm việc phải cho giống

dân biết phục-thiện hiện đang giao phó cho con. Vậy Thầy nhờ con

truyền bá giáo-lư nầy cho dân tộc đặt dưới quyền bảo hộ của con.

 

Chỉ có cách đó mới có thể kềm giữ nhơn-loại trong t́nh yêu

sanh-chúng và đem lại cho con một cuộc đời ḥa b́nh bền bỉ.

 

                          ----***----

 

Đêm 19-12-1926 (Nguyên văn Pháp văn trang 71)

 

NGỌC-HOÀNG-THƯỢNG-ĐẾ GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

Thầy các con.

 

Các con phần nhiều biết tiếng Langsa Thầy dùng nói cho dễ hiểu

đạo-lư.

 

- Phẩm-tước là ǵ ? Của cải danh-vọng là ǵ ?

 

Phẩm tước là sự tổng-hợp các chức tước đă bày ra để quyến rũ

người hoặc ít hoặc nhiều. Những chức-tước ấy do người đời tạo ra

phong-thưởng kẻ khác.

 

- Giá-trị của các chức-tước ấy ra sao ?

 

- Giá-trị những chức tước ấy tuỳ theo mà tạo nó ra.

 

- Việc chi do người đều phàm cả nó không bền thường thường sự

hư hỏng và tiêu tan ngay sau khi người đă được tặng nó sự cướp mất sự

sống. Các con hăy t́m tước phẩm nơi cơi thiêng-liêng tước phẩm ấy mới

là vĩnh viễn. C̣n tài-sản là tổng-quát cái vật quư-giá của con người

để thu nhặt trên thế-gian nầy.

 

- Của cải ấy gồm những ǵ ?

 

- Vàng bạc chỉ là loại kim-khí tầm thường.

 

- Hồng là một chất màu.

 

- C̣n lục là chất do loài vật cấu thành ra. Các con xem của quư

giá thật-sự sao ?

 

- Xét từ nơi sản xuất cái vật ấy, đều không đáng kể, các con

nên t́m sự giàu đức-tính của Trời. Chỉ có cách đó mới gọi là vĩnh-cửu.

Của quư ấy không ai ăn cướp đặng cả.

 

- Danh vọng thường hay chống lại với đức hạnh. Nó rất ngắn ngủi

và thường thành tựu ở nơi gian trá.

 

- Danh-quyền nơi Trời là bền chắc nhứt. Và danh-quyền ấy mới

chịu đựng nổi bao sự thử thách. ( Trung bạch : Mấy con phải làm sao mà

t́m đặng phẩm-tước của cải và danh-vọng của Trời ).

 

Thầy trả lời " Tu ".

 

                                 ĐỀ-Mục ngày thị hiện 

21-10 Đ.M.1927 .Lời tựa của Hội Thánh .

Noel 1925 .Thánh-Giáo của Ngọc-Hoàng Thượng-Đế đến

Ất-Sửu.xưng danh hiệu lần đầu tiên cho bài thi tứ-

.tuyệt trong đó có tên 12 người Môn-đệ trước

.hết của Đức Ngọc-Hoàng Thượng-Đế .

3 Janvier 26B.D.  Thánh-giáo về việc thủ-cơ chấp-bút  .

 20 Février.  Thánh-giáo dạy phải hoà nhau để chung lo

  1926 B.D.  danh Đạo Thầy và từ đây Thầy khởi sự dạy Đạo .

25 Février 26B.D. Thánh-giáo dạy cách lễ bái và thờ Thiên nhăn .

  13 Mars 26 . Thánh-giáo dạy rằng cái ǵ cũng có thiệt mà

              (B.D.)  cũng có dối. Thầy nói trước cho mà giữ lấy

                         ḿnh. Chung quanh các con Thầy thả một lũ hổ

                         lang để cắn xé các con, song trước Thầy đă

                         cho mặc thiết giáp v.v... 

7 Avril 1926 . Thánh-giáo xưng danh Nhiên-Đăng Cổ-Phật

(Bính dần)  Thích-Ca Mâu-Ni, Thái-Thượng Ngươn-Thỉ thị

                           ngă, kim viết Cao-Đài .

8 Avril 1926 . Đức Thích Ca giáng cơ mừng đạo để mở quy .

( Bính dần)  nguyên đại-đạo Thánh-giáo tiếp theo để giải

                          nghĩa Tam-Kỳ Phổ-Độ...             

22,23-4 . Thánh-giáo dạy sắp Thiên-Phong và lập thệ  .

24-4-26 B.D.  Thánh-giáo dạy rằng từ trước Thầy đă lập ngũ

                         chi đại-đạo và ba kỳ nầy Thầy không giao

                           chánh-giáo cho tay phàm nữa  .

25,26-4-26 . Thánh-giáo phong Thánh lần đầu  .

30-5-1926.  Thánh-giáo dạy rằng dù cho trẻ con trong bụng

(Bính dần)  cũng phải độ, sao các con lại đuổi các thiện-

                         nam, tín-nữ ? Trước Thầy giáng sanh lập Phật-

                         giáo, nay dùng huyền diệu mà giáo Đạo chớ

                           không giáng sanh nữa  .

31-5-1926. Thánh-giáo dạy rằng Thánh tâm dầu phải chịu

Bính dần  khổn trần, chất nó vẫn c̣n và khuyên độ rỗi  nhơn sanh  .

5-6-1926 .  Thánh-giáo xưng danh Thích Ca Như Lai kim

(5-4 B.D.)  viết Cao-Đài Tiên-Ông Đại-Bồ-Tát và nhắc lại

                          trong Phật-Tông nguyên-lư đă cho hiểu trước

                          đến buổi hôm nay ( là khai Đạo Tam-Kỳ Phổ-Độ )

                          khuyên chư tăng hành Đạo và không đặng nói

                          Phật giả vô ngôn nữa  .

8-6-1926.  Thánh-giáo cho bằng Pháp văn v́ có hai .

(26-4 B.D.)  người Pháp hầu đàn .

18-5 B.D. Thánh-giáo dạy nhạc-lễ và đánh trống chuông  .

5-7-1926 (B.D)  Thánh-giáo khuyên dạy một chức-sắc tên K . 

15-7-26 (B.D.)  Thánh-giáo dạy sắp đặt Ngọc-Đàn  .

17-7-26(8-6 B.D)  Thánh-giáo dạy thành lập nữ-phái  .

7-1926(8-6 B.D)   Thánh-giáo dạy truyền thọ bửu pháp cho người

                                        trai giới được mười ngày đổ lên c̣n luyện Đạo

                          phải trường trai .

7-26(13-6 B.D) Thánh-giáo dạy về sự chết và sự hằng sống

                                          sanh sanh, hóa hóa. Nếu không có Thầy th́

                 không có chi trong Càn-Khôn Thế-Giới nầy .

7-26(16-6 B.D)    Thánh-giáo dạy phải trau dồi hạnh đức cho

                         phù hạp với trách nhiệm...

7-26(21-6 B.D) . Thánh-giáo dạy về tà dâm giới  .

1-8-1926 B.D . Thánh-giáo dạy rằng Thầy đến lập trường thi

                           công quả. Nếu muốn đến Cực-Lạc h́ phải đi cửa nầy .

7-8-1926. Thánh-giáo cho biết sự phàm tục là mưu kế

(Bính dần)  của tà mị để cám dỗ và Thầy cho hổ lang theo

                                         cắn xé các con. Đạo khai tà khởi .

9-8-1926 . Thánh-giáo dạy các môn-đệ đầu tiên phải xuống

(1-7 B.D) . Cần-Giọc v́ tà mị muốn nhiễu hại môn-đồ. Tái

                                         cầu nhiều lần Thầy lập Tam-Trấn, phong tịch và lập thệ v.v...

21-8-1926  Thánh-giáo dạy chư môn-đồ phái Minh-Đường

(14-7 B.D)  về việc tu bất thành v́ Đạo bế .

22-8-26 . Thánh-giáo khuyên ông Đ. ăn năn sám hối và

(15-7-B.D)  lấy công chuộc tội  .

27-8-26  Thánh-giáo dạy lập họ Thánh-tịch của chức-

(30-7 B.D)   sắc và buộc mỗi vị phải độ cho đặng ít nữa là 12 người  .

11-9-26  Thánh-giáo dạy phải tập tánh khiêm nhượng

(Bính dần)   mà độ chúng  .

17-9-26  Thánh-giáo dạy sắp đặt Thánh-Thất, tạo ngôi

(Bính dần)  Giáo-Tông, Chưởng-Pháp, Đầu-Sư và quả Càn-Khôn .

18-9-26 . Thánh-giáo dạy rằng : từ đây trong nước Nam

(Bính dần)  duy có một Đạo chơn-thật là Đạo Thầy đă đến lập  .

22-9-26 . T hánh-giáo dạy phải biết tranh đấu với Thầy

(B.D.)  để thắng tà mị .

25-9-26 B.D . Thánh-giáo dạy tập cử chỉ khác hẳn thế t́nh  .

1-10-26 B.D . Thánh-giáo Pháp văn cho vị Đạo-Hữu người Pháp  .

4-10-26 B.D . Thánh-giáo dạy rằng : từ nay Thầy giáng thế

                           chọn : Nhứt Phật, Tam Tiên, Tam-thập-lục Thánh

                                      thất-thập-nhị Hiền, tam-thiên đồ-đệ .           

12-10-26 .  Thánh-giáo dạy mặc đồ bô vải .

24-10-26 B.D . Thánh-giáo dạy rằng : Thầy là chư Phật, chư

                          Phật là Thầy v.v... và đồ lễ cúng như Tam-Bửu

                          th́ : Rượu là khí, bông là tinh, trà là thần   .

BD 1926 . Thánh-giáo giao cho Hồ-Quang-Châu mở Đạo

                           Trung-Kỳ. Tái cầu Thầy dạy chánh-trị với Đạo

                           chẳng buổi nào liên hiệp cùng nhau  .

                          Thánh-giáo Pháp văn cho Đạo-Hữu Pháp .

10-1926 B.D . Thánh-giáo dạy về việc thử thất và từ đây

                                        quyền thưởng phạt giao vào tay Lư Thái Bạch    52

28-10-26 B.D . Tái cầu Đức Lư-Giáo-Tông giảng về sự thưởng

                          phạt công b́nh v́ Đức Chí-Tôn đă giao quyền ấy cho ngài .

1-11-26 B.D . Thánh-giáo tại đàn Minh-Tân có Thái-Thượng

                           Lăo quân, Tề-Thiên-Đại-Thánh, Lê-Sơn Thánh

                          Mẫu răn dạy bổn đạo Minh-Tân .

8-10- B.D. Thánh-giáo dạy về Cơ Huyền-diệu của kiếp luân hồi .

20-11-26 B.D . Thánh-giáo phân đẳng-cấp chư chức-sắc và dạy việc công cử .

23-11-26 B.D . Thánh-giáo giải thích việc xảy ra tại Từ-Lâm-Tự .

24-11-26 B.D . Thánh-giáo dạy tiếp việc xảy ra tại Thánh-Thất

28-11-26 B.D . Thánh-giáo Pháp-văn cho Đạo-hữu người Pháp

2-12-26 B.D . Thánh-giáo của Đức Lư-Giáo-Tông dạy phân biệt Nam-Nữ

6-12-26 B.D. Thánh-giáo dạy phải ghi Đạo và ḷng chớ đem

                       thói ám muội mơ-hồ vào đường đạo-đức sau ăn năn rất muộn .

9-12-26 B.D . Thánh-giáo về việc ông Thượng-Tương-Thanh đăng tiên .

13-12-26 B.D. Thánh-giáo dạy nếu biết Đạo th́ phải ân-cần thận trọng Đạo .

15-12-26 B.D . Thánh-Giáo Pháp văn cho Đạo-hữu người Pháp .

19-12-26 B.D. Thánh-giáo dạy về sự chuyển kiếp của con người

                       và của tà-quái. Nếu không tu hành th́ không khỏi luân hồi .

19-12-26 B.D . Thánh-giáo Pháp-văn cho Đạo-hữu biết pháp văn

                          nói về giá trị của sự giàu sang danh vọng.

20-12-26 B.D. Thánh-giáo dạy về việc lập Tân-Luật.

24-12-26 B.D . Thánh-giáo dạy v́ sao phải lập Tân-Luật

27-12-26 B.D . Thánh-giáo dạy phải làm việc theo ư Trời, phạm

                                     nét vạy tà là cải Thiên luật Thần, Thánh chép biên

8-1-27 . Thánh-giáo dạy khá đem hết trí lực thi thố chớ sụt-sè

10-1-27  . Thánh-giáo dạy phận sự muốn được hoàn toàn

                                     cần phải bền chí khổ tâm.

16-1-27 . Thánh-giáo dạy rằng Thầy đến lập đạo th́ phải

                  v́ đạo đức mà đạt đến phẩm vị cao thượng

17-1-27 . Thánh-giáo dạy giới-tửu

18-1-27 . Thánh-giáo dạy biết đạo là kẻ hữu phần không

                                         biết đạo là kẻ vô duyên

18-1-27 B.D . Thánh-giáo của Thần-hoàng Mỹ-lộc dạy Đạo cho dân chúng bổn thôn.

22-1-27 B.D . Thánh-giáo toàn thâu nam, nữ cầu đạo và cho

                                      một bài thi chung .

26-1-27 B.D . Thánh-giáo dạy phải tu mới thoát kiếp luân-hồi

31-1-27.  Thánh-giáo dạy rán công thêm nữa để đi cho cùng bước đường .

1-2-27 Đ.M. Thánh-giáo dạy phải lưu tâm chấn-hưng nền Đạo

                                   Thánh-giáo của Thượng-Chưởng-Pháp Tương mừng vui cho Đạo .

                                    Thánh-giáo khen nhiều Chức-Sắc và phong thưởng,

                                    có Đức Lư-Giáo-Tông ban sắc phục .

5-2-27 Đ.M . Thánh-giáo Đức Lư về việc Ngài khẩn-cầu cho các

                                    thành Saigon, Cholon, Giađinh, Huế, Hải pḥng,

                                    Hà Nội khỏi tội nhưng không đặng .

5-2-27  Thánh-giáo dạy sửa ḿnh và thương yêu nhau .

Février 27 . Thánh-giáo đức Quan-Âm Như-Lai khuyên chung

                                  hiệp nhau mà hành đạo và d́u dắt đàn sau bước tới .

                                  Thánh-giáo thăng chức Văn-Xương cho Thần-Hoàng Long-Thành  .

13-2-27 Đ.M. Thánh-giáo nói về sở dụng thiêng-liêng và sở

                                    dụng phàm-trần của Hiệp-Thiên-Đài .

19-2-27 Đ.M. Thánh-giáo dạy : Thầy ước sao các con biết tự

                                      lập và cho đủ tư cách .

1-3-27 Đ.M. Thánh-giáo hỏi : vậy chớ trí khôn của con người

                                   mà toàn nhơn loại đều có, khi rốt cuộc th́ trí khôn ấy đi đâu ?              

5-3-27 Đ.M. Thánh-giáo dạy : nếu muốn đắc quả th́ chỉ có một

                                đều phổ-độ chúng-sanh mà thôi .

5-4-27 . Thánh-giáo dạy : phải dụng chí Thánh Thầy đă

                         un-đúc mà d́u dắt sanh linh .

12-4-27 Đ.M. Thánh-giáo dạy rằng kẻ vô tâm trở ḷng phá Đạo

                         th́ h́nh phạt sẽ chất đày .

15-4-27 Đ.M. Thánh-giáo dạy phải tự lập, đừng đợi Thầy bồng ẵm  .

20-4-27 Đ.M. Thánh-giáo Đức Lư dạy sự ghét lẫn và sự vô

                        t́nh nếu đem vào nền Đạo mà gieo truyền cho

                        nhau, th́ sẽ làm cho chúng sanh càng hềm thù nhau . 

27-4-27 Đ.M . Thánh-giáo dạy rằng : Thầy lấy lẽ công b́nh

                         th́ phải chiếu Thiên-điều rồi con cái Thầy phải

                        đọa trầm luân đời đời kiếp kiếp .

29-5-27 Đ.M. Thánh-giáo dạy rằng : nền đạo lập nên là nhờ ḷng

                           đạo-đức và tánh khiêm cung của mỗi môn-đồ. Nếu vào

                           Đạo mà c̣n bôn-chôn tranh-lướt theo thói thường

                          th́ dầu có bao nhiêu đạo-hữu và bao nhiêu công qủa

                          cũng chẳng qua là một trường ngôn-luận của thế-gian đó thôi  .

1-6-27 Đ.M .Thánh-giáo dạy mối đạo phải trải qua lắm nỗi

                         gay go để gieo mối chánh truyền cho đoàn hậu

                         tấn ( có dạy đến việc ngưng cơ bút ) .

Juillet 1927 .Thánh-giáo Đức Chí-Tôn cho hay Thầy có hội

                         chư Tiên Phật để thương nghị về sự lập đạo

                         tại Nam-quốc và dặn đừng nghịch lẫn nhau .      

                         Phần Pháp-ngữ dịch Việt-ngữ  .       

 

T H Á N H   N G Ô N HIP TUYỂN  II

         TÂY-NINH (Chùa G̣-Kén) năm Bính-Dần (1926).

                           THẦY các con,

              Cơi trần là chi ?

              Khách trần là chi ?

              Sao gọi khách ?

   Trần là cơi khổ, để đọa bậc Thánh, Tiên có lầm lỗi.

ấy là cảnh sầu để trả xong quả, hoặc về ngôi cũ, hoặc trả

không xong quả, phải mất cả chơn-linh là luân hồi, nên kẻ bị

hạ trần gọi là khách trần.

 

               Đạo là ǵ ?

               Sao gọi Đạo ?

 

   Đạo, tức là con đường để cho Thánh, Tiên, Phật đọa

trần ḍ theo mà hồi cựu-vị. Đạo là đường của các nhơn-phẩm,

ấy theo mà lánh khỏi luân-hồi. Nếu chẳng phải do theo đạo.

mà các bậc ấy đều lạc bước mà mất hết ngôi phẩm. Đạo,

nghĩa-lư rất sâu-xa, nhưng phải hiểu trước bao nhiêu đó, rồi

mới học các nghĩa huyền-bí khác cho đích xác đặng. Đời

cũng thế, Đạo cũng thế, chẳng Đạo chẳng bên đời, đời đạo

chung trọn, lấy Đạo trau đời, mượn đời giồi Đạo, Đạo nên

sáng rạng, giũ áo phồn-hoa, nương bóng khổ trăn năm măn

phần tự thanh-cao, nếm mùi tự-toại, dưỡng chí thanh-nhàn

th́ có chi hơn.

   Vậy là mầu, vậy là trí.

 

                                      THĂNG

 

 

                     TÂY-NINH (Chùa G̣-Kén) năm Bính-Dần (1926).

 

                          LƯ THÁI BCH

 

   Về việc công-cử Bàn-Trị-Sự, chư hiền-hữu làm không hiệp Thiên-ư, v́

một người mà lănh nhiều trách-nhiệm th́ sao cho tiện.

Thượng-Trung-Nhật, hiền-hữu rơ việc lắm chớ.

   (Thượng-Trung-Nhật bạch :...........)

   Lăo y lời hiền-hữu mà xin sửa lại, v́ không phải thiếu người mà làm

như thế. Việc đó là việc của chư hiền-hữu, Lăo đâu dám tiến-cử ai.

Nhưng có một điều là một người không nên lănh hai phần việc.

   Thái-Thơ-Thanh Thủ-Bổn và Phó Hội-Trưởng không đặng (hai người

trong hội kư tên mới được xuất phát) ; lấy theo việc hành-chánh th́

không phải tính như vậy được. Đạo cả, chẳng nên tư-vị, nghe à !

   Lăo c̣n ít lời khuyên chư hiền-hữu rằng : công-quả cho kịp kỳ kẻo

để nhiều người c̣n ch́m-đắm trong khổ-hải mà không đặng gặp Tam-Kỳ

Phổ-Độ, nên Lăo cũng lấy làm thương-xót. Có người th́ rủi dường ấy,

c̣n nhiều kẻ may gặp chánh Đạo, lại có ư cáo-thối, lui bước lại đường

đời, ấy là điều đáng lo cho chúng-sanh, v́ cái gương Đạo mà đem chiếu

giữa công-chúng, nếu gương trong th́ tỏ-rạng, c̣n gương lờ th́ mới

sao ?

   Phần nhiều để dạ lo thế sự, không hay lẽ chánh, lẽ tà. Trong Đạo,

kẻ ấy, khi nghe lời nghị phản-đối, th́ ngă theo liền v́ quanh năm cứ

mang lấy thói mờ-hồ nên phải thua kẻ ngoại Đạo. Vậy cái tiếng ḿnh là

người Đạo chẳng là tiếng hổ-thẹn lắm sao ?

   Chư hiền-hữu, nếu lấy lời của Lăo làm phải, th́ nên lưu-ư mà lo

Đạo, và cũng đem truyền ra cho hết thảy đặng nghe.

   C̣n có nhiều đạo-hữu cũng có công nữa, Lăo sẽ nài xin phong-thưởng.

   Lăo xin chào chư Đạo-hữu

 

                                               THĂNG

 

SAIGON (tại nhà CAO -THƯỢNG - PHẨM,)

   ngày 12 tháng 6 Bính-Dần (21-7-1926)

 

    NGỌC-HOÀNG  THƯỢNG-ĐẾ

                  viết CAO-ĐÀI 

GIÁO-ĐO  NAM-PHƯƠNG

 

   Chư nhu, chư tín-nữ khá-nghe,

 

   Nếu cả thế-gian này biết tu, th́ thế-gian có lẽ căi lư Thiên-đ́nh

mà làm cho tiêu tai, tiêu nạn đặng,huống lựa

mỗi cá-nhân biết tu, th́ là Thiên-đ́nh cầm-bộ Nam-tào cũng

chẳng ích chi. Tu là ǵ ? Tu là trau-giồi đức-tính cho nên

hiền, thuận theo ư trời đă định trước. Nếu thế-gian dữ th́

thế nào đặng bảo toàn, c̣n mong-mỏi ǵ đặng bền-vững. Cá

nhân dữ, th́ thế nào bảo toàn tánh-mạng. Đă bị tội cùng

Thiên-đ́nh th́ bị hành phạt. Nơi kiếp sống nầy, nếu không

biết tu, buổi chung-qui sẽ mắc tội nơi Thiên-Đ́nh? Phẩm vị Tiên

Phật để thưởng cho kẻ lành mới đáng phẩm-vị, chớ chẳng phải

của để treo tham cho thế-gian pḥng toan đạt đặng. Tuy luật

lệ siêu phàm nhập Thánh th́ vậy mặc dầu, chớ cũng do cơ

thưởng-phạt của Thiên-đ́nh mới đạt phảm-vị ấy đặng, của vô-

vi chưa chắc ai muốn lấy th́ lấy tùy ư. Nếu làm Tiên Phật

đặng dễ dàng th́ cả thế-gian, miễn có học chút ít th́ đă đặng

làm Tiên Phật rồi, v́ luân-hồi đâu có pḥng sanh sanh tử tử.

   Kinh-điển giúp đời siêu phàm nhập Thánh chẳng khác

chi đũa ăn cơm, chẳng có đũa, kẻ có cơm bốc tay ăn cũng

đặng. Các con coi kinh-điển lại, rồi thử nghĩ lại sự công-b́nh

thiêng-liêng mà suy-gẫm cho hay lẽ phải. Thầy khuyên các

con theo sau Thầy mà đến phẩm-vị ḿnh th́ hay hơn tuông

bờ lướt bụi, đi quanh kiếm quất, nghe à.

                                   THĂNG

 

  Ngày 27 tháng 6 năm Bính-dần (4-8-1926)

 

 

      NGỌC-HOÀNG  THƯỢNG-ĐẾ

   Hỉ chư môn-đệ,

 

   Thầy muốn các con hội hiệp đặng nghe dạy :

   TH... nghe dạy :

   Thời kỳ mạt pháp này, khiến mới có TAM-KỲ PHỔ-ĐỘ các sự hữu h́nh

phải hủy phá tiêu diệt.

   Thầy đến chuyển đạo, lập lại vô vi, các con coi thử bên nào chánh

lư : hữu h́nh th́ bị diệt đặng, chớ vô vi, chẳng thế nào diệt đặng.

   TH..., Thầy đă khiến con đi "ĐẾ-THIÊN ĐẾ-THÍCH", đặng xem cho tạng

mặt hữu h́nh, nội thế gian này, ngày nay ai cũng nh́n nhận là tối đại,

mà con đă thấy nó c̣n bền vững đặng chăng ? Ḷng đạo đức con Thầy thấy

rơ, nhưng thời giả dối đă qua, thời kỳ chân thật đă đến, Thầy không

muốn cho con hao tài, tốn của, mà ǵn giữ sự giả dối.

   Chẳng cần chi con lo lập Thánh-Thất của Thầy và sùng tu Phật tượng

chi hết. Con hiểu bỗn nguyên "Bảo-Sanh", là bổn nguyên "Thánh-chất

Thầy".

   Thầy khuyên con để dạ lo cho nhơn sanh mà thôi phần hồn về Thầy.

   Con có biết sự chơn thật nơi nào mà phải khổ thân lo lắng. Con có

phận sự rất lớn, thánh danh con cũng lớn, Thầy dặn con nhứt nhứt phải

do mạng lịnh Thầy mà thôi. Con phải lập cho thành một nền tư bổn,

chung lo cùng môn đệ Thầy ngày ngày hằng góp nhóp, tùy sức mỗi đứa lo

lập :

        _ Một sở trường học,

        _ Một sở dưỡng lăo, ấu,

        _ Và một nơi Tịnh-Thất.

   C̣n chùa chiền, th́ ngày sau e cho con không đủ sức cai quản cho

hết, ấy vậy đừng lo lắng đến nữa. Nghe và tuân theo, con phải đi công

quả với TR... mà độ rỗi nhơn sanh.

   Con có thể giúp phương tiện cho mấy đứa nhỏ đi truyền Đạo, th́

chung lo với nhau mà định liệu.

   Con khá nghe theo lời Thầy

                                           THĂNG

 

 

                          BÁT - NƯƠNG

 

  Chào quí anh, quí chị. Mời b́nh thân,

  Năm mới, chùa mới, vạn sự đều mới, vậy em đến cầu chúc cho quí anh,

quí chị đặng những điều mới mẻ may mắn Tân-Xuân đây, quí anh, quí chị,

coi bộ rán nông trang hành Đạo. Em cho biết, phàm mỗi năm, những vị

nào trong lúc ngày xuân biết lo phụng sự Thần, Thánh, Tiên, Phật, th́

công đức đặng xấp hai lần ngày thường. C̣n việc các Đấng phú thác cho

ḿnh, hoặc yêu cầu ḿnh thi hành một vấn đề nào, nếu ḿnh trọn tin mạng

pháp th́ các Đấng cũng ghi công cho. Nhược bằng ḿnh không tuân hoặc

lười biếng, trễ nải, th́ các Đấng lại ghi tội cho. Vậy xin các anh,

các chị rán hiểu giùm : muôn việc chi khởi đầu đều khó. Nhưng cái khó

ḿnh lướt qua đặng mới có công, mới anh hùng, mới chí sĩ, mới đáng đạo

sĩ.

   Quí anh, quí chị đều ăn sung mặc sướng, ngày nay đổi lại chịu phận

nâu sồng, cũng khá thương đó. Nhưng chưa nghèo phải học nghèo, chưa

khổ phải học khổ, kế chí : "cư bất cầu an, thực bất cầu bảo", chỉ cặm

cụi quanh năm lo cho xă hội được no ấm thôi ; biết người quên ḿnh, đó

là phận sự kẻ tu hành, đến bực tối thượng thừa cũng phải như thế, mới

tṛn nghĩa vụ.

   Luôn dịp, em sắp chương tŕnh hành lễ Đức CHÍ-TÔN. Đến ngày mùng 8,

các anh, các chị cũng rán công quả hai ngày, nhang đèn hành đại lễ.

Quí anh tầm một phương pháp, dùng tạm thời một ngọn đèn có đủ yến

sáng, v́ chúng ta không có những đèn có đủ yến sáng, nên cùng chẳng

đă, phải tạm đó thôi. Đèn bảy ngọn cũng có lẽ đặt tên là thất tinh.

Quí anh, quí chị luận coi. Em xin tạm năm phút đồng hồ cho quí anh,

quí chị suy nghĩ, rồi trả lời từ anh, từ chị (ngưng cơ một lúc).

   _ Xong chưa ?

   (Bạch rằng : Có cái đèn của anh Phối Sư, tuy cũ nhưng chùi lau có

lẽ cũng tốt).

   _ Em gọi rằng tạm, th́ vật chi miễn có đủ bảy ngọn đèn th́ có thể

dùng được.

   (Bạch : Đèn thất tinh bà định treo ở đâu ?)

   _ Để tại đây, thế cho ngọn đèn trước hết, để khi nào có cầu đàn mới

dùng. C̣n thường ngày khỏi phải đốt lên, v́ một là cho đủ yến sáng,

hai là rọi chơn thần của quí anh, quí chị cho sáng lạn minh mẫn. Đúng

giờ Tư này khởi lễ. Khi cầu các Đấng, phải rán thủ lễ. Măn lễ cũng để

nhang đèn như kỳ nầy vậy.

   (Bạch : Xin bà cho biết, có tụng sám hối hay kinh chi thêm ?).

   _ Đức Đại Tiên-Trưởng cho hay rằng : Ngài đă yêu cầu Đức CHÍ-TÔN

bửa Đại lễ giáng đàn. Vậy ngày kế, quí anh, quí chị sẽ đọc kinh cũng

như ngày xuân. Song khoản cầu trong kinh cứu khổ, chỗ xưng hô đệ tử,

xin quí anh, quí chị đổi lại "cầu chung cả cho chúng sanh".

   Khi Đức CHÍ-TÔN giáng, chẳng nên mật niệm điều chi và chẳng nên

chạy qua chạy lại. Đánh chuông phải sắp đặt cho có một vị đứng hầu

chung cho sẵn. Đến khi xưng tên th́ mới hầu chung.

   (Bạch : Xin bà cho biết, lạy rồi mới hầu chung, phải chăng ?)

   Xưng tên rồi, cơ ngưng sẽ hầu chung. Khi CHÍ-TÔN thăng, quí anh,

quí chị, cả thảy phải lạy đưa, rồi tái cầu có Đức M giáng đàn.

   Chư Tiên, chư Phật hầu lễ Điện tiền, cậy em trao lời cầu chúc ngày

xuân cho quí anh, quí chị. Xin quí anh, quí chị rán nắm gốc cây cho

chắc, kẻo gió lớn thổi bay đa ! Ví dầu có thổi thế nào th́ em xin quí

anh, quí chị rán bịn gốc lại nghe.

   Em xin dâng cho quí anh cùng quí chị thêm một tuổi nữa.

   Em xin kiếu.

 

                                                     THĂNG.

 

 

 

          SAIGON, ngày 12 Septembre 1926

                (mồng 6 tháng 8 Bính-Dần)

 

                             THẦY

 

   Mừng mấy con,

   Đặng một việc chi, chớ vội mừng, thất một việc chi,chớ vội buồn ;

v́ sự mừng vui và buồn tủi, thường pha lẫn kế cận nhau ; c̣n sự ǵ

phải đến cho con, ấy là tại nó phải vậy ; chớ cượng cầu mà nghịch

Thánh-ư Thầy. Hăy xem ḍ theo đây mà day trở trong bước đường Đạo.

            Mối đạo từ đây rán vẹn ǵn.

            Tu là khổ hạnh khá đinh ninh.

            Ḷng thành một tấm Trời soi xét,

            Gương rạng ngh́n thu nguyệt chiếu minh.

            Gai gốc lần đường công trước gắng.

            Thảnh thơi có lúc buổi sau dành.

            Ṿng trần ch́m nổi từ đây dứt.

            Công quả tua bền độ chúng sanh.

 

 

 

Ngày 30-9-1926.

 

NGỌC-HOÀNG  THƯỢNG-ĐẾ

viết CAO-ĐÀI 

GIÁO-ĐO  NAM-PHƯƠNG

 

 

   Hỉ chư môn đệ, chư nhu,

   M...N... Không chuyện chi cần, Thầy không muốn làm nhọc chư Tiên và

chư Thần, mỗi vị đều có trách nhiệm riêng, con hiểu à ! Xem đó th́ các

con khá dè dặt, kỉnh Thần, Thánh cho lắm, v́ Thầy là bậc CHÍ-TÔN, ḷng

hay quảng đại mà tha thứ, chớ Thần-Thánh, hễ các con có lỗi, th́ cứ

Thiên-điều mà quở phạt các con nghe à !

   Con hiểu ư THI nầy chăng ?

            Ẩm mă đầu tiên Hạng Trọng-Sơn.

            Chung qui hữu phước hạnh tao phùng.

            Hậu lai mạt tín đa phi thị.

            Hữu ngoại thành tâm tái vận cung.

   Sao ? Nói cho Thầy nghe.

   Chư nhu đặng tọa vị hầu Thầy.

   (M...N... cắt nghĩa sái Thánh-ư).

   Không đâu con ! Con có hiểu hai câu nầy chăng ?

             Hớn Lưu-Khoan trách dân Bồ-Tiên thị nhục,

             Hạng Trọng-Sơn khiết kỷ ẫm mă đầu tiền.

   Nghĩa là : Đời Hớn, người Lưu-Khoan làm quan, hễ dân có tội th́

đáng bằng roi lát, cho biết nhục vậy thôi, c̣n nước Hạng, người

Trọng-Sơn, sạch ḿnh cho đến đỗi, cho ngựa uống nước rồi văi tiền

xuống sông mà trả ; trong sạch đến đỗi của Trời Đất cũng khong nhơ

bợn, con hiểu à !

   Thầy muốn dạy con, phải ở, và dạy nội gia quyến con cho chánh đáng,

phải lấy ḷng trong sạch đối đăi với người dầu việc nhỏ mọn cũng vậy.

Con khá đọc Thánh-Ngôn và cắt nghĩa Thánh-ư Thầy cho mọi người biết.

   Hạnh ngay thật là nét yêu dấu của Thầy, con nghe.

 

                                     *

 

               Chùa Giác-Hải Saigon, ngày 15 tháng 8 năm Bính-Dần

                                (21 Septembre 1926)

 

         THÍCH-CA MÂU-NI PHT viết CAO-ĐÀI TIÊN-ÔNG

         ĐI-B--TÁT MA-HA-TÁT, CHUYỂN PHT GIÁO

                       NAM-PHƯƠNG

 

    Như-Nhăn con nghe Thầy:

    Khi giáng trần "CHÍ-TÔN PHT-TỔ", Thầy duy đặng có bốn môn đệ,

chúng nó đều chối Thầy.

    Khi giáng lật Đạo-Tiên, Thầy có một tṛ là Ngươn Thỉ.

    Khi lập Đạo Thánh, th́ đặng 12 môn đệ, song đến khi bị bắt và hành

h́nh, th́ chúng nó đều trốn hết, lại c̣n bán xác Thầy nữa.

    C̣n nay, Thầy đă sắm sẵn môn đệ cho con cũng đă nhiều, con đừng

thối chí. Thầy thường than rằng: Đạo phát trễ một ngày hại nhơn sanh,

nên Thầy nôn nóng,nhưng mà thiên cơ chẳng nghịch đặng, ma quỉ hằng phá

chánh mà giữ tà, chư Tiên Phật trước chưa hề tránh khỏi. C̣n cái địa

vị cao trọng, nó làm cho nhơn tâm ganh gỗ, con phải lấy phật tâm con

mà ḍm ngó đám sanh linh bị phạt, luân hồi chưa dứt, th́ tưởng đến

Thầy mà cam chịu nhục nhă, ḷng từ bi có vậy mới xứng đáng là tôi con

Thầy.

    Nếu Thầy dùng quyền pháp CHÍ-TÔN th́ mất lẽ công b́nh thiêng liêng

tạo hóa. Con cứ lo lập luật để công phổ độ cho chư Đạo-Hữu con hưởng

chút ít.

    Lâm thị ái nữ, nếu Thầy phải đổ tội cho ai th́ Thầy phải nói v́

con phổ độ trễ, con nêu ra sự ngăn cản ấy, con hiểu tại sao chăng?

    Tại lời dèm pha phái phụ nữ mà ra nỗi ấy!

    Các con phải gắng sức, Thầy hằng ở bên các con, chẳng hề bỏ các

con buổi nào, th́ tưởng chưa ai phá Đạo đặng.

    Như-Nhăn, con nhớ lời tiên tri của Thầy, đọc Thánh-Ngôn lại.

 

                                                THĂNG

 

                        (Mồng 9 tháng 9, Bính-Dần (15 Octobre 1926)

 

                                THẦY,

    Các con nghe,

    Thầy hằng nói với các con rằng: "Thà là các con lỗi với Thầy, th́

Thầy v́ ḷng từ bi mà tha thứ, chớ chẳng nên động đến oai linh chư

Thần, Thánh, Tiên, Phật v́ họ chẳng tha thứ bao giờ".

    Thầy lại cũng đă nói: "Mỗi khi chơn linh Thầy giáng đàn th́ cả vàn

vàn muôn muôn Thần, Thánh, Tiên, Phật theo hầu hạ" Các con nếu mắt

phàm thấy đặng, phải khủng khiếp kinh sợ vô cùng, nhưng thấy chẳng

đặng, nên tội cũng giảm nhẹ đó chút.

    Thất lễ là đại tội trước mắt các Đấng Chơn-Linh áy, Thầy phải

"thăng" cho các con khỏi hành phạt. Thầy chẳng buổi nào chấp trách các

con, bởi ḷng thương yêu hơn chấp trách rất nhiều, sợ là sợ cho các

con mất đức với chư Thần,Thánh, Tiên ,Phật.

 

                                           THĂNG

 

 

          NGỌC-HOÀNG THƯỢNG-ĐẾ

                   viết CAO-ĐÀI

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

    Hỉ chư môn đệ, chư ái nữ, chư nhu.

    Ng... nghe Thầy:

          Nghiệp thành trước đă có ơn trên,

          Công quả độ sanh khá vẹn toàn.

          Đạo đức nh́n soi gương trí tuệ,

          Nguồn đào đoạt vị mới hầu nên.

    Hai con đă có ḷng vun nền đạo đức; phải khổ tâm thêm nữa, mà giữ

cho tṛn phận sự. Mùi chung đỉnh bả vinh hoa có khác chi ngọn cỏ phơi

sương, vừng mây giữa gió, nét hạnh đức là phương hay để d́u dắt các

con bước lêncon đường cực lạc, tránh khỏi đọa tam đồ. Thầy v́ đức háo

sanh, nên chẳng kể bực CHÍ-TÔN, cầm quyền thế giới, đến lập Đại Đạo

Tam-Kỳ trong lúc Hạ-Ngươn nầy mà vớt sanh linh khỏi ṿng khổ ải. Ai

biết Đạo tức là có duyên phần, ai vô Đạo tức là số chịu h́nh khổ luân

hồi, phải mau chơn, bằng luyến ái sự thế, th́ sau ăn năn rất muộn.

Than ôi! Thầy đă là đấng lập khổ h́nh, chiếu theo phép công b́nh của

Tạo hóa, nhưng thấy nhơn sanh càng ngày càng bước vào con đường hắc

ám, để đem số phận buộc vào đó, th́ Thầy cũng bắt đau ḷng, nhưng

chẳng lẽ bỏ phép công v́ sanh chúng. Ấy vậy Đại-Đạo Tam-Kỳ chẳng khác

chi một trường thi công quả; nếu biết ăn năn trở bước lại nơi đường

sáng sủa, giồi tâm, trau đức, đặng đến hội diện cùng Thầy, th́ mới đạt

đặng địa vị thanh cao trong buổi chung qui cho. Chúng sanh khá nghe và

xét minh cho lắm.

 

                                        *

 

THÁNH GIÁO NGÀY KHAI ĐO

                Ngày 18 Novembre 1926 (14-10 Bính Dần)

                Khai đạo tại Chùa G̣-Kén Tây-Ninh (Từ-Lâm-Tự)

 

  NGỌC-HOÀNG  THƯỢNG-ĐẾ

                viết CAO-ĐÀI 

GIÁO-ĐO  NAM-PHƯƠNG

 

          Hỉ chư môn đệ, chư ái nữ,

          Nữ phái nghe Thầy khai tịch đạo.

        Hương tâm nhứt phiến cận Càn Khôn,

                 Huệ đức tu chơn độ dẫn hồn.

                 Nhứt niệm Quan-Âm thùy bảo mạng,

                 Thiên niên đẳng phái thủ sanh tồn.

    Lâm thị : Phong vi Giáo sư, lấy thiên ân Hương-Thanh.

    Ca thị : Phong vi Phó Giáo sư, lấy thiên ân Hương-Ca.

    Đường thị đă thọ mạng thiên sai, cứ giữ địa vị ḿnh.

    C̣n cả chư ái nữ thầy sẽ lập đại hội cho đủ mấy vị rồi sẽ phong

sắc một lần.

    Thầy ban ơn cho các con, cứ hành lễ theo lời dặn.

 

                                                  THĂNG

 

                     Ngày 4-11 Bính-Dần (8-12-1926)

 

         NGỌC-HOÀNG  THƯỢNG-ĐẾ

                 viết CAO-ĐÀI 

GIÁO-ĐO  NAM-PHƯƠNG

 

    Hỉ chư môn đệ, chư ái nữ, chư nhu.

    Nghe Thầy:

                   Dậm dài bước lạ nẻo chưa quen

                   Tánh chất dầu trau gẫm chẳng hèn

                   Bóng trải d́m dà xuân đợi chúa

                   Tiết nồng thơ thới hạ khoe sen

                   Nhành dương nước tưới tan ḷng tục

                   Nguồn Thánh Đạo d́u lại cơi Tiên

                   Phước gặp kỳ ba Trời dẫn độ

                   Mau chơn rán lướt tới rừng thiền.

    Từ đây Thầy là đứng chủ trung, d́u dắt các con trong đường đạo

hạnh; nhứt nhứt đều tưởng có Thầy bên các con, và đợi nơi Thầy mà thôi.

Đường tuy xa, bước đường tuy gay trở, nhưng các con lướt nổi sự hiểm

nguy, đặng đến cùng Thầy trong buổi chung cuộc. Môn đệ nhiều đứa ḷng

vẫn nhẹ tợ lông, thấy sự chi khó th́ đă muốn bần dùng thối bước. Đại

Đạo Tam kỳ hoằng khai tại cơi Nam, đă chiếu theo Thiên-Thơ hội Tam

giáo mà vớt chúng sanh, thoát ṿng ly khổ, thiệt thiệt hư hư, một mảy

chi, cũng chẳng qua là máy thiên cơ mà thôi.

    Đạo Trời mở ra cho một nước, tất là ách nạn của nước ấy hầu măn,

phải giồi ḷng trong sạch, lấy sự nhẫn nhịn làm gương, soi ḿnh hằng

bữa, phải thương yêu, giúp đỡ nhau dường như con một nhà, rồi cái

thương yêu, sự giúp lẫn ấy, sẽ d́u chung các con vào tận chốn cực lạc

thiêng liêng để tránh khỏi khổ cùng tiều tụy, khá biết lấy.

 

                                               THĂNG

 

                           Ngày 7-11 B.D. (11-12-1926)

 

            NGỌC-HOÀNG  THƯỢNG-ĐẾ

                   viết CAO-ĐÀI 

GIÁO-ĐO  NAM-PHƯƠNG

 

    Hỉ chư môn đệ, chư ái nữ, chư nhu

    T... Hiền đồ nghe Thầy :

                 Đức tánh tàng thơ vô vị bần

                 Lộ hành an bộ Đạo tùy thân

                 Tâm trung cẩm đắc phù vô giá

                 Khải chiết mai chi hữu diệt trần.

    Con lấy làm hữu hạnh gặp đặng Thầy d́u bước trong nẻo Đạo nhiệm

mầu lúc non chiều bóng xế, Thầy đă có sai chư Thần mách bảo với con đă

lâu, trí thiêng liêng đem đàng dắt bước con, đặng độ dẫn sanh linh cho

kịp th́ giờ trong buổi chung cuộc của con. Vậy khá bền ḷng son sắt

đặng ngày về Thầy, một địa vị xứng đáng sẵn chờ con, khá lưu tâm nghe.

    Ngày vui vẻ của sanh linh đă ṃn, họa thiên điều đă cận, càn khôn

thế giới c̣n đeo đuổi, dụng thất đức vô nhân mà gieo thảm chất sầu

trong nhân loại. Họa Âu tai Á, sẽ lần lần thay phiên nhau, dụng luật

thiên đ́nh mà diệt phạt người vô Đạo, càn khôn cũng v́ đó mà điên đảo.

Thầy lấy đức háo sanh mở Đạo lần ba mà vớt kẻ hữu phần, tránh khỏi nơi

buộc ràng khổ phạt. Ai hữu phước đặng để chân vô, kẻ vô phần phải bị tà

yêu cám dỗ.

    Than ôi! Chới với cả muôn triệu giữa ḍng, mà Thuyền Bát-Nhă độ

người không mấy kẻ, đức thừa ít có, mà tài vô dụng chẳng thiếu chi,

phong hóa khiến suy đồi, cang thường càng loạn phép. Tài mọn, đức hèn,

mượn chước khoe ḿnh, việc kỉnh thành Thánh-Giáo, hư thiệt , thiệt hư,

đâu qua máy canh tàng của tạo hóa, nhơn luân giữ trọn, ấy là mối đạo

nhân, lo thánh đức trau ḷng, là phương thoát tục. Mấy ai xét hiểu thế

t́nh, lắm kẻ khinh khi nguồn Thánh, chư chúng sanh khá liệu ḿnh.

    Tr...Con nên đọc sơ lược Thánh-Ngôn mấy lần chót cho chúng sanh và

phải biểu ăn năn hỏi ḿnh trước

 khi cầu Thầy.

 

                                                THĂNG

 

 

      NGỌC-HOÀNG  THƯỢNG-ĐẾ

              viết CAO-ĐÀI 

GIÁO-ĐO  NAM-PHƯƠNG

 

    Hỉ chư môn đệ, chư ái nữ.

    T... Hai vợ chồng con có dạ kỉnh thành, v́ Thầy đến ngày chung

cuộc chăng?

    Nơi trần khổ này dầu cho bậc chí thành, cũng khó tránh sự lỗi lầm

đặng, nhưng sự ăn năn tự hối là quí báu vô giá. Các Tiên Phật xưa cũng

nhiều bậc đứng đặng địa vị cao thượng thiêng liêng, là nhờ có sự cải

quá mà nên chánh quả. Có nhiễm trần, có lăn lóc, mơi sương chiều gió,

có kim mă ngọc đàng, có đai cân rực rỡ, có lấn lướt tranh đua , có ích

kỷ hại nhân có vui vẻ với mùi đỉnh chung lao lực, mới thấy đặng tỏ rơ

bước đời gai chông khốn đốn, mới thấy cuộc nhục vinh, buồn vui không

mấy chốc; chẳng qua là trả vay, vay trả đặng đồng cân, chung cuộc

lại, th́ mối trái oan c̣n nắm; mà cũng v́ đó, mới thấy đặng đường hạnh

đức trau ḿnh, tṛ đời chẳng qua một giấc huỳnh lương. Thầy có thể

dùng hai con đặng đấp vun nền Đạo, cứu vớt sanh linh, nhưng đức tín

ngưỡng, biết có đặng tṛn, sự dày công chịu khó, v́ nhơn sanh biết có

đặng bền bỉ chăng?

    T...Con, Đạo mở, tức để cứu vớt sanh linh thoát ṿng khổ hải, ấy

là cho kẻ hữu phần mà thôi.

    Nếu nơi thiên cơ chẳng xảy ra đều trắc trở, Đạo Thầy chừng một năm

đă khắp toàn trong thế giới , nhưng thiệt hư, hư thiệt, chỉ có đức

hạnh của các con lướt qua khỏi mà thôi. Thầy đă lắm lúc nhọc nhằn ch́u

theo thế mà dẫn bước đường, nhưng nhiều đứa dụng thời thế ở trần nầy

mà phạm thượng đến Thầy, và dằn thúc chư môn đệ và chư chúng sanh. Nếu

Thầy chẳng lấy đại từ đại bi mà lập nền đạo, th́ sổ của kẻ đặng vớt

khỏi trầm luân và kẻ chí Thánh đă bị Thầy bôi xóa hết.

    Con có ngày giờ suy nghĩ đă lâu, Thầy cho con xét thêm nữa đặng có

đức tánh hoàn toàn, chừng ấy con là ái nữ của thầy sẽ dụng làm tay

chơn đem rưới giọt nhành dương để cứu thoát  nhơn sanh nơi ṿng ly

khổ từ đây. Thầy có mấy lời cùng hai con sau đây:

          D́u nhau đưa bước lại rừng thung,

          Đằng cát may đưa dựa bóng tùng.

          Tác hiệp sẵn nhờ xây bỉ thới,

          Thành song trước định gặp thư hùng.

          Ngày thâu bóng xế oanh thưa nhặt.

          Mắt nhắm đường xa khách thẳng dùn.

          Lộc Hớn từ vinh Trương học chước,

          Cầm đường tiếng hạc phủi muôn chung.

    Khá nghe và suy xét.

    Thầy ban ơn cho các con.

 

                                  THĂNG

 

 

                                *

 

 

                      (14-12-1926)

 

          NGỌC-HOÀNG  THƯỢNG-ĐẾ

                      viết  CAO-ĐÀI 

GIÁO-ĐO  NAM-PHƯƠNG

 

    Hỉ chư môn đệ, chư Ái nữ, chư Nhu:

    Th...Nghe Thầy con :

           Thanh nhàn muốn vẹn buổi chung qui,

           Giáo hóa nhân sanh đức phải v́.

           Bước thế chịu đày khơi bạch phát,

           Nguồn Tiên gắng lướt rạng thanh mi.

           Nâu sồng tánh gội dành trăm tuổi.

           Chung đỉnh đường qua trót một th́.

           Gương sáng phước trời soi hậu tấn,

           Chờ xuân khải chiết đắc mai chi.

    Từ đây, Thầy là đứng cầm quyền thế giới, đă v́ con mà độ dẫn con

lại cảnh thanh nhàn cực lạc, vậy rán giồi Thánh đức, lấy đạo hạnh mà

giáo hóa đám dân sanh, phần nhiều đă c̣n mơ màng trong giấc mộng. Thầy

trông mong nơi con, khá cải sửa chút ít phàm tâm, th́ đức tánh mới

đặng trọn vẹn. Công quả tuy nhọc nhằn, nhưng địa vị cao thượng cũng

chẳng phải dễ đoạt được. Có v́ chúng sanh mà khổ tâm hành đạo, có khó

nhọc, có dăi dầu sương mơi nắng xế, mà quên bậc phẩm vô vị ở cơi trần

nầy, có vày vả nẻo gai chông lần theo bước đường hạnh đức, mới có ngày

vui vẻ bất tận, mới có buổi an hưởng địa vị thiêng liêng, tránh điều

phiền năo, thoát đọa luân hồi, mới có lúc rảnh nợ phong trần, nhàn xem

sự thế, non cao suối lặng, động mát rừng thanh, là chỗ con lấy đạo đức

làm thang, để bước lên cho cùng tột, khá gắng nghe và hành tŕnh liệu

bước.

    Chư nhu cũng tùy đó mà sửa bước, nhơn sanh phải thiện tâm và hết

ḷng v́ đạo đức mới đặng Thần Thánh chứng minh, mới có thấy ngày kết

quả đặng. Thầy v́ đức háo sanh, nên thâu nhập nhiều đứa lương tâm

chưa chánh đáng, là Thánh ư để cho chúng nó qui chánh cải tà, nhưng

thói phàm tục lung lăng chẳng dứt, nếu Thầy chẳng lấy đại từ đại bi mà

lập đạo, th́ đă để cho chư Thần Thánh hành h́nh nặng nề chẳng xiết kể.

Biển khổ đă lắm nổi ch́m, mà nhành dương liễu chẳng mau vói níu, đọa

trầm luâm chưa chịu thoát, mà điều t́nh tội lại chác thêm, buộc thảm

đeo phiền, cũng tự ḿnh tác tệ, chờ ăn năn rất muộn về sau, khá

hiểu lấy.

 

                                              THĂNG

 

                                 *

 

                                     Ngày 3 Janvrier 1927

 

    NGỌC-HOÀNG  THƯỢNG-ĐẾ

                 viết  CAO-ĐÀI 

GIÁO-ĐO  NAM-PHƯƠNG

 

 

     Hỉ chư môn đệ, chư ái nữ, chư chúng sanh.

     Chư chúng sanh nghe :

     Đại-Đạo Tam-Kỳ Phổ-Độ, chiếu theo luật Thiên-Đ́nh hội Tam-Giáo,

mở rộng mối Đạo Trời, ấy cốt để d́u dắt nhơn sanh bước lên con đường

cực lạc, tránh khỏi đọa luân hồi và dụng Thánh tâm mà dẫn nhơn sanh,

làm cho hoàn toàn trách nhiệm nặng nề của đứng làm người, về bực nhơn

phẩm ở cơi trần ai khốn khổ nầy.

     Than ôi! đường Thánh ít kẻ t́m, mà nẻo tà nhiều người đến. Tṛ

đời lăng xăng, cơi thế biết bao người ch́m đắm vào biển khổ, mang nặng

xác phàm, miếng đỉnh chung, mồi danh lợi, giành giựt phân chia, mà

chẳng kể đạo lư, luân thường, khiến cho mối Đạo quí báu ngàn năm đă

thành nấc thang để dắt người xuống hang xâu vực thẳm. Nhơn loại dùng

thế lực mà cắn xé nhau, giàng giựt nhau, quên lững cơi trần nầy, nhơn

sanh lănh mỗi đứa một vai tuồng đặc biệt mà trả cho xong căn xưa quả

cũ.

     Càn khôn càng náo nhiệt, ngày tận diệt đă hầu kề. Kẻ hữu phần

đặng nắm mối Đạo Trời, dựa chiếc thuyền sen, lần vào non cao suối lặng,

để rửa bớt chút bợn trần, dưỡng tánh tu thân, để nâng lên địa vị thanh

cao, lánh xa đọa luân hồi trong lúc hồn ĺa khỏi xác.

     Kẻ vô phước dụng tà tâm làm một món lợi riêng, quên cả điều hành

phạt đă kế bên ḿnh, chới với cả muôn triệu giữa ḍng, mà chẳng chịu

sớm tự hối đặng gỡ lần mối họa sau. Hành tŕnh dài đăng đẵng, mà bước

tục hăy c̣n chờ, chẳng sớm biết ḿnh, họa Trời đâu tránh khỏi. Khá

biết cho.

 

                                            THĂNG

 

 

                                      *

 

 

                                             Ngày 8 Janvrier 1927.

 

 

                           NGỌC-HOÀNG  THƯỢNG-ĐẾ

                      viết CAO-ĐÀI  GIÁO-ĐO  NAM-PHƯƠNG

 

 

     Hỉ chư môn đệ, chư ái nữ, chư nhu.

     C... nghe Thầy :

               Màu thu cảnh ướm trở về đông,

               Đạo đức soi gương đă vẹn ḷng,

               Non xế nhành thung oanh nhặt thúc,

               Rừng tà đảnh hạc khách trông mong.

               Đường trần dù muốn dừng chơn tục,

               Nguồn suối t́m nơi rửa bụi hồng

               Th́n dạ bước d́u sanh chúng độ.

               Nương thuyền mới trọn thoát qua sông.

     Ḷng đạo đức của con, Thầy đă thấu rơ, nhưng gương khổ hạnh rán

giồi thêm, hầu d́u dắt sanh linh vào nẻo chánh giáo, mà lánh khỏi đọa

luân hồi, sanh nhằm thời buổi nhơn sanh dụng gương bất đức, mà gieo

họa cho bước trần; khiến cho sai sót nẻo luân thường; bến khổ đường mê

vẫn cứ t́m vào, mà làm cho biển trần chẳng biết bao nhiêu ch́m đắm,

đạo đức chẳng rèn ḷng, mà tội t́nh càng chác lấy; nếu chẳng có một

Đấng Từ Bi, lấy đức háo sanh mở Đạo Tam-Kỳ, đặng vớt những kẻ hữu

căn,th́ toàn thế giới sẽ bị dần dần tiêu diệt, ngôi cựu vị ở chốn non

thẳm rừng xưa, cũng chẳng có một bực Tiên Thánh đọa trần nào đoạt lại

được. Họa Âu tai Á, sẽ v́ Thiên điều mà phạt kẻ bạo tàn tội lỗi. Càn

khôn tiều tụy, mà bước tục bởi chần chờ, nếu chẳng sớm xét ḿnh, để

buổi ác xế, trăng tà, nước đời cạn bực, thuyền Bát-Nhă đă lướt qua,

nhành dương liễu hết rơi giọt từ bi, th́ ăn năn rất muộn. Khá biết

lấy, chư chúng sanh hăy nghe.

 

                                          THĂNG.

 

                                  *

 

                                                       21-1-1927.

 

 

                      NGỌC-HOÀNG  THƯỢNG-ĐẾ

          viết  CAO-ĐÀI 

GIÁO-ĐO  NAM-PHƯƠNG

 

 

     Hỉ chư môn đệ, hỉ chư ái nữ, chư nhu.

     Chư nhu nghe :

     Nguồn Tiên, nẻo Phật, từ trước đến giờ, vẫn chờ kẻ hữu phần, hữu

đức, hữu công, tu thân, dưỡng tánh, mà lánh khỏi thói đời mê muội nầy.

Biển khổ lắm chơi vơi, mà khách phàm hằng đeo đuổi; Đài nghiệt cảnh

rọi chẳng biết bao nhiêu tội t́nh, mà chốn tội t́nh lắm người đưa chơn

t́m đến. Kiếp phù sanh không mấy chốc, đời mộng ảo chẳng là bao, sanh

đứng nên người, chen vai vào ṿng thế cuộc, có khác chi kẻ bị đày vào

biển khổ, để làm xong nhân sự, dặng chuộc thưa tội tiền khiên; bao

nhiêu tiếng khóc câu cười, thế lộ bước đă ṃn, mà giấc mộng trần chưa

thức tỉnh. Cang thường điên đảo, phong hóa suy vi, những mảng ghét lẫn

nhau, giàng xé nhau; mỗi tôn giáo phân chia, Đạo nước nhà chẳng đoái,

chánh tà, tà chánh nan phân, c̣n chút hơi thở ở cơi trần, mà tính t́nh

dọc ngang chưa chịu dứt, một mai hồn xuống Diêm đài, khổ A-tỳ, bảo sao

không buộc trói.

    Đạo Trời khai, dẫn bước lỗi lầm, đem kẻ hữu căn lánh ṿng phiền

năo, nếu chẳng bă bươn nhặt thúc bóng thiều, kiếp phù sinh qua đường

nháy mắt. Hăy biết lấy !

 

                                                 THĂNG

 

 

              NGỌC-HOÀNG  THƯỢNG-ĐẾ

                   viết  CAO-ĐÀI 

GIÁO-ĐO  NAM-PHƯƠNG

 

    Tr... Hiền đồ._ Trương Thiên phục Thầy trấn thần, con đặng phép

mặc hầu Thầy; c̣n N. đợi y phục rồi, sẽ trấn thần luôn.

    Th... nghe Thầy :

          Gội nhuần đức trước rạng thôn lân,

          Đạo Thánh d́u chơn bước khởi lần.

          Cội bá chờ khi về cực lạc,

          Màu thiền ấy buổi nhuộm đai cân.

          Tranh khoe nguyệt rọi làu sông Vị,

          Mây tỏa sương phơi bạc đảnh Tần

          Thành dạ trau gương sanh chúng độ

          Thuyền kề gió lướt thoát mê tân.

    TR... Thầy rất đẹp ḷng, đặng môn đệ ái kính như các con yêu dấu

nơi Thánh địa nầy; đường tân khổ lắm vày ṿ, buổi an nhàn đâu kẻ

hưởng, tuồng thế cũng gay go, mà bước trần càng khốn đốn.

    Sanh ra phận làm người, đă mang vào ḿnh một trách nhiệm đặc biệt,

phải gắng sức làm cho hoàn toàn, hầu chờ buổi chung qui, tương công

chiết tội, tiêu quả tiền khiên mà nâng ḿnh vào địa vị cao thượng hơn

phẩm vô vị chốn sông mê nầy.

    Thắm thoát ngày tháng thoi đưa, bóng thiều quang nhặt thúc, sen tàn

cúc rũ, đông măn xuân về, bước sanh ly đă lắm nhuộm màu sầu, mà con

đường dục vọng chẳng c̣n biết đâu là nơi cùng tận. Lợi danh xạo xự,

chung đỉnh mơ màng, cuộc vui vẻ chẳng là bao, mà chốn đọa đài chen

chẳng măn. Nỗi đau thương bề ấm lạnh, nào tiếng khóc đến câu cười, co

duỗi, duỗi co, dở bước đến cảnh sầu, th́ thấy chẳng lạ chi hơn là mồ

hoang cỏ loán, đồng trống sương gieo, thỏ lặn ác tà, khách trần nàoai

lánh khỏi ! Đạo mầu t́m đến, lấy hạnh đức dồi tâm, mượn nâu sồng lánh

thế, càng d́u sanh chúng, càng bước, bước càng cao, lên tột mây xanh

vẹt ngút trông vào cảnh cực lạc an nhàn, non chiều hạc gáy, động tối

qui chầu, ấy là khách Tiên gia, lánh khỏi đọa luân hồi nơi cơi thế

vậy. Mau bước gắng t́m đường, kẻo rừng chiều bóng xế, chúng sanh khá

biết cho.

 

                                             THĂNG

 

                                    *

 

                                 Ngày 20 tháng 12 Bính-Dần (23-1-1927)

 

           NGỌC-HOÀNG  THƯỢNG- ĐẾ

 

                     viết CAO-ĐÀI 

GIÁO-ĐO  NAM-PHƯƠNG

 

 

    Hỉ chư môn đệ, chư ái nữ.

    CH... nghe Thầy :

          Hương bay rừng trước nực mùi thung,

          Đạo đức đem về một nẻo chung.

          Cơi thế chờ qua đường mấy dặm,

          Non thần đợi lóng nhạc năm cung.

          Ngày về thức tỉnh Trời mưa sớm,

          Non rạng an vui cảnh bá tùng.

          Chước lánh t́m tiên đời để dấu,

          Gương soi hậu thế vẹn Nam-Trung.

    Thầy để lời cho con rơ, cảnh vui vẻ về sau của gia quyến con, Đạo

đức soi gương, đem về chung mộtnẻo : dầu cho sang vinh trăm mối, tiền

của muôn chung, mấy kẻ đặng t́m đến địa vị an nhàn xủ áo phồn hoa, để

gương soi hậu thế. Một nhà sau gặp gỡ, ngàn trước vẫn an vui. Ấylà

nhứt môn hạnh phúc vậy.

    Thầy ban ơn cho các con.

 

                                              THĂNG

 

                                 *

 

               Ngày 20-12 Bính-Dần (23-1-1927)

 

         NGỌC-HOÀNG  THƯỢNG-ĐẾ

                 viết   CAO-ĐÀI 

GIÁO-ĐO  NAM-PHƯƠNG

 

    Hỉ chư môn đệ, chư ái nữ

          Rừng thiền ác xế khuất non Tần.

          Vày vă từ đây khỏi nhọc thân.

          Bền dạ tua th́n trau Đạo Thánh,

          Ra công khá gắng đắp nền nhân.

          Gặp chiều nhạn trở về rừng trước,

          Đợi lúc thuyền nương lánh bến trần.

          Mái tóc sương pha thiều nhặt thúc,

          Sanh linh độ dẫn hưởng Thiên ân.

    Chiều thu nguyệt xế, non nhạn ngày thâu; lẩn thẩn ngày tháng qua

mau, buổi xuân ngoảnh lại đà xa lắc. Nếu chẳng bền ḷng theo nẻo

chánh, mà thoát lối sông mê, th́ căn quả trả vay, chẳng biết ngày

nào tiêu tận đặng.

    Non cao, suối lặng, t́m đến rửa bụi hồng. Đạo đức làm thang để lên

địa vị thanh cao, lánh khỏi đường tội lỗi; thưởngphạt hai đường, gắng

công tŕnh sẽ rơ.

    Thầy ban đầy ơn cho các con.

 

                                             THĂNG

 

                                    *

          Ngày 20-12 Bính-Dần (23-1-1927)

 

                  NGỌC-HOÀNG  THƯỢNG-ĐẾ

                    viết  CAO-ĐÀI 

GIÁO-ĐO  NAM-PHƯƠNG

 

    Hỉ chư Môn đệ, chư Ái nữ.

    N... nghe Thầy :

            Động đ́nh trở gót lại ngôi xưa,

            Tuổi ấy qui y nhắm đă vừa.

            Sân hoạn cùng đường gương ngọc rạng,

            Nguồn đào để bước mảnh xuân thưa.

            Nhàn chiều nhặt thúc đời vay trả,

            Non xế quanh co nẻo lọc lừa.

            Khổ hạnh đểḷng công quả gắng,

            Lánh trần chi nệ nỗi cay chua.

    Thầy trước đă có sai chư Tiên Phật, dụng huyền diệu mà cho con

ḷng tín ngưỡng. Ấy là muốn d́u bước đường đạo đức, bắc thang mây, để

độ dẫn con trở hồi ngôi cũ. Thiên cơ Thầy đă thố lộ nơi Th... rán xem

lấy đó mà liệu trong lúc sau này.

    Hiếm chi bậc Thánh bị đày vào chốn trần ai khổ nhọc, ch́m đắm nơi

bến khổ sông mê, dan díu lấy sự say vui mùi thế tục, bước đến cảnh kim

mă ngọc đàng, mà phủi hết ḷng đạo đức, khiến cho ngôi cựu vị phải

chịu trôi phủi ḍng sông. Mà v́ đó thuyền bát nhă khó nương cứu vớt

đặng.

    Vậy gắng khổ tâm, giữ ḷng đạo đức, mà vẽ bước cho đời sau, lập

công quả đặng chờ ngày chung cuộc, phủi nợ trần ai đem tấm ḷng thiện

niệm đến Tam-Giáo đài mà phục hồi cảnh cũ; rừng vắng non nhàn, suối

chảy ṭng đưa,lánh chốn đọa đày đă bấylâu ràng buộc. Cảnh gia đ́nh

phải tiên liệu, Thầy để lời con tua gắng chí, chừng sửa luật phải có

mặt nơi Thánh-Thất. Sau nầy con đặng cầm quyền trong bước Đạo, mà dẫn

độ chúng sanh nơi đây, là nơi Thầy đă đặng nhiều môn đệ yêu dấu.

    Thầy ban ơn cho các con.

 

                                            THĂNG

 

 

                                    *

 

 

                                   Ngày 20-12 Bính-Dần (23-1-1927)

 

          NGỌC-HOÀNG  THƯỢNG-ĐẾ

                   viết   CAO-ĐÀI

 GIÁO-ĐO  NAM-PHƯƠNG

 

    Hỉ chư môn đệ, chư ái nữ.

    H... nghe Thầy :

              Thuyền khơi gặp gió cánh bườm trương.

              D́u dắt Đạo mầu nẻo chánh nương.

              Mùi thế xưa c̣n lằn bụi trược,

              Mạch sầu nay rửa bến sông hương.

              Chiều xuân sương tỏa lồng sân hoạn,

              Dặm liễu trăng soi rạng bước đường.

              Trăm hạnh để lần sanh chúng dẫn,

              Non Thần vẹt ngút tới t́m phương.

    Đời thắm thoắt, thế gay go trăm năm thoát qua điều dâu bể, khách

trần hỏi có bao nhiêu kẻ lấy danh phận đem vào cảnh tuyền đài, để nâng

ḿnh lên địa vị cao thượng đặng chăng?

    Ngày xuân gần ṃn mỏi, khá sớm biết trau xuân, ấy là phương châm

dẫn đàng khách phồn hoa vào nơi cực lạc.

    Thầy khen ḷng thành kỉnh của con, ra&n độ dẫn sanh linh, ngôi cựu

vị ngày sau chẳng mất. Thầy ban ơn cho gia tộc con.

    Thầy ban ơn cả các con.

 

                                                THĂNG

 

 

                                 *

 

 

                      TÂY NINH (Chùa G̣-Kén), 12 tháng giêng, Đinh Măo

                                      (13 Février 1927)

 

       NGỌC-HOÀNG  THƯỢNG-ĐẾ

                 viết  CAO-DÀI

 GIÁO-ĐO  NAM-PHƯƠNG

 

 

    Thầy đă lập Đạo nơi cơi Nam này, là cốt để ban thưởng một nước từ

thuở đến giờ hằng bị lắm cơn thạnh nộ của Thầy. Thầy lại tha thứ, lại

c̣n đến ban thưởng một cách vinh diệu. Từ tạo Thiên lập Địa, chưa nước

nào dưới quả địa cầu 68 này đặng vậy. Cốt để ban thưởng các con, th́

các con hưởng phần hơn đă đáng, lẽ nào Thầy đả để phần nhiều cho các

nước khác sao!

    Ôi! mà hại thay! thảm thay! đau đớn thay! "Ḥn ngọc" đẹp đẽ quí

báu dường này, Thầy đến cho các con, các con lại học kiêu căng, trề

nhún. Thầy đă chán mắt thấy phái nữ hành Đạo thế nào, biết bao phen

Thầy buồn, mà buồn rồi lại giận, muốn chẳng lập nữ phái mà làm ǵ.

Nhưng trái gái cũng đồng con, Thầy không nỡ đành ḷng từ bỏ, Thầy lại

thương con (1) nên đă lắm phen lấy khảo trừ công cho con trở thành

phẩm cũ, bởi một lời đă hứa với QUAN-ÂM, Thầy mới nhứt định dành phần

công quả ấy cho con. Con ôi! Thầy thấy con đau thảm bấy nhiêu, một

phen lầm lỗi lẽ nào bỏ nghiệp muôn năm .

     Con coi đó mà coi, Thầy thương con là bao nhiêu? Thầy giữ nữ

phái lại cũng v́ con. Thầy kêu nó không đến, Thầy dạy nó không nghe,

muốn phạt cho đáng kiếp mà bụng cũng chẳng đành. Con là chị, Thầy đến

lập Tam-Kỳ Phổ-Độ, chỉ vụ một chữ "H̉A", con liệu đứa nên, dùng đẹp

ḷng con, kêu tên cho Thầy phán đoán. TR... ! con giúp em nghe!

 

                                                 THĂNG

 

                                *

 

         Ngày 18 tháng giêng Đ.M. (19-2-1927)

 

 

                QUAN-THÁNH ĐẾ-QUÂN

 

      Hỉ chư Đạo hữu, chư Đạo muội, chư chúng sanh,

             Quang minh huệ nhăn chiếu kiền khôn,

             Thánh đức lưu tâm quốc bảo tồn.

             Đế Việt san hà chung hạnh đạt,

             Quân tranh thế giới Đạo khai môn.

 

                         QUAN-ÂM GIÁNG CƠ

 

      Thường-Cư Nam-Hải Quan-Âm Như-Lai

      Hỉ chư Đạo hữu, chư Đạo muội, chư chúng sanh.

               Nam thành chánh giáo cứu sanh linh.

               Hải đức dương chi cải thế t́nh.

               Quan niệm thiên ân tai ách giải,

               Âm phong nhựt tản chiếu đơn đ́nh.

 

----------------

(1) Con, là bà nữ Đầu-Sư LÂM-HƯƠNG-THANH

----------------

 

 

 

                       LƯ-THÁI-BCH  GIÁNG CƠ

 

      LƯ-BCH._ Hỉ chư đạo hữu, chư đạo muội, chư chúng sanh.

                Thái ḥa dương thạnh Đạo nam khai,

                Bạch tú Thiên đăng đắc cảm hoài.

                Kim tác liên tâm cơ hậu thế,

                Tinh thành lộ dẫn chiếu vân đài.

       Chư chúng sanh khá đại tịnh đặng tiếp giá Đức Từ-Bi.

 

 

                                *

 

      Ngày 18 tháng giêng Đ.M. (19-2-1927)

 

 

          NGỌC-HOÀNG THƯỢNG-ĐẾ

                viết  CAO-ĐÀI

GIÁO-ĐO NAM-PHUƠNG

 

     Hỉ chư môn đệ, chư ái nữ, chư nhu.

     Thầy để lời mừng các môn đệ nơi đây có dạ kính thành và lo phận

sự mà d́u dắt sanh linh bước vào nẻo chánh.

     Đạo phát trễ một ngày, th́ nhân sanh tội lỗi cả muôn ngàn, v́ vậy

mà Thầy muốn cho mỗi đứa đều để ḷng lo liệu chấn hưng nền Thánh giáo.

     Điều Thầy vui hơn hết, là muốn cho các con thương yêu  giúp lẫn

nhau, như con một nhà, phải đồng tâm hiệp chí, chia vui sớt nhọc cho

nhau, nương đỡ d́u dắt nhau, đem lên con đường đạo đức, tránh khỏi bến

trần ai khốn đốn nầy, mà cả muôn triệu sanh linh đă ch́m đắm, v́ mồi

phú quí, bả vinh hoa.

     Thầy trông mong nơi các con, chớ nên v́ chuyện nhỏ mọn phàm

tục, mà bức hẳn mối tương thân, tương ái, th́ chẳng phải là đức tánh

của tu hành đó.

 

                                            THĂNG

 

 

                                 *

 

     Ngày 19 tháng giêng Đ.M. (20-2-1927)

 

 

           NGỌC-HOÀNG THƯỢNG-ĐẾ

               viết  CAO-ĐÀI

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

 

     Hỉ chư môn đệ, chư ái nữ, chư chúng sanh.

     Chư chúng sanh nghe :

     Đạo Trời khai ba lưoẹt, nguồn Thánh độ muôn người, th́n ḷng để

bước vào nẻo thẳng đường ngay, mà kiếm cho thấu đáo mối huyền vi. Tạo

hóa đă sắp bày độ dẫn, nhuần gội ân huệ cho sanh linh, đương buổi hạ

ngươn nầy.

     Ai là khách hữu phần, ai là người vô quả, tánh thiêng liêng đă v́

công lư mà ra tay tế độ, vớt kẻ giữa bến trần, khá biết thời thế lần

vào nương dựa bóng thái dương, để bước vào con đường minh huệ, t́m

suối lặng, non Thần rửa chút bợn nhơ đă v́ phong trào mê muội mà cam

chịu lấp kín gót trần.

     Ta, v́ lấy đức háo sanh, mượn giọt từ bi,hội Tam-giáo mà rưới

khắp Càn Khôn, để độ rước những bậc chí Thánh đọa trần, trước kỳ Thiên

điều hành phạt.

     Họa Âu, tai Á, sẽ v́ nơi Thiên thơ mà sát phạt, gieo sầu để thảm,

cho những giống dân nào, đă v́ hung bạo mà gây nên điều thán oán khắp

cả Càn Khôn nầy.

     Ai mau bước đặng gặp mối chánh dẫn truyền, mà lần lập công chiết

quả, để lánh cả muôn điều phiền năo về sau. Chúng sanh khá biết cho.

 

                                           THĂNG

 

                                 *

 

     Ngày 20 thánh giêng Đ.M.(21-2-1927)

 

 

        NGỌC-HOÀNG THƯỢNG-ĐẾ

               viết CAO-ĐÀI

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

 

      Hỉ chư môn đệ, chư ái nữ, chư chúng sanh.

      Thầy mừng cho các con có phúc hạnh mà biết để ư vào đường Chánh

giáo, Thầy khuyên các con phải chung lưng đâu cật mà bước đến cảnh

nhàn. Cảnh ấy, tuy các con không thể thấy đặng, nhưng mà các con có

thể đến đặng, là ngày nào các con rơ đặng lẽ Đạo mà Thầy đă đem chỉ

cho tận nơi, nếu các con phấn chí về Đạo, th́ ngày đạt mục đích ấy

cũng chẳng xa chi.

       Cảnh nhàn chẳng phải đâu xa, chỉ ở nơi địa đàng đây, mà v́ nhơn

loại không để ư t́m ra, cứ theo một lối thấp hèn mà quên đàng cao

thượng.

      Các con phải biết trong Trời-Đất, nhơn sanh là con quí của Thầy,

nên Thầy hằng để ư lo lường cho chúng con biết hối ngộ, hầu chung

hưởng phước lành.

      Thầy hỏi : Chủ ư các con có phải vậy chăng?

      TR.      : Con nói cho các em con nghe!

 

                                              THĂNG

 

                                  *

 

            TÂY-NINH (chùa G̣-Kén), ngày 27 tháng giêng năm Đinh-Măo

                                            (28 Février 1927)

 

                              THÁI-BCH

 

     Hỉ chư đạo hữu, chư đạo muội.

     BÍNH-THANH, h́nh Phật Thích-Ca trước Hiệp-Thiên-Đài đó phải làm

thế nào cho đừng hư gẫy, v́ CHÍ-TÔN đă trấn thần chính nơi tay Người,

nghe.

     Quả Càn-Khôn cũng vậy, khi tháo ra rồi ráp lại y như vậy, khi

tháo ra phải cầu Lăo đưa Thần một đỗi, rồi mới đặt tay người vào, nghe

à.

     Dặn mấy Thánh-Thất mới, phải cầu CHÍ-TÔN trấn thần. Lại nữa,

Thánh-Thất tạm phải cất ngay miếng đất trống, c̣n Hiệp-Thiên-Đài tạm

phải cất trước Thánh-Thất tạm. Đạo hữu phải khai phá đám rừng trước

miếng đất ấy, như vậy ngay trung tim rừng, cách miếng đất trống chừng

ba thước rưỡi, đóng một cây nọc đo Hiệp-Thiên-Đài như vầy : ngoài

Bào-Ca-Na, đo chừng 50 thước đóng một cây nọc, ấy là khuôn viên

Ṭa-Thánh. Lăo lại dặn, từ cây nọc bên phía miếng đất phải đo vô

Bào-Cà-Na 27 thước Langsa, nghe à! Từ vuông 27 thước mỗi góc của

Đài-Bát-Quái, nghĩa là h́nh nhà tṛn có 8 nóc, cao từ đất lên thềm 9

thước Langsa, làm 9 nóc rộng bao nhiêu tùy, trên điện Bát-Quái bề cao

9 thước, h́nh nóc tṛn mô lên, chỉ có 8 nóc, cho phâm minh; trên đầu

đài phải để cây đèn xanh. Kế nữa là Chánh-Điện, bề dài 81 thước, bề

ngang 27 thước, Lăo phải vẽ mới đặng. Hai bên Hiệp-Thiên-Đài bên mặt

th́ có Lôi-Âm Cổ-Đài, bên tả th́ có Bạch-Ngọc-Chung-Đài, Lăo phải vẽ

mới đặng.

     HỘ-PHÁP, THƯỢNG-PHẨM, nội trưa nầy phải cắm một cây viết vào đầu

cơ, lấy một miếng giấy lớn, vào Điện pḥ-loan cho Lăo vẽ.

     BÍNH-THANH phải có mặt, c̣n kỳ dư không cho ai vào Điện hết, nghe

à!

     Phải mua khoảnh đất Bào-Cà-Na làm Động-Đ́nh-Hồ, nghe à!

 

                                                THĂNG

 

                                *

 

                             LƯ-BCH

 

     Hỉ chư đạo hữu, chư đạo muội.

     Chư đạo hữu, lúc này đă đến buổi người hành khách phải trải qua

một lối chông gai. Muốn bước khỏi, cần phải có bền chí tận tâm, và

phải gắng xem đạo đức là trọng hơn muôn việc vui thích ở cơi trần nầy.

     Đạo tuy gần thành, nhưng c̣n phải chịu nhiều việc trắc trở nữa,

ấy là lúc các đạo hữu gặp một trường thi rất khó trong buổi rốt. Sự

phổ độ, Thiên cơ đă định, sức người cũng khó lướt qua.Bần đạo chỉnh

để lời cho các đạo hữu rơ đặng lưu tâm mà hành sự, chớ con đường tuy

chớn chở, triền núi vẫn khó qua, song ngọn đèn Trời đă chiếu tỏ mà d́u

dắt các đạo hữu, th́ nhiều ít ǵ rồi sau cũng đến chốn được. Hội

Tam-Giáo đương chầu Đức Từ-Bi định khai Đạo cho khắp nơi khác đặng

hiệp theo lẽ Trời cuối kỳ Hạ-Ngươn này.

 

                                         THĂNG

 

                                   *

 

                                                        (3-3-1927)

 

           NGỌC-HOÀNG THƯỢNG-ĐẾ

                   viết  CAO-ĐÀI

GIÁO-ĐO NAM-PHƯƠNG

 

 

      Hỉ chư môn đệ, chư ái nữ, chư nhu.

      Nguồn đạo đă gội khắp sanh linh mà nơi đây vẫn c̣n mơ màng trong

mộng điệp. Nhân sanh chưa dễ thoát được cảnh trụy lạc ở cơi trần mê

muội nầy: lành ít, dữ nhiều, phước nhỏ, tội thêm, ấy chẳng qua ách nạn

thiên cơ đă sắp bày hành phạt. Con cũng đồng thương, nhưng khí số phải

mang lấy về buổi sau nầy. Thầy cũng đau ḷng mà nắm cơ huyền vi tạo

hóa. Thầy hằng rơ khí hành tàng chơn đạo của các con, nhưng nhơn lực

khó lướt qua thiên cơ, các con cứ đường ngay bước tới đợi ngày sẽ lập

chút công tŕnh để lướt khỏi lối gai chông, vẹt ngút mây xanh t́m vào

cảnh thiêng liêng mà rửa sạch bụi hồng, khách trí nhàn đời ấy là buổi

chung qui của bậc chí thánh vậy. Xôn xao gió bụi, mờ mệt tuồng đời,

mồi phú quí, bả công khanh, mấy kẻ biết nhuộm nét nâu sồng, lánh cả

muôn sự phiền năo mà khách trần đều gọi là vinh diệu. Thảm thay! mà

cũng tiếc thay! Gió khuất thuyền đưa, nhạn về rừng cũ. Con đường đạo

hạnh đợi buổi khuất dấu mờ mệt nét rêu phong mới sửa soạn lần chơn, âu

dễ biết vô phần hay hữu phúc.

 

                                                 THĂNG

 

                                 *

 

                                                        (3-3-1927)

 

                           THẦY các con!

 

     Thầy để lời cho các con rơ rằng:

     Đường Đạo ngày hôm nay, các con đă tiến nhiều. Trách nhiệm muốn

cho hoàn toàn, cần phải bước qua mấy sự trắc trở mà đạt được mục đích

cao thượng.

     Phần nhiều trong các con đă chịu lao tâm tiêu tứ v́ ḷng kính mến

Thầy và v́ chúng sanh mà toan độ rỗi, nhưng cũng có nhiều đứa dụng tà

tâm mà làm cho có sự thán oán trong nền Đạo của Thầy. Thầy đă lấy ḷng

từ bi và đức háo sanh mà d́u dắt các con th́ Thầy chẳng dụng sự khinh

trọng mà làm cho chinh ḷng các con, chẳng lấy hành tàng bất chánh mà

làm cho mất điều ḥa nhă. Con một nhà, đăi đồng một bực, đứa thua sút,

yếu thế, lại đỡ nâng d́u dắt nhiều hơn đứa thế trọng, sức nhiều.

     Thầy cũng ghe phen muốn phạt những kẻ lấy bực phẩm cu"a phàm mà

gây nên rối rấm trong Đạo, nhưng chẳng nỡ. Chúng nó đă bị Thánh-Thần

biên chép, ngày chung cuộc sẽ liệu tội phát lạt mà thôi.

    Nơi trần nầy, thiếu chi bực giả dối, các con có tin ai cho bằng

tin cậy nơi các con? Nhiều kẻ dụng thế để cầu Thầy, chớ kỳ thật là

chúng nó muốn t́m cách ḍm hành mong các con lầm mà bại lộ cơ quan mật

yếu mà thôi.

    Cơ mầu nhiệm đă định nơi Thiên-thơ, Đạo mở chú ư d́u dắt những kẻ

hữu phần, đặng rán cùng nhau dắt lên khỏi con đường trắc trở, vẹt nẻo

chông gai, bước tận đến thang trời hội hiệp cùng Thầy trong buổi chung

qui. Đặng cùng không do nơi tâm chí của các con!

    Thầy chẳng lẽ tỏ việc Thiên cơ cho cùng tận đặng. Tr... T... H...

trách nhiệm gần xong, công quả hầu măn, nên mới xảy ra việc buộc ràng

ấy. Nếu chẳng vậy, th́ chúng nó chẳng khỏi một họa to đến bên ḿnh. Ấy

là Thầy căi cơ Trời mà cứu chúng nó đó. Sự yên tịnh và sự ḥa b́nh là

hai điều Thầy dụng mà gieo mối Đạo. Biết bao lần sanh linh đă đổ máu

v́ Đạo! Thế mà có thành được không?

     Thầy v́ đó mà phải để cho các con chịu phiền năo mà hành đạo cho

vẹn toàn.

     M...N...S... Từ đây có đàn như mấy kỳ rồi đây, Thầy cho phép

chẳng vụ tất đến, v́ đă thất công mà chẳng bổ ích chi. Các đường nẻo

mà các con sẽ đi đến, Thầy đă liệu biện. Có mau lắm cũng chẳng tới

trước, mà chậm lắm cũng không trễ bước đường. Hành tàng do nơi Thầy mà

thôi. Sự trắc trở chẳng qua là làm cho các con chịu nhọc thêm một thí

mà thôi. Nhưng, nếu trong môn đệ đồng tâm chí như mấy con đây, th́

đường đi của các con sẽ vui vẻ tươi cười, chẳng chi chinh ḷng nhau

đặng... Các con nên suy nghĩ.

     S... bạch Thầy sự T.M...

     Cười! Thầy chẳng khi nào dụng những kẻ ấy vào nền đạo bao giờ.

Than ôi! tiền lớn, bạc nhiều, món ngon, vật quí hay xiêu ḷng phàm

phu. Của bất nghĩa kẻ trần c̣n chẳng chịu dùng thay!... Ngươi Hàn Tín

xưa, nếu chẳng trở ḷng nạp bạn, th́ chẳng bị thác vô cớ. Con ngươi

Trương-Tử-Pḥng, nếu chẳng Phạm-Tăng cải trời làm lếu, th́ ân oán đền

trả chẳng mấy hồi. Thầy đă nói các con phải nhọc hơn một thí mà lướt

mấy sự ấy có lạ chi. Các con nên hiểu.

 

                                             THĂNG

 

                                  *

 

THƯỜNG-CƯ  NAM-HẢI

QUAN-ÂM  NHƯ-LAI

 

     Hỉ chư đạo hữu, chư đạo muội, chư chúng sanh.

     Thiên phong b́nh thân.

     Chư đạo muội nghe,

     Thiếp lấy làm hân hạnh được trông thấy ḷng thành kỉnh của chư

đạo muội. Từ đây khá chung hiệp nhau mà lo d́u dắt đàn sau bước tới;

nhiều đạo muội chẳng để trọn ḷng về nền Đạo, phải rán công thêm nữa,

đặng làm cho đáng nét yêu dấu của Đấng CHÍ-TÔN cho nở mày khách quần

thoa cơi Việt. Đều thăng thưởng chẳng mất phần, ngày giờ nhặt thúc,

nếu diên tŕ th́ bước đường sau khó theo dấu. Thiếp để lời mừng chư

đạo muội khá chịu nhọc mà làm cho trách nhậm hoàn toàn, ấy là điều

Thiếp trông mong nơi các Đạo muội vậy.

                   "Làu soi gương hạnh Nam-Hoa,

                   "Sau trước rồi đây cũng một nhà.

                   "Liễu yếu đem đường d́u liễu yếu

                   "Tranh xưa thêm rỡ cảnh liên ṭa."

      Chư đạo hữu, chư đạo muội, khá lưu tâm.

 

                                             THĂNG.

 

                                 *

 

      NGỌC-HOÀNG  THƯỢNG-ĐẾ

                   viết CAO-ĐÀI 

GIÁO-ĐO  NAM-PHƯƠNG

 

     Hỉ chư môn đệ, hỉ chư ái nữ, chư nhu.

     K... khá nghe Thầy :

                 Rừng thiền nhặt thúc tiếng chuông trưa,

                 Phước gặp về Ta buổi đă vừa.

                 Nẻo hạnh làu soi gương nguyệt thấm,

                 Sân ngô rạng vẻ cảnh thu đưa.

                 Mai tàn tuyết xủ đời thay đổi.

                 Dữ tận hiền thăng khách lọc lừa.

                 Mùi Đạo gắng giồi ḷng thiện niệm,

                 Duyên mai t́m lại phẩm ngôi xưa.

     Màn Trời che lấp dấu trần, Đạo Thánh dắt d́u bước tục, cuối hạ

ngươn biết bao đời thay đổi. Trái cầu sáu mươi tám nầy bỗng nhiên có

một lằn yến sáng thiêng liêng để thức tỉnh khách phàm, chiếu dẫn người

hữu căn hầu cứu khỏi họa thiên điều, sẽ v́ hung bạo của sanh linh mà

diệt tận. Chới với biết bao người giữa lượn sóng trầm luân, mà con

đường xô đẩy khách trần vào chốn đắm ch́m hằng vẻ cảnh cùng sầu cho

nhơn loại. Đường tội phước chẳng biết cân, gương dữ lành không để ư,

Triền cao, vực thẳm, rừng trước, non xưa, cảnh vẫn đợi kẻ t́m về,

nhưng giọng ai oán của khách lạc đường chẳng thế vạch trời xanh soi

thấu. Nào nhân xưa, nào đức trước, nào sách Thánh, nào lời Hiền, trải

qua chưa trăm năm mà cuộc cờ đời đă rửa phai hạnh đạo. Thế th́ nhơn

loại, nếu chẳng có mối huyền vi để nhắc chừng tâm tánh, sẽ v́ mồi danh

lợi, miếng đỉnh chung mà cắn xé, giựt giành, giết hại lẫn nhau cho đến

buổi cùng đường, rồi v́ hung bạo ấy mà cơi dinh hoàn nầy chẳng c̣n sót

dấu chi của nhân vật cả.

     Đạo Trời soi gương rạng, khá biết tỉnh mộng hồn, kiếp sanh chẳng

bao lâu, đừng đợi đến ngày cùng tận. Nơi trường thi công quả, nên cân

lấy phước phần, chẳng sớm trau thân rừng chiều ác xế.

     Chúng sanh rán biết lấy.

     Thầy hằng muốn cho các con hiệp chung nhau, mở đường chánh giáo,

phải biết tương thân, tương ái, chia vui sớt nhọc cho nhau mà d́u dắt

chúng sanh. Nếu v́ chút phàm tâm mà chia đường phân nẻo, ghét nghịch

lẫn nhau, các con sẽ treo gương bất chánh cho kẻ sau, lại nền Đạo cũng

v́ đó mà khó mau thành đặng. Các con khá để ư đến, ấy là các con hiến

cho Thầy một sự thành kính trọng hậu đó.

     Thầy ban ơn cho các con.

 

                                          THĂNG.

 

                                 *

 

       NGỌC-HOÀNG  THƯỢNG-ĐẾ

               viết  CAO-ĐÀI 

GIÁO-ĐO  NAM-PHƯƠNG

 

     Hỉ chư môn đệ, chư ái nữ, chư nhu.

     Chư môn đệ ! Nghe Thầy:

     Trót hơn năm trường, các con đă lắm nhọc nhằn v́ đạo đức độ rỗi

sanh linh, phần nhiều đă lao tâm, tiêu tứ gắng làm cho chấn hưng nền

Đạo của Thầy, đă v́ đức háo sanh mà gieo truyền, để cứu vớt những kẻ

hữu phần, mà v́ tiền căn hậu quả, phải bị đắm ch́m nơi bến khổ sông mê

nầy.

     Thầy nắm máy huyền vi, hằng lấy cân thiêng liêng mà day trở máy

càn khôn, v́ vậy thế cuộc phải tuần huờn, bầu nhơn sự phải luân chuyển

vần xây phiêu linh cho đến buổi nhơn loại được vẹn toàn, thế giới cũng

v́ đó phải đổi thay, gạn đục lóng trong mà tạo thành miền cực lạc.

     Dữ tận, hiền thăng, mạnh tàn, yếu được, nếu chẳng có mối Đạo

Trời, th́ sanh linh, v́ hung bạo phải trả trả, vay vay, biết chừng nào

cho cảnh Dinh hoàn nầy được trọn hưởng ân huệ, nấc thang thiêng liêng

kịp dẫn độ người phàm tục.

     Trường công quả đă hầu măn, các con lại phải đến cảnh gay go; vó

kư ướm ngập ngừng, mà cánh hồng toan lướt gió. Phần nhiều hữu công mà

chưa tận chí, không v́ sanh chúng giữ phẩm hạnh hoàn toàn, cho đáng

nét yêu đương của Thầy, đă v́ các con mà bố hóa. Thầy đă nói: Thiên cơ

phải do nơi tâm hạnh của các con, mà xây đổi máy huyền vi, v́ vậy Thầy

phải đổi cơ mầu, dụng sự ḥa b́nh yên tịnh để dẫn các con cho vẹn bước

trong đường đạo đức; xưa đă lắm phen nhân sanh phải khổ tâm hi sinh v́

nền Đạo, nhưng mà tàn lối ngưỡng trông rồi, th́ phân vân dời đổi, tang

biến thương dồn, rốt cuộc lại, mối thân ái của sanh linh chưa vầy hiệp

đặng.

      Thế th́ kẻ hung bạo, luống mượn thế lực phàm phu để khuấy rối,

làm cho bước đường êm thắm, phải hóa ra gay trở. Biển đương lặng, trời

đương thanh, dễ chi sóng khỏa nước nhăn, mây ùng non bạc. Lằn tang

thương gần khởi, đường đạo hạnh chớ dần dà, công vẹt ngút mây xanh của

các con, sẽ làm cho sáng sủa, bạch minh, cho bước đàng sau nầy do theo

dấu ấy, mà lần đến cơi vô ưu, để bước khỏi lối nhọc nhằn ban sơ khai

dẫn. Thầy v́ đó mà cải dẫn bước đường của các con, năo phiền thành vui

vẻ, đường gai gốc hóa ra nẻo êm đềm, lo lắng phải ra tươi cười, mỏi

ṃn thành phấn chấn.

       Công tŕnh của các con bớt nhọc, bậc phẩm các con tuy bớt cao,

nhưng sự yên tịnh ấy, sẽ làm cho khắp cả nhơn sanh đều được hưởng.

       Cơ Tạo-Hóa như thế, các con có hiểu chăng?

       Tr. Con rán kiếm hiểu ư Thầy, chư môn đệ cũng vậy.

       Điều cần nhứt, là mỗi đứa đều lưu tâm, rán lo việc Thánh-Thất

cho hoàn toàn; mỗi đứa để chút ít gang tấc vào đó; ấy là nơi bia tạc

tên tuổi của các con về sau, để soi gương d́u đàng hậu tấn. Các con

khá biết cho.

       Tr... chư nhu cầu Đạo đều đặng thâu nhập, con cũng cho các Đạo

hữu rơ rằng: Tân luật đă lập thành, Hội-Thánh cứ đó mà ban hành, đó là

hay về đạo đức và nhân sự của các con.

 

                                        THĂNG.

 

 

                                 *

 

        NGỌC-HOÀNG  THƯỢNG-ĐẾ

               viết CAO-ĐÀI 

GIÁO-ĐO  NAM-PHƯƠNG

 

      Hỉ chư môn đệ.

      T..., từ nền Đạo khai sáng đặng gieo truyền mối chánh giáo đến

nay, th́ phần nhiều môn đệ đă để trọn tấc thành mà d́u dắt sanh linh

và đắp vun mối Đạo Trời, ấy là những đứa Thầy đă tin cậy, đặng gia

công dọn lấy chông gai để mở trống nẻo thiêng liêng, dẫn lần dân sanh

thoát khỏi sông mê bến khổ, tất là cơi trần vô vị này.

      Đạo đă lập thành, gót trần của phần nhiều môn đệ hầu rửa sạch

bợn, nhưng các con phải chịu lắm nỗi gay go mà gieo mối thương yêu cho

đoàn hậu tấn, gương sáng đă giới nên, mà con thuyền Bát-Nhă phải tùng

nơi máy Thiên cơ, mà lắm phen lắc lẽo đắm ch́m biết bao nhiêu khách

tục.

      Ấy là những môn đệ vô phần, đă chẳng giữ nét thanh cao, lại

mượn thói vạy tà để làm bợn nhơ mối Đạo quí báu của Thầy đă lấy đức

háo sanh mà khai hóa. Con đă để dạ ưu tư về mối Đạo, đă lắm lần trêu

cay ngậm đắng mà nhuộm nét nâu sồng, mong trau rạng mảnh gương để soi

chung bước đàng sau mà lần đến cảnh tự toại thung dung, tránh hết muôn

điều phiền năo, ấy là môn đệ yêu dấu, khá ǵn mực ấy mà đi cho cùng

nẻo quanh co, cân công quả sẽ v́ phần phước mà định buổi chung qui mỗi

đứa. C̣n tới cuối kỳ tháng 6 nầy th́ Thầy phải ngưng hết cơ bút truyền

Đạo, các con sẽ lấy hết chí thành đă ung đúc bấy lâu mà lần hồi lập

cho hoàn toàn mối Đạo.

       Nầy là lời đinh ninh sau rốt khá lưu tâm, ai vạy tà nấy có phần

riêng, ai cứ giữ nẻo thẳng, đường ngay, bước đến thang thiêng liêng

chờ ngày hội hiệp cùng Thầy, ấy là điều quí báu đó. Thầy cho con tự

định thâu sớ mà cho nhập môn như các chỗ khác.

       Thầy ban ơn cho các con.

 

                                                THĂNG.

 

                              *

                           LƯ-BCH

 

      Thượng-Trung-Nhựt, hiền hữu có mang trách nhiệm lớn lao của Đại

Từ-Bi đặng phổ thông điều đ́nh mối Đạo, hiệp với Hội-Thánh mà trù nghĩ

suy tính cách thức hành động về bước đường của chư Thiên-phong và đạo

hữu trong buổi nầy. Phải lấy nét thẳng đường ngay do nơi tâm thành mà

hành sự tạc thù, sợ chinh ḷng mà để nét bất b́nh cho cả chư đạo hữu.

Mỗi việc hành động đều do nơi Đức Từ-Bi sắp đặt sẵn rồi, duy có để cho

chư hiền hữu bước lần mà đi tới.

      Những đạo hữu nào không v́ hạnh đức mà chung hiệp nhau lo hành

chánh giáo, th́ đă có Thần, Thánh lănh lịnh biên ghi vào sổ công quả,

đợi ngày chung qui đặng đem vào cân Thiên-Điều mà phán đoán. Hiền hữu

cũng nên giữ lời Thánh-Giáo của Đức Từ-Bi, hễ ai biết phục theo luật

định của Hội-Thánh công đồng, th́ đặng phép dâng sớ cho Lăo định đoạt.

Nhiều kẻ lại tư lịnh, muốn mở riêng đường khác, đặng d́u nhơn sanh vào

lối quanh co, hại thay! mà cũng tiếc thay! căn xưa quả trước chẳng chịu

lo đền bồi, lại tự dẫn ḿnh vào nơi hang thẳm, sau kết cuộc ra thế nào

sẽ thấy.

      Hiền huẽu tua lo về phần thuyết đạo cho chóng, Bàn-Tri-Sự đă có

sắp đặt đủ tư cách và mỗi đạo hữu đều có tư cách riêng, mỗi tháng nhóm

một lần, là đêm rằm mà bàn tính việc Đạo, xem xét coi sự nào trong Đạo

nên hủy v́ sái nhơn tâm sự nào nên thi hành, th́ hiệp ḷng sanh chúng,

gắng lo chung nhau mà làm cho Đạo đặng có phẩm giá tối cao, tối trọng,

th́ thế nào mà chư hiền hữu chẳng vui ḷng bước tới.

     Mỗi lần nhóm Bàn-Tri-Sự, ba vị Đầu-Sư phải có mặt, ba vị Chức-Sắc

Hiệp-Thiên-Đài chứng sự, mỗi việc nghị định đều biên chép để lại đành

rành, sau khỏi điều dị nghị.

     Trong cả chư đạo hữu, Lăo cho hiền hữu biết rằng nữ phái phần

nhiều chưa thông hiểu về Đạo cho lắm.

     Hiền hữu mỗi đàn lệ, cần phải buộc nữ phái tới mà nghe thuyết Đạo

chung với nam phái, sau nầy chừng Lăo liệu có đạo muội nào đáng công

t́m học đạo lư, th́ sẽ cho thuyết Đạo riêng về nữ phái.

     TR... bạch : Xin nhóm Đàn tại CHỢLỚN mỗi tháng.

     Hiền hữu đặng tư liệu.

     Từ đây để H... vào Hiệp-Thiên-Đài nghe.

     Lăo để lời khuyên chung và gắng v́ Đạo mà tỏ nét kính thành Đấng

Chí-Tôn.

 

                                          THĂNG.

 

                                 *

 

                                    Ngày 17 Septembre 1927

 

                               T H Ầ Y,

 

     Các con.

     Thầy đă nói dụng ḥa-b́nh êm tịnh mà dẫn các con trong đường Đạo.

Các con cũng nên lưu tâm, để hết công tŕnh trí năo lo lắng th́ bước

đường càng bữa càng tới, chẳng điều chi cản đặng; duy có một điều là

chư môn đệ và tín đồ xa khuất lời Thánh-Giáo, nên phần nhiều để th́

giờ mà chăm nom về nhơn sự. Các Giáo-Hữu phải lo lắng về phần thuyết

Đạo cho kịp và mỗi đàn lệ, phải trích ra một bài Thánh-Ngôn dạy về đạo

đức và đọc cho chúng sanh nghe, như vậy th́ lời Thánh-Giáo như c̣n

vẳng bên tai các môn đệ, để giục bước đường của chúng nó chẳng sụt sè

vậy.

     Tr... và L... Th... ái nữ cũng do theo đó mà hành sự nghe!

     Tr... bạch: Con có ra đề hồi hôm nơi đàn Cầu-Kho cho các Giáo-Hữu

làm bài thuyết Đạo.

     Phải! Như các Giáo-Hữu nào bê trể về phận sự và không quản đến

lời Thầy, th́ con hội chư Thánh, dâng sớ lên cho Lư-Bạch phân đoán

nghe!

     Th... bạch: về việc in Thánh-Ngôn.

     Được, nhưng Thánh-Ngôn và văn thi đều phải trích lục cho kỹ càng,

phải có Hội-Thánh phê nhận, rồi sẽ in, th́ khỏi điều sơ sót quan hệ.

     Các con! phần nhiều chư môn đệ ham muốn phong tịch, nhưng chưa

hiểu Thiên-phong là ǵ? Thầy để lời cho các con biết rằng: nhiều

Thánh, Tiên, Phật xuống phàm, nếu căn quả tiền khiên không mấy trọng

hệ, nghĩa là kiếp trần duyên không chi phải nhơ bợn nhiều, th́ dầu

không Thiên-phong, hễ gắng tâm thiện niệm, th́ địa vị cũng đạt hồi

đặng.

     Thiên-phong là để cho bậc Thánh, Tiên, Phật ĺa trần phải lắm dày

công cùng sanh chúng mới trông mong hồi cựu phẩm đặng. Các con nên

nhớ, Thầy lấy Từ-Bi phong tịch, nhưng các Chức-sắc, nếu v́ áo măo hơn

đạo đức, th́ tội chất bằng hai.

     Tr... L... Th... ái nữ, ba con.

      Thầy v́ ḷng Từ-Bi hay thương môn đệ, phong tịch lần này là chót

v́ Tân-Luật đă hoàn toàn, nếu chẳng do theo đó th́ Lư-Bạch hằng kêu

nài, Quan-Thánh và Quan-Âm cũng hiệp sức mà dâng sớ kêu về sự ấy. Vậy

sau nầy có ai đáng th́ do Tân-Luật mà công cử, c̣n về phong tịch, th́

có Lư-Giáo-Tông tiến cử, Thầy mới nhậm phong nghe.

      Tr...! con gắng công thêm và liệu cách đối đăi với Chánh-phủ, có

chư Thần giúp sức, khá an tâm.

      Thầy ban ơn cho các con.

 

                                               THĂNG.

 

                                  *

 

   Ngày 1-10 Đinh-Măo (1927)

 

                               T H Ầ Y,

 

     Các con.

     Các con, kỳ ngưng cơ phổ độ đến nay, chưa được bao lâu, mà nền

Đạo xảy ra lắm điều trắc trở. Thầy đă ung đúc chí Thánh cho mỗi đứa,

Thánh-ư đă giao trọn quyền cho các con chung lo hiệp trí nhau, mà d́u

dắt, phổ thông mối Đạo cho đến tận cùng bước đường. Thiên cơ dĩ định

cho nền Đạo sáng lập đặng cứu vớt sanh linh. Ngày nầy, tháng nầy mà

nền Đạo chưa trọn thành, th́ năm nào và tháng nào? Các con có đặng

thành công quả cùng chăng, mà đến hội hiệp cùng Thầy nhiều hay ít?

Thầy đă có lộ một ít về việc ấy. Khá kiếm hiểu cho đích xác, chớ tưởng

lầm rằng dầu hạnh chất của các con đường bao, Đạo cũng thạnh hành mà

d́u dắt các con đến tận chốn được.

     Thành cũng không, đặng hay thất, Thầy cũng chỉ ngưng cán thiêng

liêng mà đợi cuộc hành tàng của mỗi đứa trong các con mà thôi. Trường

náo nhiệt Thầy đă định và nói trước, nay đă khởi đầu loan lần ra, nếu

trí các con chẳng lanh lẹ, hạnh các con chẳng hoàn toàn, cách cư xử

các con chưa ḥa hiệp, đường Đạo các con chưa liệu chung, nét khiêm

cung các con chưa trọn vẹn, cách đối đăi các con chưa ôn ḥa, th́ nền

Đạo sau nầy e khi phải v́ đó mà để một tṛ cười; dầu đức từ bi của

Thầy cũng khó gỡ rối rắm được.

     Các con trước đă v́ Thiên mạng, phải bỏ các ngôi cao đặng đem

ḿnh vào nơi khỗ năo, Thầy chỉ đường vẽ bước dạy từ nét, dẫn từ dặm

đường, mà đem các con về chốn cực lạc xưa, các con chẳng chịu vầy hiệp

nhau cho đặng bền, cho thân ái đặng tiến bước đường, th́ Thầy cũng lắm

nỗi thương đau mà nắm cân công b́nh ngó xem một phần trong các con sa

nơi u hiểm.

      Vậy th́ các con nên hiểu lấy mà làm bổn phận. Nếu Thầy quá

thương, d́u dẫn cho các con khỏi chốn khó khăn ấy, th́ các con phải

đem ḿnh trở xuống mấy lần như vầy nữa, mới được công quả hoàn toàn

hầu trở về ngôi vị đặng.

      Thói vạy tà của nhiều đứa ấy, chẳng qua là những bẫy của Ṭa

Tam-Giáo, để cho các con hơ hỏng mà phải vướng chân lúc hành tŕnh đó;

liệu mà bước, lo mà ngừa, thế nào cho vuông tṛn đặng. Thà bỏ một hai

đứa mà vớt cả muôn triệu, các con nên biết.

      Tr... phận sự của con nơi đó chẳng ít, phải chăm nom mà liệu

chừng với các đạo hữu nghe.

      Tr... Con có biết, nội môn đệ, Thầy tin cậy ai hơn chăng?

      (Bạch............)

      C̣n đứa nào nghe Thánh-Giáo trước chăng?

      Trừ H.T.Đ., con là môn đệ của Thầy đă sai chư Thần, Tiên độ

trước, và năng gần Thầy trong lúc phổ độ. Con có lẽ hiểu cách thức của

Thầy dùng mà lập Đại-Đạo Tam-Kỳ, sao con lại sai lầm mà chẳng hiểu sự

cám dỗ của tà quái?

      Thầy chẳng dùng sự chi mà thế gian gọi là tà quái dị đoan mà nếu

xảy ra có một ít dị đoan trong đạo đă dùng lỡ, th́ ấy là tại nơi tâm

của vài môn đệ đó, nếu chẳng giữ theo lẽ chánh mà hành Đạo, và bày

biện nhiều sự vô lối, th́ trong ít năm sau đây, sẽ trở nên một mối

Tả-Đạo, mà các con đă từng thấy.

 

                                           THĂNG.

 

                               *

 

                                                   (27-10-27)

 

                            T H Ầ Y,

 

       Các con,

       Xưa sanh linh lắm lần hi sinh v́ Đạo, song chẳng đặng ân tứ cho

bằng các môn đệ Thầy ngày nay, các con c̣n chi hơn nữa mà ngán ḷng

dừng bước.

       Càng khổ hạnh, càng thương tâm, th́ ḷng càng nôn nóng. Khổ

hạnh v́ mấy chục triệu sanh linh, th́ cái khổ ấy có nên tiếc chăng?

       Thầy đă dạy, Thầy chỉ một ḷng mơ ước cho các con biết thương

yêu nhau trong Thánh-đức của Thầy. Sự thương yêu là ch́a khóa mở

Tam-Thập-lục Thiên, Cực-Lạc Thế-Giới và Bạch-Ngọc-Kinh. Kẻ nào ghét sự

thương yêu, th́ chẳng hề qua khỏi cửa luân hồi. Có câu nầy nữa: "Mọi

sự khó khăn Thầy gánh vác, chỉ cậy các con thương yêu gắng công độ

rỗi"

 

                                              THĂNG.

 

                                *

 

     CHỢLỚN, Ngày 29 Novembre 1927

 

                             T H Ầ Y,

 

         Các con,

         TR... Thầy đă nhiều phen để lời khuyên nhủ các môn đệ về việc

dùng công tâm, ḥa thuận, mà hành Đạo cho vuông tṛn phận sự, Thầy

những buồn mà trông thấy các con chưa ǵ mà vội phân tay chia nẻo! Mỗi

đứa đều lấy sự háo danh cầu tiến mà quên cả nghĩa vụ xứng đáng của

Thầy đă lắm phen phú thác. Thầy dẫn các con đến khỏi mấy nơi khốn cùng

rồi, mà các con chưa để hết tấc ḷng chung lo đặng ngăn ngừa những sự

gay trở sẽ đến sau nầy nữa, th́ nền Đạo lo thế nào lập thành cho kịp

ngày giờ mà vớt muôn ngàn sanh chúng.

         Một đứa vun quén,mười đứa cản ngăn, lớn nhỏ chẳng phân minh,

xem thiên-tước của Thầy ban dường như một chức vô vị ở cơi trần, lấy

thế lớn, lực to mà ép đè hạnh nhiều đứa.

         Than ôi! Các con xa THầy chưa mấy ngày, th́ mối Đạo lớn lao

đă thành một bàn hội vô giá trị ở cơi trần thế nầy, mấy đứa mong chác

sự phá hoại ấy, lại là mấy ngọn đèn của Ṭa Tam-Giáo khêu lên để d́u

đường cho cả chúng sanh, th́ con phải nghĩ đến hành tŕnh của Đạo

phải đến thế nào? Công chỉ dẫn của Thầy phải lửng đửng theo giọt thủy

triều, mà rồi rốt cuộc lại, bến khổ cũng chưa xa, ngôi xưa c̣n lánh

măi, thảm thay! tiếc thay!

         Thầy đă nói bầy hổ lang, lủ quỉ mị đă sẵn bên ḿnh của mỗi

đứa, mà con lớn nhỏ ǵ cũng chẳng để ư đến, Thầy nắm cân thiêng liêng,

há dễ để tay sửa nét công b́nh sao?

         Nhiều đứa lại chẳng kể đến lời Thầy là ǵ? Ôi con ngỗ nghịch,

trách sao chẳng vướng thiên-điều khổ nạn. Chúng nó đă gieo ác cảm lừng

đến Tam-Giáo-Đài, thế th́ bước đường sau nầy Thầy khó cứu rỗi được.

Con đă để hết tấc thành vào Đạo, thế mà cũng khó gỡ sự rối rắm ấy

được, buộc Thầy phú rủi may của chúng nó cho Ṭa Tam-Giáo định liệu.

C̣n sự tự hối của mỗi đứa, sau nầy ra sao, th́ tăng tội, phước, cũng

v́ đó mà châm chế.

         Trước khi ngưng cơ, Thầy đă cho lịnh dùng cơ bút thế nào.

Thầy tưởng mỗi Thiên-phong đều đặng Thánh-Ngôn của con đă ban hành,

sao c̣n có ra việc bất minh ấy: là con chẳng nói tất cho mỗi

Thiên-phong rơ và ban hành Thánh-ư, để cho chúng nó chác lấy vào ḿnh,

th́ con cũng không khỏi chia một phần trong ấy.

          C̣n phái nữ, chưa có vẻ ǵ gọi là Đạo: một hai đứa hành Đạo,

cả trăm đứa cầu vui, thế nào Đạo thành con. Thầy đă nói giao hết chúng

nó nơi đây cho con, th́ mỗi mỗi đều ghé mắt đến mà căi sửa cho kịp giờ

mới là khỏi sơ thất lớn lao.

          Từ đây mỗi lần nhóm Bàn-Chủ-sự đặng liệi tính việc chi, con

phải có mặt và y theo lời đă dạy. Phải có ba Chức-sắc Hiệp-Thiên-Đài

có trách nhậm xứng đáng, th́ những việc bàn tính mới tiện thi hành.

          N..., nó ở xa không thể giúp con mà đi hội thường đặng. Con

L... th́ cũng chẳng dứt nét phàm.

          Ôi! con phải cam ḷng gáng vác sự khó khăn, nhứt là trong

lúc nầy. Con nên hiểu C... nó lấy lời Thầy dạy làm trọng, những sự

tranh tụng là những nét của phàm tâm, chẳng đủ chi lay động của các

Đấng chân thành v́ Đạo.

          Thầy ban ơn cho các con.

 

                                           THĂNG.

 

                                 *

 

     TÂY-NINH, cuối năm Đinh-Măo (1927)

 

 

                             THẦY các con.

 

         Thầy đă lắm công tŕnh d́u dắt các con vào đường đạo đức, mà

mỗi ngày Thầy hằng thấy những việc bất b́nh th́ biết ngày nào các con

làm nên đặng? Thầy đă lắm phen để lời khuyên dỗ, các con chẳng kể ra

chi nên mới có điều trở ngại như lúc này.

         Các con có thấy, có nghe chăng? Nếu Thầy không v́ Tam-Kỳ

Phổ-Độ này, th́ Thầy đă y tấu lời xin của Giáo-Tông mà hủy trường

công quả của các con hết thảy. Vậy nay Thầy cũng lấy ḷng nhơn mà để

vào trí năo các con ít lời thêm cho rơ việc thi hành chánh sách của

Đạo.

          Các con phải biết, Đạo tại ḷng bác ái và chí thành.

          Bác ái là hay thương xót sanh linh hơn thân ḿnh, cho nên kẻ

có ḷng bác ái coi ḿnh nhẹ hơn mảy lông mà coi thiên hạ trọng bằng

Trời-Đất.

          C̣n chí thành là mỗi việc lấy ḷng thành thật mà đối đăi

trong đời và trong đạo; dù kẻ phú quí đến bậc nào đi nữa mà không có

ḷng bác ái và chí thành th́ không làm chi nên việc.

          Vậy nên Thầy khuyên các con trước hết phải ở sao cho ra vẻ

đạo, đừng để ư đến việc công quả mà nêu danh nơi cơi tạm nầy. Các con

phải mở rộng tâm chí ra maé hành Đạo mới nên cho, chớ đừng mơ hồ rằng:

Đạo thành th́ ḿnh được làm đặng một vị xứng đáng và đại ích trong

Đạo, điều đó lẽ th́ các con không cần ThẦy nhắc đến mới phải, nhưng v́

c̣n nhiều đứa háo danh và ham làm một vị chủ tướng trong Đạo, nên cần

phải nói cho mà xét ḿnh. Nếu các con thật ḷng v́ Đạo, th́ đâu có

chậm trễ như vầy.

          Ngày Thầy khai Đạo, Thầy cũng có lời để lại cho các con hiểu

rằng: lũ ma hồn quỉ xác nó cứ theo phá khuấy các con là nó muốn phá

Đạo đó, lại cũng v́ các con không thoát tục đó chớ; các con mà có sức

chống chỏi, th́ lũ ấy phải xa và Ṭa-Thánh hôm nay đă thành một nơi đo

hội, mà các con cũng đặng sum vầy một cửa, anh lớn, em nhỏ, một ḷng,

một dạ, lấy Đạo làm gốc mà lập nên một tiểu Thiên-Địa, há chẳng hơn

giàu sang bốn biển sao? Há chẳng phải một điều phước hạnh lớn lao hơn

mọi sự sao? Các con hiểu chăng? Nếu các con hiểu đặng ư Thầy th́ rất

may cho Đạo đó.

          Thầy hỏi các con vậy chớ Chức-sắc của Thầy ban cho các con

để làm ǵ?

          Nếu các con phủi trần thế mà lo cho Đạo th́ sao Ṭa-Thánh

c̣n thiếu tay giúp Đạo, để cho đến đổi càng ngày càng tiều tụy, mà r

một cảnh điều tàn.

          Nếu các con biết Đạo th́ hiệp nhau về Ṭa-Thánh mà chung lo

cho xong, đừng quyến luyến hồng trần nữa, nghe à!

 

                                        THĂNG.

 

                               *

 

                                                   (Mậu-Th́n 1928)

 

                       NHÀN-ÂM ĐO-TRƯỞNG

 

 

      Chư Đạo-hữu biết trước, muốn rèn ḷng đạo đức phải khởi nơi đâu

cho chắc bước đường chăng?

      Đạo đức cần trau nơi tâm là chỗ chẳng ai thấy được. Rèn trau cho

thuần tâm mỹ tánh, rồi mới lần đến bề ngoài, trọn hết cả ngoài trong,

th́ chừng ấy thân h́nh tâm trí chắc khư, nào ai lay chuyển cho được.

Lo ngoài quên trong, che bề trong trau bề ngoài, ấy là cách thức của

Hớn Lưu-Bang đối đăi với tướng sĩ đó, cũng như có xác không hồn,

chuộng hữu h́nh mà quên các huyền bí chơn truyền. Than ôi! có h́nh

thể, xương thịt mà chơn hồn phưởng phất nơi xa, th́ cái thân vô dụng ấy

trơ trơ như khối đá dựa đường, như khúc cây bên trủng. Có đèn dầu đầy

mà thiếu hơi lửa nhen lên, th́ cũng phải mờ mịt thâm u, trông chi soi

sáng.

      Ấy vậy, nên biết mà răn ḿnh, cái tâm là vật người không thấy

được, khá giồi trau nó trước, nếu bỏ tâm kia ra ngoài, mà rèn h́nh

thể, th́ chẳng khác chi qú đọc kinh, đèn đốt đỏ bừng, mà thiếu Bức

Thiên-Nhăn trên điện vậy. Hồn ma bóng quế cũng lên ngồi, mà ngạ quỉ

vô thường cũng xẩn bẩn, đó là phương đem đường cho quỉ vương chẳng một

ai tránh được nghe.

       Nên hiểu kỹ lời, bằng chẳng thấu th́ tu có ích chi.

 

                                               THĂNG.

 

                               *

 

                          THẦY, Các con

 

       Thầy lấy làm đẹp ḷng mà trông thấy bước đường các con đă sớm

cải sửa, để chung lo vun đắo nền Đạo. Các con cũng tự biết rằng: Sự

hành tàng nào về Đạo, mà vừa ḷng trong cả chư Chức-sắc và chư Tín-đồ,

ấy là hiệp thiên ư. C̣n điều nào mà phần nhiều môn đệ của Thầy chẳng

khứng chịu theo, ấy là bất hiệp thiên ư đó.

       Đạo một ngày một nên, bước đường của các con một ngày một thêm

trở gay khó nhọc, nhưng nếu các con chẳng dụng quyền hơn dụng đức,

biết thương sanh chúng hơn thân ḿnh, v́ Đạo hơn v́ danh vọng theo

thói đời, th́ các con thế nào cũng được vững con đường mà đi cho cùng

bước Đạo.

       Đời cũng vậy, mà Đạo cũng vậy, hễ chác danh cao, quyền lớn, bực

quí phẩm Tiên, th́ phải dày chịu gian nguy, nặng đeo sầu thảm. Các con

hăy suy đó mà ǵn tṛn phẩm hạnh, vẹn giữ bước đường, chậm răi từ năm

từ hồi, th́ tự nhiên được lương tâm yên tịnh. C̣n những đứa choán phẩm

ham quyền, cũng có lúc gặp điều hành phạt thiêng liêng, mà nêu gương

cho đoàn sau soi lấy. Các con đă từng nghe lời Thầy khuyên nhũ về

chuyện ngừa cơ bút, thế mà mọt phần chẳng chịu sửa cải đường ngay cho

khỏi lâm vào nẻo tà mị, đă vi lịnh Thầy mà d́u dắt các con lạc bước.

Thầy cũng đại lụy mà ngó thêm một phần môn đệ xứng đáng của Thầy phải

sa vào vực thẳm. Các con nên ghi nhớ mà coi chừng đường lối sau nầy.

       Thầy đă chỉ rơ nẻo quanh co, th́ khá liệu chừng mà bước tới,

tâm bền dạ vững, kính mến Thầy, là yêu dấu Thầy đó, nên nghe à.

       T...,T..., C..., Từ đây nên liệu chừng nhau mà điều đ́nh gánh

Đạo, điều nào mà theo Tân-luật, do Thánh-ư, hiệp ḷng chư đạo hữu, bổ

ích cho nền Đạo th́ các con nên thung dung liệu nhau mà thi hành,

chẳng cần phải đợi cầu hỏi.

       Các con được tin cậy nhau, d́u dắt nhau, nâng đỡ nahu, mà phủi

hết sự hiềm nghi nhau theo thế t́nh, ấy là các con hiến cho Thầy một

sự vui vẻ, lớn lao hơn hết đó. C̣n kẻ phản bạn trở ḷng, luật

Thiên-điều cũng có buổi trừng răn cách xứng đáng vậy.

       C..., Thầy cấm từ đây chẳng nên lấp lửng cầu cơ hay chấp bút

chi, v́ là một sự hại lớn lao cho Đạo. Đả phá đức tín ngưỡng của chúng

sanh, lại làm cho nhơn sanh bị nhơ trược.

       T..., Thầy cũng lấy từ bi dung cho, bằng tái phạm sẽ bị Ṭa

Tam-Giáo trục xuất. Con nên biết, cứ ai lo phần nấy, đừng lỗi phận sự

th́ được thanh lặng yên vui. Các con khá lưu tâm.

       Thầy ban ơn cho các con.

 

                                             THĂNG.

 

                                  *

 

                    Ngày 19 tháng 3 năm 1921

 

                               THÁI-BCH

 

        Đại hỉ, Đại hỉ.

        Cười... Lăo nên cắt nghĩa phẩm vị của chư hiền hữu. Tỷ như

ngôi của Thượng Đầu-Sư, Ngọc Đầu-Sư, Thái Đầu-Sư, Hộ-pháp,

Thượng-phẩm, Thượng-sanh, hay là Giáo-Tông của Lăo đi nữa, dầu ngày

sau có nhượng cho ai, th́ họ ngồi địa vị của ḿnh, chớ chẳng hề ở thế

nầy có hai Thế-Bạch, hai Thượng-Trung-Nhựt, hai Ngọc-Lịch-Nguyệt, hai

Thái-Nương-Tinh, hai Hộ-pháp, hai Thượng-phẩm, hai Thượng-sanh bao

giờ, hiểu à.

 

                                                 THĂNG.

 

                              *

 

                T̉A-THÁNH, ngày 10 tháng 3 năm Mậu-Th́n (1928)

 

 

                            THẦY, các con

 

          C.H... Thầy thấy hai con chịu nhiều điều sầu thảm, Thầy

mừng, mà cái mừng ấy, đỗ ra chứa chan giọt lụy.

          Đường đời khúc mắc chông gai là lẽ Thiên-cơ đă định vậy, cái

nơi để cho cả chư Thần, Thánh, Tiên, Phật đến kiến công lập vị. Người

đời chẳng khác con buôn trong buổi chợ; cả sức lực, cả trí năo, tinh

thần đều bị tiêu tán nơi ấy, v́ vậy mới hoại chơn linh, thất ngôi diệt

vị.

          Bởi vậy cho nên, nhiều bậc Thần, Thánh, Tiên, Phật cam ḷng

thủ phận, chẳng dám vọng cầu, đem thân vào cảnh đọa, nhưng mà chẳng

tái kiếp, th́ như nhu sĩ trốn thi; thế nào giữ vững địa vị cao thượng?

          Cuộc đời khó khăn tỷ như bài thi, nếu dễ, th́ ai thi cũng

đặng, cuộc thi có ư vị ǵ đâu? Hễ bài càng khó th́ đậu càng cao, đậu

cao mới ra có giá; Thầy tưởng như nơi thế gian nầy có đứa con nào Thầy

cưng trọng hơn hết th́ là các con, nhưng mà chẳng lẽ Thầy làm giám

khảo lại cấp nấp bài thi, lén cho mỗi đứa, th́ cái đậu của các con có

ra chi?

           Lại nữa, Thầy biết trước rằng: không cần giúp các con cũng

dư sức đậu đặng, th́ dường ấy, nếu Thầy giúp, tức hại thể diện các

con, chớ không giờ phút nào Thầy xa các con.

           Các con chịu khổ hạnh là Thầy muốn vậy.

           Nhà nghèo, hạnh tốt, ấy là gương treo dạy đời, các con khá

bền ḷng son sắt, cái hạnh tốt là thang vạch ngút mây xanh; tâm thành

laé để giồi trau tánh tục; ḷng đạo đức quí hơn là miếng đỉnh chung;

tố bần hàn tùy ḿnh mà hành đạo, th́ công quả ấy trổi hơn hạng thượng

lưu đó các con.

 

                                                THĂNG.

 

                                *

 

 

                                                          (2-4-1928)

 

                          THẦY, các con

 

        Thầy cho L... vào hầu, phải giữ chừng theo lời hứa với

Hiệp-Thiên-Đài nghe các con. Thầy đă cho chư Tiên lộ một hai điều cần

yếu của Đạo cho các con rơ trước; thế th́ việc bất b́nh đương ở trong

Đạo đă có định, maé các con cũng chẳng thể chi ngăn ngừa. Các con phải

hiểu rằng: mỗi đứa có trách nhiệm lớn lao về Đạo. Trước khi lănh mạng

Tam-Giáo-Ṭa, xuống chịu ḿnh với chúng sinh lúc Tam-Kỳ Phổ-Độ nầy,

đều có cam đoan hứa làm tṛn phận sự. Thầy là Đấng CHÍ-TÔN chủ trương

khai sáng nền Đạo, cũng buộc ḿnh cam đoan mà lănh các con, thế th́

mỗi đứa đều mang nặng nơi ḿnh một phần trách cứ chẳng nhỏ. Nếu Đạo

chẳng thành th́ phần phạt Thiêng-liêng, v́ cân tội phước mà định đoạt.

        Quỉ vương lại thừa dịp hành tàng bất chánh của nhiều đứa trong

Đạo, mà giựt giành chia xẻ các con với Thầy. Nó lại tùy theo hạnh đức

của mỗi đứa mà dắt lần ra cho khỏi đường chánh giáo. Thầy bảo lănh các

con, ung đúc chí Thánh của các con, đă măn kỳ phải giao quyền lại cho

Ṭa Tam-Giáo được phép lấy mực công b́nh mà chuẩn phê các cử chỉ của

mỗi đứa. Than ôi! Xa Thầy chưa bao lâu, mà v́ lợi lộc ham muốn của thế

t́nh, nhiều đứa phải chịu để xác cho tà quái xung nhập. Thầy cũng

thương hại mà khó thể cứu rỗi được. Đứa nào chánh, th́ được nghe lời

của Thầy dạy dỗ; đứa nào tà, phải bị lời quỉ mị dẫn đường. Các con nếu

biết chánh tà, th́ nên v́ Thầy, v́ chúng sanh mà d́u dắt cho nhau, chớ

phế hết, mà trễ ngày giờ, chẳng thế chi tŕ lại với sự lầm lạc cám dỗ.

Các con hiểu à!...

        C....,T....,S.... ba con đă lănh mạng lịnh lớn lao vẹt đường

tăm tối trong buổi ban sơ, Thầy lại khiến cả ba đứa phải liên hiệp

nhau, mới có thể xây đắp nền Đạo cho đến cùng.

 

                                           THĂNG.

 

                               *

 

                                 Ngày 15-4-1928 (Mậu-Th́n)

 

                           THẦY, Các con!

 

         Cười... Ứ hự, con đứa th́ vầy, đứa th́ khác, thảm, thảm,

thảm, T... con ôi! Thầy biết bao phen săn sóc các con mà chịu đau

thảm. Thầy chỉ có một ḷng mơ ước cho các con biết yêu thương, trọng

Thánh-Đức của Thầy. Chẳng lẽ ngôi Tiên, phẩm Phật là địa vị tối trọng

của các chơn linh mà Thầy lại đàng bất công, tự nhiên đem các con mà

để trên đó. Thầy lại hằng gánh vác sự khó khăn, chỉ cậy các con là một

ḷng yêu thương sanh chúng, gắng công phổ độ. Thầy đă gầy phương thế

cho các con đủ quyền hành lập đạo, chờ các con nên thể thống, chi chi

từ thử cũng một tay Thầy. Thầy để rộng quyền cho các con thay mặt thầy

mà d́u dắt lấy nguyên nhơn, đă chịu nạn luân hồi nơi khổ cảnh. Thầy đă

định, th́ dầu cho ai cũng chưa qua phép đặng. Con coi cái vinh diệu có

chi bằng chăng? Thầy đă giao cho mỗi đứa một quyền hành, th́ Thầy cũng

tưởng rằng các con biết trọng phẩm giá Thiêng-liêng, mà bớt tánh phàm

chút ít, nào dè nhiều đứa lại coi thế trọng hơn Thầy, coi Thầy dường

như kẻ vô h́nh vô ảnh, cái mạng lịnh tom góp con cái Thầy lại một nhà,

đă xa như lời nói phỏng, nhơn sanh phàn nàn, th́ Đạo nào nên đặng đó

con.

         Sự Thầy đă dạy, nếu sái hết. Thầy tưởng chẳng c̣n nói, nếu ai

là đạo đức, đọc đến cách lập pháp của Thầy mà chẳng mừng giùm cho nhơn

loại. Thầy buộc ḿnh hứa cùng Ngọc-Hư-Cung rằng: Nếu Đạo c̣n, th́ Thầy

cũng theo ǵn các con. Các con coi lời Thầy trọng hệ là dường nào, như

biết coi Đạo trọng, th́ cả tinh thần các con cũng nên tom góp vào mỗi

điều đó maé trông cậy nơi Thầy lập pháp. Hiện Thiên-Đài c̣n chưa muốn

nh́n, th́ Đạo một ngày kia cũng sẽ bị từ chối. Thầy t́m phương sửa cải

cũng đáng đó chút. Nhưng cũng bởi chư Thần, Thánh, Tiên, Phật muốn cho

rơ cơ Đạo của thế gian nầy, nên Thầy không giáng cơ mà phân giải nữa.

Các con đă chịu một trách nhậm nơi ḿnh, nếu Thầy chẳng để các con học

tập, mà lập nên địa vị ḿnh trước mặt chúng sanh cho xứng đáng, th́

Đạo cũng chưa ra vẻ Đạo. V́ vậy mà Thầy chịu ép ḷng để cho các con

hằng nhớ rằng: chẳng giờ phút nào Thầy xa các con hết. Nghe à!

                Cậy kẻ dạy con cũng lẽ thường,

                Cho roi cho vọt mới là thương.

                Nhơn t́nh ví chẳng mưu thâu phục,

                Thế giới mong chi phép độ lường.

                Nhỏ dại Thầy muôi mùi Đạo hạnh,

                Lớn khôn bây xứng mặt hiền lương,

                Vinh hoa phẩm cũ ngôi xưa đó,

                Khổ cực các con chớ bỏ trường.

        Thầy ban ơn cho các con.

        T..., chi chi cũng ẩn nhẫn đợi lịnh Thầy, nghe con.

 

                                           THĂNG.

 

                              *

 

                                                   (16-4-1928)

 

 

                        THẦY, các con

 

        Thầy đă nói: Đăi cả môn đệ Thầy đồng một mực, bất luận bậc

phẩm, kẻ nào căn nhiều quả nặng, th́ Thầy giao trách nhiệm lớn lao, kẻ

nào căn ít, quả thiệt tḥi, th́ lănh phần trách nhiệm nhỏ nhen, cả

thảy đều con của Thầy, trừ ra tôn ti thượng hạ nơi việc hành chánh,

th́ đồng một bậc cả, chẳng ai đặng v́ quyền mà lấn lướt, chẳng ai đặng

v́ mạng lịnh mà đè ép, xua đuổi ai, ấy là tôn chỉ bề ngoài của Đạo,

chẳng giữ cho trọn, phương chi khỏi gây rối được?

         ThẦy là bậc CHÍ-TÔN và các địa vị Chơn-Phật xưa, nhiều lúc

phải xuất chơn linh để ḿnh vào trần thế đặng d́u dắt chúng sanh; nếu

chẳng nhờ lấy công ấy, th́ ngày nay đâu có tên tuổi của nhiều Tôn-giáo

mà cả nhơn sanh chia ra sùng bái? Con nên để ư nhiều vào lời Thầydạy

dỗ, và cũng có nhiều Thánh-Ngôn của chư Tiên v́ thương con, chỉ vẻ maé

con chẳng để ư vào đó.

 

                                              THĂNG.

 

                                *

 

                                                    (23-4-1928)

 

                             THANH-TÂM

 

          Mừng mấy anh:

     .    .     .   .  .   .    .    .   .   .   .  .  .  .  .

     .   .    .   .   .   .    .   .     .  .  .  .   .  .   .

       Đạo mở rộng, giống Đạo gieo đă trót hai thu, mà người thiệt

v́ Đạo chẳng có bao nhiêu, thế nên hồi chưa mở rộng nền Đạo, Đức

Thích-Ca ḍm vào thế cuộc mà than rằng:

               Lộ vô nhơn hành, điều vô nhơn canh.

               Đạo vô nhơn thức, ta hồ tận chúng sanh!

        Ba anh có hiểu chăng?

        Sao gọi vô nhơn hành, anh M...N...?

        Đường có người đi nhiều, mà không ai là người phải, đường đi

dập d́u thiên hạ, mà toàn là ma hồn quỉ xác, tâm giả dối, hạnh hung

bạo, mật chứa đầy tà khí, thế nào gọi là người.

        C̣n điều vô nhơn sanh là sao? anh N.Đ...?

        Ruộng đầy, là tỷ với tâm, tâm không ai giồi trau Đạo nơi tâm,

th́ tâm ví như điền, có điền mà chẳng có cày bừa, đặng đem hột lúa

gieo vào, cho đặng trổ bông đơm hột, th́ ruộng tất phải bỏ hoang; bỏ

hoang th́ sâu bọ rắn rít xen vào ẩn trú; người maé có tâm như vậy ra

thế nào? Ruộng sẵn, giống sẵn, cày bừa sẵn, duy có ra công làm cho đất

ph́ nhiêu, đặng cho buổi gặt hưởng nhờ, maé không chịu làm ra thế th́

phải diệt tận chơn linh.

        Hai câu sau là kết cuộc.

 

                                               THĂNG.

 

                              *

 

                         Ṭa-Thánh Tây-Ninh, ngày 5-5 Mậu-Th́n

                                                  (22-6-1928)

 

                             THẦY,

 

       Các con, mỗi đứa đă tự mở một con đường, th́ Thầy vẫn không vui

được trong sự phân chia, nên hay là hư, phải hay là quấy, Thầy chỉnh

để tâm các con liệu lấy. Tâm cứng cỏi, Đạo điều ḥa, th́ cứ bước tới

Thầy, tâm trí bất định, đạo hạnh không hoàn toàn, th́ con đường hám

lợi xu danh tới hang sâu vực thẳm đó, v́ sức các con đă ră rời th́ tài

nào níu kéo đỡ nâng khuyên nhũ nhau được.

       Con đường vô tư để t́m cứu khổ cho chúng sanh là con đường Đạo

đức. Ngọn đèn thiêng liêng sẽ chực soi tỏ bước của các con; kha&c với

con đường ấy là đường của quỉ vương đem lối.

       Vậy nên nhớ mấy lời thầy, chẳng phải đọc sơ qua mà coi làm chơi

cần chiêm nghiệm kỹ lưỡng mà hiểu nghe. Hại thay! đă nhiều lần các con

chẳng hiểu ư, Thầy cũng đau ḷng mà thấy các con đi sái bước. Nhưng

than ôi! cơ thử thách chỉ dùng với những đứa tâm phàm lẫn chất Thánh.

 

                                             THĂNG.

 

                              *

 

                                 T̉A-THÁNH, ngày 11 tháng 5 Mậu-Th́n

                                            (28 Juin 1928)

 

                          THẦY, các con

 

        H...! con nghe thầy nói chuyện làm đường cát trắng, con.

        Thầy đố con biết làm sao cho đường đen ra trắng?

        (H...h...: Bạch Thầy, con không biết).

        Nghe con, đây làm theo:

        Đổ đường đen vào mọt cái hũ, thọc lủng đít, rồi định chừng cho

hai phần hũ đường, c̣n một phần hũ th́ đổ bùn non cho tới miệng, đem

phơi nắng chừng một tuần, th́ đường trở nên trắng, gạt lớp bùn đi th́

con đặng một thứ đường trắng phau phau rất ngon, rất đẹp đó con.

        Cái khổ hạnh của con giống như đường đó, con à, con có biết

Thầy khóc như con vậy chăng con?!

        Nếu con không vậy, làm sao đáng con cái của Thầy. Con chỉ nhớ

rằng Thầy thương con là đủ. Đặng thế gian yêu mến ắt Thầy phải ghét

mà Thầy ghét con th́ c̣n chi con, con khá nhớ!

        C...,CH..., lo Tịnh-Thất với em nghe!

        T...đă đổ biếng ra rồi đa nghe!

        C..., kêu hai anh lớn vào chầu Thầy, pḥ Đại-Ngọc-Cơ, kẻo nó

nghi ngờ nữa, nghe con!

 

                                             THĂNG.

 

                                 *

 

                                   Ngày 4 tháng 6 năm Mậu-Th́n (1928)

 

                 Đầu giang phong ngộ đă thuyền tŕ,

                 Tự khổn tàn cơ tự mạng tri.

                 Khải tịch nhược hoài thiên tứ cổ,

                 Chung minh bán điểm khẩn Từ-Bi.

                                           TIÊU-SƠN ĐO-SĨ

 

        Nền Đạo vừa khỏi lối chông gai, lại phải c̣n gặp nỗi u hiểm,

rán cẩn thận và biết d́u bước theo thế thời th́ công tŕnh khỏi phải

trôi theo ḍng bích. Biết ḿnh, biết Đạo, biết thế thời, th́ cũng gắng

biết nên hư; biết người, biết phải chẳng, biết chánh tà, mà day trở

trong đường đạo đức.

        Đạo chưa yên là tại người hành Đạo kém bề hạnh đức, kẻ được

hạnh mất phần minh mẫn, người thông hiểu Đạo kém đức, thiếu khiêm

cung, kẻ trọn tâm thành, mạnh phần ham danh lợi. Lao nhao, lố nhố,

cũng th́ một con đường, cũng th́ về một chỗ, mà kẻ đi xe ép người đi

bộ, người thông hiểu nẻo lộ, gạt gẫm đứa khạo khờ, kẻ côi thế chịu bơ

vơ, người quá ham đi mà sa hố, rốt lại cũng quạnh quẽ con đường. Mấy

ai hiểu thấu.

        Những kẻ nào đă v́ tà dâm mà để cho nhơ bợn chơn linh, cho lũ

tà khuấy rối th́ chẳng khi nào được trọn tinh thần ngay thật như xưa

mà d́u dắt ai cho chánh đáng. Phải kể như không có những kẻ ấy trong nền

Đạo, và coi đó mà ǵn bước đường của ḿnh.

        Chư đạo hữu đă thấy phần nhiều chư Chức-sắc cũng v́ phàm tâm

mà chẳng chịu chung kết liên hiệp nhau. Hiệp-Thiên-Đài laé cơ mầu

nhiệm quí hóa, mà đă v́ lỗi của một hai kẻ mà đă ra như một phần vô

dụng, bảo sao Đạo chẳng rối được. Hiệp-Thiên-Đài là gốc Đạo, mà chẳng

trọn phần cho chư chúng sanh tin cậy, th́ Đạo một ngày kia thế cũng

chẳng bền ở nơi tâm trí của cả người hành đạo, mạnh được yếu thua,

khác nào một tṛ đời vô vị. Nên khéo tính cho lắm.

         Hiệp-Thiên-Đài có Đức CHÍ-TÔN là chủ quản. Quyền thưởng phạt

nơi Ngài mà thôi. Tân luật lập c̣n thiếu sót nhiều, bởi Chức-Sắc

Hiệp-Thiên-Đài chẳng để mắt đến, quyền hành thưởng phạt lộn xộn, nên

phải chịu dưới quyền Ṭa Tam-Giáo Cửu-Trùng-Đài. Sau sẽ có Thánh-Lịnh

dạy lại. C̣n chưa phân minh nhiều chỗ.

         Nếu chư đạo hữu biết quyền phận ḿnh, nên giữ đừng cho phạm

đến danh dự chung ấy là giữ cơ mầu nhiệm của Đạo cho ngày sau đó.

         Lỗi ai nấy mang, công ai nấy hưởng, địa vị khá biết ǵn. Nên

kiếm hiểu rơ lời Bần-Đạo.

 

                                            THĂNG.

 

                                *

 

                                                      (18-7-1928)

 

                         CHƠN-CỰC LĂO-SƯ

 

          Hỉ chư đạo hữu.

          Chư đạo hữu đă nghe lời Thánh-Giáo về vận mạng nên hư của nền

Đạo. Vậy có hiểu rơ tôn chỉ chánh đáng của Đạo là sao chưa? M.N. nói

thử...

          Ấy là hành chánh, c̣n tôn chỉ là sao? Hiệp đặng chi? Kết dây

thân ái đặng chi? Hiểu, như chưa cạn đó.

          Chư đạo hữu phải biết rằng : Đạo trước khi gieo truyền cho

ngoại quốc, phải d́u dắt kết chặt dân sanh nơi vùng Nam nầy, đặng cùng

nhau trên con đường chung hợp ḥa b́nh, chậm răi lần ra khỏi lối khốn

khổ lao lung nơi cơi trần nầy, rồi tự tại ngâm câu thái b́nh. Chừng ấy

chim về cội, cá về sông, hớn hở trau về thiện niệm mà bước lên nấc

thang Thiêng-liêng mới đặng.

          Ngày nào Đạo nơi đây chưa ḥa, người nơi đây chưa đủ sức kềm

chế lấy nhau; và chưa đủ tinh thần ngay chánh, chỉ nẻo dẫn đàng, người

Đạo chưa phế được tham danh chác lợi, th́ ngày ấy Đạo nơi đây chưa gọi

là trọn thành, th́ cũng chưa một ai mong khởi công mà tầm địa vị

Thiêng-liêng được.

          Chư đạo hữu phải lọc lừa lại, t́m người có tâm chí, kết liên

thân ái, chung hiệp nhau, bỏ sự lăng phí, dụng đồng tài nơi giọt mồ

hôi, được tích thiểu thành đa, gầu dựng một cái nhà chung, để ngày

phong vơ nương dựa được thung dung, ngồi ngắm thế sự và chấn hưng mối

Đạo quí hóa; ấy là không làm mà no; không đất mà ấm cúng đó. Phương

chi ràng buộc h́nh hài, thần hao trí mệt cả ngày, rốt lại c̣n chi

tráng kiện mà lo xa rộng nghĩ?

          Đạo chẳng phải một hội to để lo chôn thây, cũng chẳng phải

mối hàng để nhóng giá, mà chư đạo hữu hiện thời đă thấy Đạo có ích về

hai sự ấy mà thôi.

          Buồn! Người Đạo đă bơ thờ như gái mới về nhà chồng ban sơ,

ruột trống lỗng như thùng không, trí năo chưa thấy xa hơn gối. Nhóm

lại nghịch lẫn nhau, dèm siểm nhau, lo đứng trên người khác, nhưng lại

không tài liệu biện cho có ích chi cả.

          Đấng CHÍ-TÔN, v́ thương dân t́nh nơi đây, đă khổ tâm nên

gieo Đạo, đem chiếc thuyền cận bến để d́u dắt vào chỗ b́nh địa đặng tự

tại thung dung, mà v́ chưa hiểu thấu căn nguyên, khổ bao giờ trông

thoát?

          Đạo sắp tàn, nỗi Đạo phân chia, chư Đạo hữu phải lo níu kéo

lại một mớ, người nào hay người nấy, rồi đây, mỗi chỗ mỗi dựng riêng

ra, chư Đạo hữu mới tùy thế đó mà tom góp lại...

          M...N... Hành lễ do Thánh-giáo lúc nơi Đàn Cầu-kho. Chẳng

nên bày vẽ nhiều.

          (Văn pháp bạch.  .  .  .  .  .  .  .  . .  .  . .  .  .  .)

          Được, nhưng c̣n sơ sót, món nào liệu chẳng có ích, th́ nên

chế giảm, trừ ra Nhạc phải giữ cho toàn, đi lễ cho có vẻ nghiêm nghị,

ấy là hai món đại khái đó.

          Nhạc c̣n chưa đủ thể cách, đờn để rước chư Tiên, Thánh không

phải vậy là đủ, người Nhạc-công phải ăn mặc tinh khiết. Sắp đặt vào

khởi Nhạc phải có thứ lớp phân minh, chớ chẳng phải muốn đờn bài chi

cũng đặng, ấy là trái Thánh-ư đó. Phải sắp đặt lại nghe à!

          Nơi đàn nào mà khác hơn Thánh-giáo và bày biện nhiều trái

cách, th́ Đạo hữu không phép tham dự.

 

                                            THĂNG.

 

                                 *

 

                            CHỢLỚN, ngày 28 Juillet 1928 (Mậu-thân)

 

 

                             THẦY, các con

 

          Các con xa Thánh-giáo của Thầy đă lâu, tưởng ḷng cũng hằng

ước mơ hoài vọng, mà Thầy lâu đến để lời tâm huyết chỉ giáo cho các

con, Thầy cũng buồn ḷng mà thấy bầy con lao nhao lố nhố lặn hụp ch́m

đắm giữa cơi hư sanh nầy.

          Các con Ôi! Thầy lấy đức háo sanh, mà d́u dắt các con, chẳng

khác nào như kẻ làm cha nưng niu dạy dỗ một trẻ bé, trông nom cho nó

mau trưởng thành, hầu lưu danh truyền nghiệp, cho có tên tuổi với đời.

Sự nên hư của tôn chỉ nền Đạo có một phần ảnh hưởng rất lớn lao với

quyền thế của Thầy, danh vọng của Thầy và luôn đến ngôi vị của Thầy

nữa, con nên th́ Thầy vui, con buồn th́ Thầy buồn, mà con đau đớn tất

Thầy đau đớn.

         Vậy trong đời này, sự buồn vui, vinh nhục, phước họa cũng

chẳng khác nào mấy ngọn sông, mấy ḥn núi của Thầy lấy luật thiêng

liêng mà tạo; sông có thể thành ruộng, núi có thể diệt tiêu mà làm

biển cả, cũng như buồn lắm lúc hóa ra vui, sự vinh thành nên nhục, cái

phước đổi cái họa vậy.

         Thầy thương phần nhiều các con dám xả diệt thế trần, trông

mong noi chí của Thầy mà d́u dắt đoàn em dại. Nhưng than ôi! bầy quỉ

rất hung hăng, một con sâu làm rầu cả mùa màng, v́ vậy mà con đường

của các con bị linh chinh v́ nơi hành động của một hai kẻ có trách

nhiệm xứng đáng; cái họa lây vạ tràn kia, nhiều khi phải bôi xóa đến

công tŕnh xứng đáng của mỗi con và nhận ch́m luôn đến con thuyền

Bát-Nhă, có lẽ mỗi con cũng hiểu thấu.

         Các con ôi! Thầy thương đến tâm thành chánh trực Đạo đức

khiêm cung cũng như Thầy xóa kẻ xảo trá gian tà cầu danh chác lợi.

         Ôi! Thầy cực nhọc bao phen, mà nay con đường ngó lại c̣n dài

thăm thẳm, Thầy chỉ mong mỗi con tỉnh hồn, thức trí ngó lại bước đường

sái trước kia, mà lập tâm làm việc chánh đáng, theo lần Thầy, th́ sự

may mắn ấy không c̣n chi cho Thầy vui hơn nữa.

         Tr...! con chớ phiền muộn lo buồn chi, địa vị mỗi con Thầy đă

lập thành, cái tai nạn kia vừa qua, th́ có lẽ một ngày Thầy sẽ thấy

các con thung dung mà hiến cho Thầy một sở trông cậy chắc chắn, quyền

Thiêng-liêng của Thầy nơi tay, nếu chẳng phải để dắt các con, chớ cho

ai được?

        Khá trông cậy cao thượng anh phong mà nh́n sự đau đớn, chính

ḿnh Thầy đây không tránh khỏi.

        Đời vui tạm sống thừa;

        Đạo Thiêng-liêng bất tận.

        Nên cân nặng nhẹ, trọng khinh mà ch́u theo thời thế và tin

tưởng trông cậy nơi Thầy, th́ kiếp phù sanh của mỗicon và duyên tiền

định của mỗi đứa đều nằm trong tay Thầy hết; Tr... con hiểu há?

        Tr... con rán khuyên cạn bạn con và rán mà tuân lời Lư-Bạch;

ấy là hai chuyện Thầy cậy con.

        Thầy ban ơn cho các con.

 

                                            THĂNG.

 

                             *

 

                  Cầu-Nhiếm, ngày 19 tháng 6 Mậu-Th́n (5 Aout 1928)

 

 

                         THẦY, các con.

 

        Tr...,Th... ! hai cpn đă để công tŕnh đi đến nhiều chỗ đặng

gieo truyền mối đạo của Thầy, nhưng hai con chưa rơ t́nh thế của mối

Đạo lúc nầy ra sao?

        Đạo hiện giờ cũng chẳng khác chi người bịnh mà lương y coi

chưa ra chứng, bề ngoài coi chẳng có vẻ chi trầm trọng, nhưng một ngày

kia nếu chẳng rơ mà chế cải th́ xuất lại trong mà loán ra ngoài, thế

mạnh như núi đè cây, biển tràn bờ, chẳng thế chi ngăn chống nỗi; ấy là

lúc bịnh xung phong trong ngũ tạng lục phủ, nhập đến cao hoang, th́

người bịnh dầu số Trời cứu cũng không qua đặng.

        Các con ḍm nền Đạo bề ngoài coi diềm dà sung túc mà chẳng

thấy rơ cái mạch bịnh trong tâm, chẳng khác chi thế Sở chế bạo Tần,

ham cái mạnh bề ngoài, biết cái sợ nơi mặt chớ chẳng rơ ḷng người ra

sao, mà không độ cái mạnh cấp thời đó sẽ dần dần tan như giá mà đổi ra

yếu hèn thấp nhược; mỗi chỗ đều mong độc lập riêng. Người trong đạo

phần nhiều mong hiệp thế riêng cho ḿnh mà ḱnh chống trở mặt với mỗi

con.

        Đạo thế chẳng kíp th́ chầy sẽ thành ra một mối hàng mà mỗi

người trong Đạo, sau khi giành giựt, cấu xé nhau, thié sẽ phân chia

tan thành manh mún để tṛ cười về sau đó.

        Ấy là tại nơi đâu?

        Người hành đạo chẳng đủ quyền chế cải, kẻ tự cao muốn chiếm vị

cầu danh, nghịch tư cách đối dăi với thế t́nh, gây ác cảm mà tạo thué

oán. Hai con phải biết chỗ yếu nhược của Đạo nơi đó mà kiếm phương,

t́m chước, lấy cộng ḥa, hiệp nhơn ư mà điều đ́nh sửa cải cho chóng,

làm sao cho mỗi đạo hữu các con đều ngó về Ṭa-Thánh mà xưng tụng ân

huệ của mỗi con có trách nhiệm xứng đáng; và làm sao cho dứt mối hiềm

thù riêng của mỗi đứa, hiệp đồng trí thức mà làm cho người ngoài ḍm

vào, nh́n nhận mối Đạo quí hóa và thảy đều sùng bái cử chỉ cao thượng

của các con. Chừng ấy các con dầu không mạnh cũng ra mạnh, không đông

cũng nên đông, mà việc phổ độ nhơn sanh chẳng c̣n điều chi trắc trở.

        Đạo trễ một ngày th́ hại cho chúng sanh một ngày, mà mỗi đứa

đều gây ác cảm làm cho mối Đạo thành ra bánh vẽ, th́ chừng nào Đạo

trọn thành nơi đây? chừng nào cho đạo truyền ra ngoại quốc?

        Trong cơn mơ màng như người say chưa tỉnh, th́ ngoài thế nào

được đầm ấm mà gieo lần ra, các con biết xưa những chi cho mà trái cả

nhơn tâm th́ khó bền khó vững; chánh sách cộng ḥa yên tịnh là chánh

sách của các con đặng dùng lập Đạo mà thôi.

        Kiêu hănh thái thậm, vào muốn có người tŕnh, ra muốn có người

cúi, khoát nạt, đè ép, biết ḿnh mà chẳng màng biết đến người, hay ỷ

sức mà chẳng ḍm xem thời thế chẳng thâu phục nhân tâm, chẳng biết

dùng khiêm từ mà đăi khách, là những nét của các bậc Vương-Bá xưa dùng

mà phải tan tành vũ trụ đó. Nay các con lập một Đạo cũng chẳng khác

chi lập một nước, phận sự lại c̣n khó khăn hơn, liệu mà sửa cải, liệu

mà điều đ́nh, mới có thể chống ngăn lại sự tàn hại mà làm cho nền Đạo

được vững, người được ḥa, tâm được hiệp, ngoài được mạnh, trong được

thung dung, gieo giống quí mầu th́ công ấy chẳng chi sánh được.

        Thầy v́ thương chúng sanh, tưởng công lao của mỗi đứa, nên

chẳng nở để cho mối Đạo điêu tàn; nhưng nếu trong các con chẳng có đứa

nào lănh phần chế biến làm cho ḥa thuận chung vui, để cho đến đổi

hiềm thù oán ghét nhau mà để tṛ cười muôn thuở, uổng công d́u dắt của

Thầy bấy lâu, th́ biển khổ sông mê là nơi các con chịu đời đời kiếp

kiếp đó.

        Thương chẳng đặng thấy nên, th́ dầu cho các con càng đông, lại

càng thêm nhiều người làm rối, thêm mối hận, để chờ dịp cắn xé nhau

chớ chẳng ít chi, nên biết nghe!

        Thầy ban ơn cho các con.

 

                                                THĂNG.

 

                               *

 

                                                 Năm Mậu-Th́n (1928)

 

 

                        THẦY, các con

 

BẤT SÁT-SANH

        Thầy đă nói với các con rằng: khi chưa có chi trong Càn-Khôn

Thế-Giới th́ khí Hư-Vô sanh ra có một Thầy và ngôi của Thầy là

Thái-Cực.

        Thầy phân Thái-Cực ra Lưỡng-Nghi, Lưỡng-Nghi phân ra Tứ-Tượng,

Tứ-Tượng biến Bát-Quái, Bát-Quái biến hóa vô cùng, mới lập ra Càn-Khôn

Thế-Giới. Thầy lại phân tánh Thầy mà sanh ra vạn vật là: vật chất,

thảo mộc, côn trùng, thú cầm, gọi là chúng sanh.

        Các con đủ hiểu rằng:

        Chi chi hữu sanh cũng do bởi chơn linh Thầy mà ra, hễ có sống,

ắt có Thầy. Thầy là cha của sự sống, v́ vậy mà ḷng háo sanh của Thầy

không cùng tận.

        Cái sống của cả chúng sanh, Thầy phân phát khắp Càn-Khôn

Thế-Giới, chẳng khác nào như một nhành hoa trong cội, nó phải đủ ngày

giờ Thầy nhứt định mới trổ bông và sanh trái đặng trồng nữa, biến hóa

ra thêm; nếu như ai bẻ hoa ấy nửa chừng th́ là sát một kiếp sanh không

cho biến hóa.

        Mỗi mạng sống đều hữu căn hữu kiếp, dầu nguyên sanh hay hóa

sanh cũng vậy, đến thế nầy lâu mau đều định trước, nếu ai giết mạng

sống, đều chịu quả báo không sai; biết đâu là cái kiếp sanh ấy chẳng

phải là Tiên, Phật bị đọa luân hồi mà ra đến đổi ấy.

        Cái mạng sống là Thầy, mà giết Thầy th́ không phải dễ, các con

gắng dạy nhơn sanh điều ấy.

 

                                            THĂNG.

 

                                 *

 

                                                Năm Mậu-Th́n (1928)

 

                            THẦY, Các con

 

BẤT DU-ĐO

       Ôi! Thầy sanh các con th́ phải yêu trọng các con chẳng cùng,

mà Thầy cho các con đến Thế-Giới này với một thánh-thể thiêng-liêng, y

như h́nh ảnh của Thầy, không ăn mà sống, không mặc mà lành, các con

lại không chịu, nghe điều cám dỗ mê luyến hồng trần, ăn cho phải bị

đọa, dâm cho phải bị đày, nên chịu nạn áo cơm, dục thuyền cầu lợi.

       LỢI, Thầy cũng đă dành cho các con chung hưởng cùng nhau mà

cũng v́ tham, đứa chứa nhiều, đứa chịu đói.

       QUYỀN, Thầy cũng ban cho các con in như Thầy đă ban cho chư

Thần, Thánh, Tiên, Phật, hầu cho đủ thế kềm thúc lấy nhau đặng giữ vẹn

thánh chất yêu sanh của Thầy, mà quyền ấy trở nên một cơ thể buộc trói

nhơn sanh trong ṿng tôi mọi. Ôi! Thảm thay! Cái thất vọng của Thầy

nên ghê gớm, các con có hiểi v́ sao mà cả nhơn sanh gian tham chăng?

       Th́ cũng muốn cho nhiều sanh mạng chịu phục dưới quyền thế lợi

lộc đó, vậy sự yếu trọng của con người là nạn cơm áo, nắm chặt quyền

phân phát cơm áo, th́ chưa ai đă chịu thọ sanh nơi thế nầy lánh khỏi.

       Muốn cho đặng quyền hành ấy th́ làm thế nào?

       Dùng hết mưu chước quỷ quyệt, thâu đoạt cho đặng lợi lộc quyền

thế cho nhiều, v́ vậy mà đời trở nên trường hỗn độn, tranh tranh,đấu

đấu, giựt giựt, giành giành, gây nên mối loạn, nhơn loại nghịch lẫn

nhau, giúp cho phép tà quyền mạnh hơn, yếu thiệt, mất phép công b́nh

thiêng liêng tạo hóa; cái trường thảm khổ của thế gian  cũng do nơi đó

mà ra.

       Vậy gian tham đă thâm nhập vào ḷng, th́ ḷng hết đạo đức.

       Tham gian nhập vào nhà, th́ nhà không chánh giáo.

       Tham gian đă nhập vào nước, th́ nước hết chơn trị.

       Tham gian đă lộng toàn thế giới, thié thế giới hết Thánh, Thần,

Thầy không cần nói sự gian tham có thể giục các con lỗi đạo cùng Thầy

mà bị lắm điều tội lỗi. Ấy vậy gian tham là trọng tội.

 

                                                THĂNG.

 

                               *

 

                                       Năm Mậu-Th́n (1928)

 

BẤT TÀ DÂM

                  V̀ SAO TỘI "TÀ DÂM" LÀ TRỌNG TỘI?

        Phàm xác thân con người tuy mắt phàm coi thân h́nh như một,

chớ kỳ trung nơi bổn thân vốn một khối chất chứa vàn-vàn, muôn-muôn,

sanh-vật.

        Những sanh vật ấy cấu kết nhau mà thành khối vật chất có tánh

linh v́ vật chất nuôi nấng nó cũng đều là sanh vật, tỷ như: rau, cỏ,

trái, lúa, gạo, mọi lương vật đều cũng có chất sanh.

        Nếu không có chất sanh, th́ thế nào tươi tắn đặng mà chứa sự

sống, như nó khô cũ th́ nó chết, mà các con nào ăn vật khô héo bao

giờ. C̣n như nhờ lửa mà nấu th́ là phương pháp tẫy trược đó thôi, chớ

sanh vật bị nấu chưa hề phải chết.

        Các vật thực vào tỳ vị lại biến ra khí, khí mới biến ra huyết,

chẳng cần nói, các con cũng biết cái chơn linh khí huyết là thế nào?

Nó có thể hườn ra nhơn h́nh mới có sanh danh, tử tử, của kiếp nhơn

loại.

        V́ vậy mà một giọt máu là một khối chơn linh, như các con dâm

quá độ, th́ sát mạng chơn linh ấy.

        Khi các con thoát xác, th́ nó đến tại Nghiệt-Cảnh-Đài mà kiện

các con, các con chẳng hề chối tội đặng.Phải giữ ǵn giới cấm ấy cho

lắm.

 

                                           THĂNG.

 

                                *

 

                                        18-1-1927 (Bính-Th́n)

 

BẤT ẨM TỬU

                 V̀ SAO PHẢI "GIÁI-TỬU"

       Thầy đă dạy rằng: thân thể con người là một khối chơn linh cấu

kết, những chơn linh ấy đều hằng sống, phải hiểu rằng: ngũ-tạng,

lục-phủ, cũng là khối sinh vật mà thành ra, nhưng phận sự chúng nó

làm, thảng hiểu biết hay là không hiểu biết, đều do nơi mạng lịnh Thầy

đă phán dạy.

       Vậy Thầy lấy h́nh chất xác phàm  các con mà giảng dạy. Trước

Thầy nói v́ cớ nào rượu làm hại cho thân thể con người về phần xác.

H́nh chất con người vẫn là thú, phải ăn uống mới nuôi sự sống, như

rượu vào tỳ vị, nó chạy vào ngũ-tạng lục-phủ hết, th́ trái tim con

người chẳng khác nào như cái máy chánh để trử sự sống, cũng phải bị

thâm nhập vào làm cho sự lao động quá chừng đỗi thiên nhiên đă định,

thối thúc huyết mạch phải vận động một cách vô chừng, mà làm cho sanh

khí nơi phổi chẳng đủ ngày giờ nhuận huyết tinh sạch cho đặng, trược

huyết ấy thối lại cùng trong thân thể, để vật chất ô trược vào trong

sanh vật, mỗi khối ăn nhằm phải bịnh, một ngày thêm một chút, hết

cường tráng, cốt tủy lần lần phải chết, th́ thân thể các con phải bị

chết theo.

       Nhiều kẻ phải bị chết nửa thân ḿnh v́ rượu, nên ra đến đỗi.

       Thầy dạy về cái hại của phần hồn các con:

       Thầy nói cái chơn thần là nhị xác thân các con, là khí chất

(le sperme), nó bao bọc thân thể các con như khuôn bọc vậy, nơi trung

tim của nó là óc, nơi cửa xuất nhập của nó là mỏ ác, gọi tiếng chữ là

Vi-Hộ, nơi ấy Hộ-Pháp hằng đứng mà giữ ǵn chơn linh các con. Khi

luyện thành Đạo đặng hiệp một với khí, rồi mới đưa thấu đến chơn thần,

hiệp một mà siêu phàm nhập thánh.

       Vậy th́ óc là nguồn cội của khí, mà óc cũng bị huyết vận động

vô chừng, làm cho đến đổi loạn tán đi, th́ chơn thần thế nào đặng an

tịnh điều khiển, thân thể phải ra ngây dại, trở lại chất thú h́nh, mất

phẩm nhơn loại rồi, c̣n mong chi đặng phẩm Thần, Thánh, Tiên, Phật.

Lại nữa buổi loạn thần ấy để cửa trống cho tà mị xung đột vào, giục

các con làm việc tội t́nh mà phải chịu phận luân hồi muôn kiếp.

       Vậy thầy cấm các con uống rượu, nghe à !

 

                                                   THĂNG

 

                                  *

 

                                              Năm Mậu Th́n (1928)

 

 

BẤT VỌNG NG

                   TI SAO CẤM "VỌNG NG"

       Thầy đă nói rằng nơi thân phàm các con, mỗi đứa Thầy đều cho

một chơn linh ǵn giữ cái chơn mạng sanh tồn. Thầy tưởng chẳng cần

nói, các con cũng hiểu rơ rằng : đấng chơn linh ấy vốn vô tư, mà lại

đặng phép giao thông cùng cả chư Thần Thánh, Tiên, Phật và các Đấng

trọn lành nơi Ngọc-Hư-Cung, nhứt nhứt điều lành và việc dữ đều ghi

chép không sai, đặng dân vào Ṭa phán xét, bởi vậy nên một mảy không

qua, dữ lành đều có trả ; lại nữa, các chơn linh ấy, tánh Thánh nơi

ḿnh đă chẳng phải giữ ǵn các con mà thôi, mà c̣n dạy dỗ các con,

thường nghe đời gọi là "lộn lương tâm" là đó.

       Bởi vậy Chư Hiền, chư Thánh Nho nói rằng : "Khi nhơn tức khi

tâm"

       Hoạch tội ư thiên, vô sở đảo dă".

       Như các con nói dối, trước chưa dối với người, th́ các con đă

nói dối với lương tâm, tức là chơn linh.

       Thầy đă nói chơn linh ấy đem nạp vào Ṭa phán xét từ lời nói

của các con, dầu những lời nói ấy không thiệt hành mặc dầu, chớ tội

h́nh cũng đồng một thể.

       Nơi Ṭa phán xét, chẳng một lời nói vô ích mà bỏ, nên Thầy dạy

các con phải cẩn ngôn, cẩn hạnh, thà là các con làm tội mà chịu tội

cho đành, hơn là các con nói tội mà phải mang trọng h́nh đồng thể.

       Các con khá nhớ !

                                                   THĂNG

 

                                 *

 

                                            Năm Kỷ-Tỵ 10-2-1929

 

                           THẦY, Các con

 

       Ngày tháng vẫn mỏi ṃn, mà đường Đạo nhắm c̣n dài đăng đẵng,

một mùa xuân qua là một dặm đường phải bước tới, mà Thầy ngảnh lại

bước đường của môn đệ Thầy vẫn thấy sụt sè, chớ chưa thấy chi có ṃi

tấn phát. Dần qua Mẹo lại, Th́n đ

ến Tị về, xuân đổi lại xuân thay, năm

kề rồi năm măn. Ôi! tất bóng quang âm nhặt thúc, mà xem lại tâm hạnh

của mỗi con của Thầy, th́ nét Đạo vẫn kém hơn, đức chưa thêm được, tâm

chí ṃn mỏi lối đường ngay, mà nấu nung về nẻo vạy, e cho nền tảng

thiêng liêng đồ sộ phải nghiêng ngửa. Rồi đây các con cũng chưa chắc

hết tranh cạnh giành xé nhau, mà làm cho nền Đạo phải chia tan tành.

       Đạo c̣n chưa tà vạy, người c̣n say mối lợi danh, th́ phương chi

cứu chữa bịnh Đạo cho hết. Thầy cũng lắm đau thương, nhưng cũng chẳng

căi sửa chi đặng. Thầy đă giao trách nhiệm lớn lao cho mỗi đứa đáng

tin cậy; chúng nó chẳng biết điều đ́nh, th́ phú mặc tà quái xâm phạm

mà thôi.

       Ôi! Xuân tàn xuân đến, cái xuân của người đă sắp lụn hao, mà

rồi cái xuân của Trời-Đất, nước non cũng chưa chắc là vô cùng vô tận.

Các con, nếu biết đời khổ tâm, biết vày ṿ t́nh thế, biết chịu kém sút

trong nẻo lợi đường danh, biết thiệt ḿnh mà đặng cho kẻ khác, biết đổ

lụy cho kẻ vui cười, biết nhọc nhằn trong kế sinh nhai, biết giữ tâm

chí cho thanh bạch, đừng nhơ bợn của chẳng nên dùng; biết động mối

thương tâm, thương người hơn kể ḿnh, th́ là các con được tắm gội hồn

trong, mà về cùng Thầy đó. Nét nào chưa vẹn, khá biết sửa lần chớ nên

tŕ hưỡn. Đạo suy, đức kém, tà quái lừng hơi, các con gắng chung tâm

xua trúc hết lũ vạy tà, th́ hiến công lớn cho Thầy đó.

       Thầy ban ơn cho các con.

 

                                             THĂNG.

 

                                 *

 

                         Ṭa-Thánh Tây-Ninh, ngày 16 Avril 1929

                                 (nhằm ngày 7-3 Giờ Tư)

 

                             THẦY,Các con

 

        M... Ng... kêu mấy anh con, kêu nữ phái, v́ chúng nó vái ở

dưới tội nghiệp.

        Thầy đă nói rơ rằng : Thượng-Phẩm phải về Thầy trước các con,

nhưng mà hại thay v́ biếng nhác, các con không đọc Thánh-Ngôn của Thầy

mà kiếm hiểu.

        T...! con có nhớ lời Thầy nói với các con rằng : Đạo vốn vô

vi, nếu Thượng-Phẩm không trở lại thiêng liêng chi vị th́ ai đem các

chơn hồn vào cửa Thiên giùm cho các con, lại nữa các con vốn là kẻ dẫn

đường cho cả chúng sanh thay mặt Thầy nơi thế nầy về phần đời, c̣n

phần Đạo cũng phải có đôi đứa mới đặng cho, cười!

        Th...! Con phải xây cái Tháp của Thượng-Phẩm phía trước ba

nhánh, phải day mặt về đông, giống như ngó vào điện mà hầu Thầy vậy.

Song, ba từng phải lợp ngói như nóc chùa của các Đường-Nhơn vậy nghe.

        Đừng làm như cái Tháp của Bảo-Đạo, v́ hai đứa phẩm vị khác

nhau, chung quanh Bát-Quái-Đài phải làm như h́nh có cột, tại chính

hiữa Tháp phải có một lỗ cho Nhựt-Quang rọi tới Liên-Đài.

        Các con sẽ bị Thái-Bạch quở phạt, liệu lấy mà sửa ḿnh, phải

tùy theo lịnh dạy của nó, đặng nó giảm nộ chút ít nghe!

 

                                        THĂNG.

 

                               *

 

                          Ngày 11 tháng 1 năm 1930 (12-12-Kỷ-Tỵ)

 

                           THẦY, Các con

 

        Thầy thường nói với các con rằng: Các con là cơ thể của sự

thương yêu, mà các con không c̣n hiểu sự thương yêu là ǵ, bởi nơi nào

đó? T... kiếm coi.

        (T... bạch.........)

        Không con. Sự thương yêu là giềng bảo sanh của Càn-khôn

Thế-giới. Có thương yêu, nhơn loại mới ḥa b́nh, Càn-khôn mới an tịnh.

Đặng an tịnh mới không thù nghịch lẫn nhau, mới giữ bền cơ sanh hóa.

        C̣n nghịch cơ sanh hóa là ai, các con có biết không? T... kiếm

coi.

        (T... bạch........)

        Không con. Con nói đó là nói dối cho tà quái, chớ thiệt là cho

Quỉ-vương. Quỉ-vương là tay diệt hóa. Cũng như có sống của Thầy, ắt có

chết của Quỉ-vương vậy. Vậy th́ các con coi Quỉ-vương lấy cơ thể nào

mà toan hại các con?

        (T... bạch: Quỉ-vương xúi giục người không đem ḷng bác ái maé

gây rối lương sanh).

        Sao con không dùng tiếng chết mà tỏ lư cao sâu? V́ có ghét

nhau, vạn loại mới khi nhau; khi lẫn nhau mới tàn hại lẫn nhau, mà tàn

hại lẫn nhau, là cơ diệt thế.

        Vậy Thầy cấm các con từ đây, nếu không đủ sức thương yêu nhau,

th́ cũng chẳng đặng ghét nhau, nghe à!

 

                                            THĂNG.

 

                               *

 

                           TÂY-NINH, ngày 7-2-1930 (9-1 Canh-Ngọ)

 

                              THẦY,

 

         Các con, Thầy quyết lấy đức háo sanh mở đạo, cứu rỗi sanh

linh, cho kịp trước kỳ Hạ-ngươn nầy, nhưng Đạo chẳng hoàn toàn, con

đường đi chưa cùng bước, là v́ tại nơi ḷng nhiều đứa, chưa để hết tín

ngưỡng mà nghe lời Thánh-giáo, cho nên lần hồi, nền Đạo phải ra tan

tành manh mún.

         Kẻ hữu đức buồn ḷng thối bước, đứa chơn thành không vui nắm

tay theo; ma hồn quỉ xác loan vào; kẻ đức thiếu níu đứa không nhân;

thành ra nhơn kém đức suy, cứ thẳng một đường tà dung ruổi.

        Cơ lập Đạo là nhiệm mầo vô giá; biết Đạo, biết ta, biết người,

biết thế, biết thoèi, biết vinh hư, biết tồn vong ưu liệt, rồi mới có

biểt hổ mặt thẹn ḷng, biết sự thế là tṛ chơi, biết tuồng đời là bể

khổ; biết thân nô lệ dẫn kiếp sống thừa, biết nhục vinh mà day trở

trên con đường tấn thối. Có đâu dường đời c̣n lắm giành xé, hại lẫn

nhau, mong chi đặng tầm Tiên noi Phật.

        Công Thầy bố hóa, bị lũ học tṛ tham lam ngu xuẩn, dục lợi cầu

danh làn cho tà quái lẫn vào, d́u dắt vào chốn hang sâu vực thẳm; thế

mà hồn Đạo phải chịu ngàn năm phưởng phất.

        Thầy thấy nhiều đứa xă thân cầu Đạo, diệt tục xủ phàm, để ḿnh

làm hướng đạo. Hỏi vậy có ai xứng đáng chưa? M... Ng...?

        M... Ng... bạch:. .    .   .   .   .   .   .

        Ôi! Thầy v́ mấy chục ức nguyên nhân, không nỡ để cho ngôi phẩm

tan tành, chớ lấy luật thiên thơ th́ không một ai dự vào Kim-Bảng.

        Tu hành vẫn trái với thế tục, mà trái với thế tục mới đặng gần

ánh Thiêng-liêng. Thầy thấy nhiều, tu cũng muốn tu mà thế tục cũng

không muốn chừa bỏ. Thế tục là nét d́u dắt cho mất tánh thiêng liêng,

phải lấy nghị lực cang-tâm mà kềm chế, th́ cái lối diệt vong, mới

chẳng làm uổng công phu hành đạo cho.

        Áo dà cũng muốn mặc, giày đạo cũng muốn mang, muốn đứng trước

cả nhân sinh, để cho họ biết ḿnh hướng đạo. Đường Tiên cũng lấp lững,

nguồn Thánh cũng toan vào, mà thấy bạc rơi cũng không bỏ, lợi mún

chẳng từ, mượn danh Đạo mà tạo danh ḿnh, vô Thánh-điện mà hơi tà c̣n

phảng phất. Muốn cho nhà thiệt cao, áo thiệt tốt, mượn lốt cọp dọa cáo

bầy bụng trống rỗng, túi thâu đầy toan làm thầy lũ dại.

        Ôi! lốt Đạo, lốt Đạo, Thầy buồn cho trẻ ngây, chẳng c̣n biết

làm sao đem Thánh-giáo vào tai chúng nó được.

        Thầy nhớ xưa, kẻ mộ Đạo, chịu ngàn cay muôn đắng, biết có

người mà chẳng biết nhọc ḿnh; giày gai áo bả, đội nguyệt, mang sao,

gió trước lọt cḥi tranh, mưa sau hư giạu lá , bần hàn chẳng quản, tay

trắng d́u người, một mảy không bợn nhơ, mới có thể lập ngôi cho ḿnh

đặng, có đâu lấy của lấn nhân, mượn quyền xua đức, kẻ chân thành lánh

mặt, đứa tà mị áp vào, rồi cúm núm mang hơi tà, lại dua nói rằng thờ

chánh-giáo.

        Thầy hỏi: ai chứng cho?

        Lễ-Nhạc chẳng hoàn toàn, nhiều đứa cậy tài học giỏi lượm lặt

sạch xả rác hủ nho; mong bài bác đặng vinh mặt. Thầy bây giờ chỉnh để

phú Thiên-điều hành luật, ai biết nguồn cội, vội sửa ḿnh; mới mong

tránh khỏi lũ tà ma, mà đi cho cùng bước Đạo.

        Uổng thay! nền Đạo chẳng phải hư, ngày nay không phương tái

lập. Thầy giao cho mấy đứa, v́ Đạo v́ đời khá hiệp trí chung lo, họa

may mới vớt người đặng muôn một.

        M...N... con được phép cho mấy anh Tr..., Tr..., coi

Thánh-giáo của Thầy. Thầy cho các con hay rằng: Đại lễ Ṭa-Thánh chẳng

hoàn toàn theo cách thức dạy trước đây th́ khá biết rằng, có tà quái

chứng mà thôi nghe!

        Thầy khuyên các con:

                   Bước Đạo lần chơn một dạ thành,

                   Xu trần chớ luyến lợi cùng danh.

                   Nâu sồng nhuộm áo pha màu khổ.

                   Tránh mối oan khiên chớ buộc ḿnh.

        Thầy ban ơn cho các con.

 

                                                 THĂNG.

 

                              *

 

                                      12-4-1930 (17-3 Canh-Ngũ)

 

                     NHÀN-ÂM  ĐO-TRƯỞNG

 

        Hỉ chư Đạo-hữu.

        Đă lâu, Bần Đạo không được giáp mặt chư đạo hữu, để luận một

vài câu chuyện về đạo đức. Hôm nay, Bần Đạo cũng để dạ khen một ít

hiền hữu, đă để hết tâm chí trao giồi thánh chất, mà cũng buồn nhiều

đạo hữu c̣n chăm nom bước thế hơn đường tu. Đức CHÍ-TÔN đă lấy Từ-Bi

mà châm chế, mong ngày Đạo được ḥa b́nh. Vậy khá chung trí, hiệp tâm

mà tái d́u mối Đạo. Ấy là phương chuộc lỗi sửa ḿnh, mà trở về ngôi cũ

đó. Phải khá lo xa.

        H... hiền hữu lúc này chuyên về văn chương quốc âm nhiều lắm

há?

        Nhiều đạo hữu khác đă từng được Thánh-Giáo và học hỏi đă

thông, vậy Bần-Đạo xin giải giùm bài thi nôm này:

                 Đường về chớ nệ bước non sông,

                 Lần đến t́m nơi cảnh bá ṭng.

          (1)    Bụng trống thảnh thơi con hạc nội.

          (2)    Lúa đầy túng thiếu phận gà lồng.

          (3)    Cô phần ngảnh lại đà bao tuổi,

          (4)    Sô diện xem qua khỏi mấy ḍng.

                 Một điểm quanh co lên một nấc.

                 Lần lừa ngày tháng ắt qua đông.

       (Nhiều người giải 4 câu trên, qua đến điển-tích và cặp luận th́

không ai hiểu hết, nên Ngài giải nghĩa).

 

                               GIẢI:

 

(1,2) Lư-Bạch viết: Lung kê hữu mễ than oa cận,

                    Giả hạc vô lương thiên địa khoan.

      Thích-nôm : Gà lồng có lúa đầy bụng hằng ngày, mà nồi nước sôi

hằng cận bên, không biết phải bị giết ngày nào. C̣n con hạc nội, tuy

bữa đói bữa no, nhưng trời đất rộng thinh, mặc t́nh cao bay xa liệng.

      Tóm lại, thà cực mà được thông thả, c̣n hơn sướng mà phải chịu

nguy hiểm. Có mối Đạo d́u ḿnh được tự do thiêng liêng, mà cái tự do

thiêng liêng ấy, ta hăy làm con hạc nội mới mong chiếm được.

(3) Cô phần là mả hoang.   (4) Sô diện là nhăn mặt.

      Nghĩa giải riêng "Luận nhứt và luận nh́" chớ không phải chung

nghĩa.

 

                                 GIẢI :

 

       Ta nh́n mấy cái mồ hoang, mả lạnh, nếu t́m mà hỏi cho rơ tông

tích, th́ toàn là những kẻ thiếu niên nằm nơi đó, thế th́ đời người

như bọt nước, như mây bay; nếu chẳng lo tu cho sớm, chừng khuất bóng

rồi, té ra ḿnh chưa gặp Đạo.

       Đức Thích-Ca nói: Mạc đăi lăo lai phương học Đạo,

                         Cô phần tận thị thiếu niên nhơn.

       Nghĩa là: Chớ có đợi lúc già mới học Đạo, những mồ hoang ấy

toàn là của kẻ c̣n trai trẻ.

       Chư đạo hữu hiểu rơ chưa?

(4) Ḍng đây là ḍng nước, nước mà bị gió thổi, có con sông nào khỏi

nhăn mặt, nước bị gió như người bị cường quyền, nếu chẳng thoát ra

quyền ấy, th́ chưa dễ chắc c̣n thân, Đạo là phương d́u người khỏi

quyền ấy mà thôi.

     Cổ nho có câu: "Thanh sơn nguyên bất lăo, vị tuyết bạch đầu,

                    "Lục thủy bổn vô sầu, nhơn phong sô diện!

       Nghĩa là: Núi kia chẳng phải già, mà bị tuyết đóng nên bạc đầu.

Nước kia chẳng phải sầu mà bị gió thổi nên nhăn mặt.

       Phải t́m cao xa mà hiểu.

       C̣n hai câu chót ai cũng hiểu. Vậy chư đạo hữu rán học đạo

nghe.

 

                                          THĂNG.

 

                              *

 

                                Giờ sửu 23-3 Canh-Ngũ (21-4-1930)

 

TÁI CẦU :

                          THẦY, Các con.

        Tr...! Thầy lập nền Đạo nầy ra, là do nơi Thiên-thơ, lại cũng

có ḷng Từ-Bi, để vớt cả mấy chục triệu nguyên nhân lớn lao, trở hồi

cựu vị. Thầy biết có những chơn linh, v́ lănh mạng tá phàm, mà d́u dắt

các con của Thầy, nên chẳng nại công lao nhọc, yêu cầu cùng Tam-giáo

nới tay cho Thầy cứu rỗi các con.

        Than ôi! Công tŕnh Thầy và các Đấng Thiêng liêng th́ nhiều,

mà tấc thành của mỗi con, h́ không đặng mấy; nhiều phen sống khổ, muốn

ch́m đắm các con, mà Thầy phải sợ cho đến nhăn mày khổ lụy. Thấy vậy,

chẳng đành. Thầy phải sửa cải Thiên-cơ, mà để cho mỗi đứa được có ngày

giờ, và thế lực mà d́u dắt nhau, cho tṛn phận sự; nhưng rốt lại, tà

quyền cũng lấn lướt chất Thánh, bước tục dẫn chơn phàm; Thầy rất đau

ḷng mà ḍm thấy con cái liếu xiếu, bị lầm vào đường tà quái.

        Đứa th́ bị mê tài, đứa th́ ham cận sắc, đứa bị biếm vào lối

lợi quyền, đứa bị xô vào nơi thất đức. Mỗi đứa mỗi nẻo, đều quăng sạch

chất thiêng liêng, lầm lũi đưa tay theo mấy mươi động.

        Hại nữa, là các con lại bị nó tàng ẩn, xô cho dang nhau, bứt

nghiến t́nh đoàn thể chặt ĺa dây liên lạc; giành xé cắn rứt nhau, như

kẻ khác nhà, gà riêng ổ, cho đừng có thế lực chi, mà ḱnh chống voéi

chúng nó, rồi rốt cuộc lại, th́ các con phải lần lần bị manh mún phân

chia, sa vào hang sâu vực thẳm.

        Thầy tưởng để cho các con lo liệu giành giựt, đương cự với

chúng nó, nhưng ḍm Thiên-thơ, th́ tám phần mười, đă sa ngay vào chơn

của quỉ vương vày đạp, mà lại phần đông, các con là bậc phẩm cao, chức

trách trọng hậu. Thầy phải ép ḷng chịu tư vị với các con, mà thố lộ

một ít. Vậy nên biết mà kềm sửa bước đường, đặng cứu chửa căn bịnh cho

nhau, và ngăn ngừa bước đường cho những đứa sẽ đến.

        Tà đă thắng chánh, th́ con làm thế nào mà đương cự cho kham.

Con là đứa Thầy đă tin cậy hồi mới ban sơ; tuy bước đường cũng lắm lúc

sai lầm, nhưng nhờ các Đấng Thiêng-liêng thương mà chỉ dẫn; nên bước

vừa trờ tới, kịp lúc trở ra. Thương hại thay cho nhiều đứa khác, quyền

chưa từng nắm, của chưa đặng cầm, sắc chưa từng gần, lợi chưa từng

thấy; bị lũ quái tùy Thiên-thơ, đem treo trước mắt, mà phải lầm lũi

bước đường; chơn linh quí hóa kia mắc lẫn với xác phàm, mà phải chịu

muôn đời ch́m đắm.

        Đạo tuy cao, song nên biết sức quỉ, cũng chẳng hèn, nếu không

ngăn ngừa, dằn lửa nóng trong tâm, th́ lửa Tam-muội của Quỉ-vương đốt

cháy. Con khá hiểu lời Thầy, và nên biết rằng, nếu con chẳng dụng

quyền lực của Thầy, ban cho con, mà đương cự d́u dắt các em, th́ một

ngày kia, nó dẫn đi lần hồi hết; rồi c̣n một ḿnh, như chim lẽ bạn,

như phụng lạc bầy; gặp cơn giông tố kia, cũng chẳng sức ǵ đởm đương

cho khỏi xa nơi hắc ám. Chừng ấy th́ thế giới phải tạo lập lại, sụt

các con cho đến địa cầu bảy mươi hai, đặng chờ lúc thiên niên đày vào

Nghiệt-Cảnh. Nên biết trách nhiệm rất nặng nề, nếu chẳng kham, th́ con

đường thiêng liêng kia, đâu an vị được.

        B...! Thầy đă lấy ân huệ ban cho con, rất xứng đáng, cái ân

huệ ấy, là tấm sắt hộ tâm; sao chẳng giữ ǵn trọng trách, làm cho

chinh ḷng nhau. Chưởng-Đạo Kim-Biên lănh mạng Thầy mà d́u dắt; hễ có

một bực trổi hơn, thié con đường phải gay trở thêm. Nếu cái nhẫn kia

chẳng đặng để đứng đầu, làm cho nó phiền, trả chức lại, cũng như

Lư-Bạch ngày nọ th́ mong chi đi cho cùng bước.

        Thầy thấy thiên thơ mà đau ḷng, nên mấy lời nầy là lời chót

thiết yếu chung; nơi đây cũng vậy, mà Kim-Biên cũng vậy, khá chung lo

mà gỡ rối, nghe!

        Thầy ban ơn cho các con.

 

                                           THĂNG.

 

                                *

 

                              Ngày 12-5 Canh-Ngũ (8-6-1930)

 

                       QUAN-THÁNH ĐẾ-QUÂN

 

       Hỉ chư Đạo hữu,

       Nền Đạo chưa lập thành mà bên trong, th́ người biếng trau thánh

chất, nơi ngoài, người lại muốn kêu nài so đo với các Đấng Thiêng-

Liêng, đặng làm cho rơ ḿnh là thấy xa hiểu rộng.

       Thời thế đă đổi dời, họa Thiên-điều hầu kế cận; từ Nam chí Bắc,

khắp Đông qua Tây, thỉnh thoảng trường náo nhiệt khởi động, diệt tàn

kẻ vô đạo. Xác phàm mắt thịt, nếu đă sẵn ánh thiêng liêng, mà không

sớm tĩnh hồn, th́ mảnh tro bụi kia, chẳng khỏi chịu h́nh đ̣i lúc. Than

ôi! Trời cao minh soi xét, mà người vẫn mê muội ám mờ, đem mảnh trí

cỏn con kia, chống ḱnh với khuôn linh Tạo-hóa. Muốn học mùi Đạo, maé

lại kéo nài giao kết, th́ dầu cho bậc phẩm nào đi nữa, cái ân đức

Từ-Bi cũng khó ch́u theo được.

       Các Đấng Thiêng-Liêng xưa kia khổ hạnh, công cán thế nào mới

được về ngôi cao phẩm quí, há chẳng phải là gương tín thành đáng noi

dấu hay sao?

       Đời mộng ảo nầy, sự c̣n mất như bọt nước mây bay, khá qui chánh

cải tà, nắm giữ ḷng thiện niệm, th́ một may mới tránh khỏi bẫy vô

thường của quỉ vương đương giành xé. Tánh kiêu căng tự đại, là hang

thẳm chôn lấp trọn thân h́nh hồn phách đó; nên ghi nhớ mà lập tâm sửa

ḿnh. Khá gắng nhớ bài nầy:

               Khuôn đời chưa dễ tạo nên h́nh,

               Tóc bạc c̣n mờ lối nhục vinh.

               Ḥn ngọc khó đem trau thánh chất,

               Cân vàng khôn lấy nện chày ḱnh.

               Phước Trời gieo sẵn c̣n giao kết,

               Lợi thế chưa nên xúm giựt giành.

               Thời cuộc tuần hườn tai ách khởi,

               Liệu mà xông lướt liệu đua tranh.

       Các Đạo-Hữu Thiên-phong nên giảng bài nầy cho chúng sanh.

 

                                           THĂNG.

 

                               *

 

                                Ngày 12-5 Canh-Ngũ (8-6-1930)

 

                       NHÀN-ÂM ĐO-TRƯỞNG

 

       Hỉ chư Đạo-Hữu, chư Đạo-muội.

       Bần-Đạo vâng Đức CHÍ-TÔN đến tỏ cùng chư Đạo-Hữu yêu dấu ít

lời.

       Bần-Đạo rất buồn cho nhơn sanh, chưa kịp nương bóng Đạo, để đến

đỗi ngày nay Thiên-Điều đă cận, nên biển khổ phải chịu đắm ch́m, khó

mong siêu rỗi đặng. Cũng nơi Thiên-tai, ách nước, nhưng rất đau ḷng,

ḍm thấy muôn ngàn nhơn loại lặn hụp chới với nơi vực thẳm hang sâu

kia, mà con thuyền Bát-Nhă cũng c̣n sóng dập gió dồi, linh đinh trên

biển khổ, sông mê, khó vớt người bị đắm.

       Nền Đạo thung dung được đứng sững trên cơi Việt, mà đùm bọc che

chở những kẻ hữu phước, hữu phần, nếu dần dà chẳng tỉnh ngộ, mà ung

đúc cho cứng như khối tinh thần, để nay trở bước, mai đổi đường, th́

mảnh xác phàm tục kia, tránh sao khỏi lối tan tành ra tro bụi.

       Bần-Đạo khuyên khá hết dạ kỉnh thành, mà vọng ngưỡng nơi Đấng

CHÍ-TÔN, th́ con đường được thung dung đằm ấm, chí ư đem họa cỏn con

biến đổi trong gia đ́nh, mà so sánh trành tṛn với đức háo sanh của

Tạo-hóa, th́ đường đạo đức minh quang, thế nào trông trờ bước tới nữa,

mà vẹt ngút mây xanh trông vào cảnh tự tại.

       Vào nơi đạo đức rồi, dầu cho phải cắt ái ly gia, chia t́nh xẻ

nghĩa, máu thịt đoạn ly, mà làm cho tṛn trách nhiệm xứng đáng của

ḿnh, để hiến thân chuộc sanh mạng cho muôn ngàn kẻ đồng bào, th́ cái

đau đớn thường t́nh, sự khổ tâm ở thế kia, đau khổ nào có tiếc. Ấy là

cử chỉ của bậc Thánh trước, t́m mối chơn đạo như thế, chư đạo hữu nên

ghi.

 

                                            THĂNG.

 

                                *

 

                                 Ngày 5 tháng 5 Canh-Ngọ (10-6-1930)

 

                             LƯ-BCH

 

        Hỉ chư Đạo-hữu,

.     .     .    .   .   .   .   .   .   .   .   .   .   .   .  .  .

.   .   .   .Đạo chẳng phải một món hàng mà nay đem cầu người nầy, mai

đem nài kẻ kia, cho họ biết mà nh́n nhận, thật nên nhục thể Đạo quá!

Đấng CHÍ-TÔN đă gieo giống quí hóa rồi, th́ cần phải vun trồng cho

cội sởn sơ. Cội sởn sơ mới có đâm chồi trổ tược nhành lá sum sê, hoa

đơm sắc sảo, rồi mới đến trái oằn sai mà thành kết quả xứng đáng.

Chừng hương nực mùi, hoa đơm trái rồi, ngàn dặm cũng t́m đến hưởng nhờ

giống quí, nhọc chi phải hạ ḿnh mà làm cho nhẹ nhàng phẩm giá.

        Các Đạo-hữu cứ đường ngay thẳng tới, chung lưng đâu cật mà lo

việc ḿnh, th́ muôn việc đều nơi CHÍ-TÔN sắp đặt nghe.

        Tr... hiền hữu rơ chưa? Đă lầm nhiều rồi đó. Danh Đạo đă hán

một lần rồi, rán mà chuộc lại. Ṭa-Thánh là cội nguồn, ngày nào được

sùng sựng đứng vững, nêu trên miền Tây vực nầy, ấy là ngày họ cầu

thỉnh các Đạo hữu đó. Nên biết mà lo.

 

                                           THĂNG.

 

                             *

 

                         Ṭa-Thánh, ngày 24 Décembre 1930 (Canh-Ngọ)

 

                     ĐI-ĐO TAM-KỲ PHỔ-ĐỘ

                          LƯ-GIÁO-TÔNG

 

         Hỉ chư Hiền hữu, chư Hiền muội.

         Lăo đă mang một cảm t́nh rất nặng cùng chư hiền hữu, hiền

muội rồi đó; Lăo là người đă đứng ngoài ṿng thế sự hèn lâu, nên đ̣i

phen bợ ngợ, phải t́m tàng lượng trí lư mỗi người, ôi! nghĩ nên rất

khó! V́ khi năy, Lăo thấy con cái CHÍ-TÔN đông đảo dường ấy, may là

một nước Việt-Nam chưa đủ trọn, mà dường nầy, ngày nào Đạo đă truyền

bá toàn trong nhơn loại, trọn khắp ngũ-châu, mới sao nữa!

         Ngán thay cho cái trách nhiệm nặng nề, v́ trót đă hứa lời

cùng Từ-bi ra tế độ, hễ trách phận đàn anh, tuy nhiên lấy oai quyền

khuyến nhũ trừng trị lấy em mặc dầu, chớ cũng nên hiểu tâm của mỗi

đứa. Lăo chỉ sợ một điều là Lăo không phương gần kẻ tà tâm, toan dạy

dỗ. C̣n như gần kẻ đạo đức chơn thành th́ rất dễ, song chẳng cần ích,

tâm Thánh là ngôi vị của Đấng Thiêng-Liêng, không lo trau giồi th́

cũng c̣n tự nhiên v́ vẻ đẹp; c̣n vẻ đẹp thiên nhiên đă mang nặng thi

hài nơi khổ cảnh nầy mà không mất th́ đoạt vị đă đặng rồi, lại cần ai

nâng đỡ; ấy vậy, Lăo đến mà gieo hột Thánh-cốc nơi ḷng của kẻ tà tâm,

mong cho đơm bông kết quả, đặng liệu thế hồi tâm, chớ chẳng phải đến

rước người hiền ngơ.

         Lăo đây cũng vậy, mà chư hiền hữu cũng vậy, chúng ta đă đến

tạo thế sửa đời vẫn là phận sự của chúng ta đă hẳn, hăy biết phận ḿnh

mới an tâm, liệu thế chuyển xây, đă có khó ắt có hay, đă có gay th́ có

thuận, bền chí xem mảy mún cơ Đời. Chư hiền hữu, chư hiền muội, xem

trong năm khai Đạo, biết bao khổ năo truân chuyên, Lăo v́ đă thấy rơ,

nên không nỡ ngồi an xem cơ thắng bại, Lăo nhứt định đứng chung vai

đâu cật cùng chư hiền hữu, chư hiền muội mà chia bớt khổ tâm.

         Lăo chẳng phải sợ, v́ chưa có quyền hành hữu vi nào mà phạm

đến Lăo đặng, chỉ sợ giùm cho chư hiền hữu, chư hiền muội mang nặng

phi phàm mà chịu cường quyền đè nén. Chư hiền hữu, chư hiền muội, có

đạt được phép tiên tri như vậy đâu mà mong tránh khỏi.

         Lăo nghĩ như thế, nên nhứt định tái-thủ quyền hành, đem cặp

nhăn thiêng liêng thay v́ cặp nhăn của Thầy đặng thấy giùm mọi điều

cho chư hiền hữu, chư hiền muội, đặng quyết thắng chúng sanh trong kỳ

khai đạo nầy, th́ Lăo tưởng khi Lăo chưa phải là người vô dụng vậy.

         Lăo nặng mang t́nh nghĩa cùng một bạn thiêng liêng v́ đời

lănh mạng, tạo Đạo đặng cứu chúng sanh mà phải chịu mông trần vào cảnh

đọa. Lăo nên nói rằng : cơ thưởng phạt của Thiên-Thơ th́ lắm điều trái

hẳn với trí người tưởng tượng, có nhiều khi thưởng hữu h́nh mà làm

h́nh phạt vô vi, mà có khi lấy h́nh phạt hữu vi mà thưởng thiêng liêng

công nghiệp.

         Vậy cái thưởng và cái phạt của Lăo dùng điều đ́nh Thánh-Giáo,

nhiều khi chư hiền hữu, chư hiền muội không phương thấy lư đặng. Nên

khá dè chừng, đừng vội luận nhảm, bàn khùng, mà mang tội thiêng-liêng

rất uổng, nghe!

 

                                           THĂNG.

 

                                 *

 

                             Mồng 9 tháng 2 Tân-Mùi (20-4-1931)

 

                  NGỌC-HOÀNG THƯỢNG-ĐẾ viết CAO-ĐÀI

 

         Hỉ chư môn đệ.

         Tr...! Nền Đạo chinh nghiêng, ấy cũng nơi Thiên-định. Nước có

trị loạn, đời có hưng vong, th́ Đạo tất phải có dùn thẳng : quanh co,

rồi mới đến thẳng rẳng đường ngay mà lập nên thể thống.

         Thầy đă v́ chúng sanh mà lập Đạo, nhưng kẻ phàm tục c̣n ám

muội, tham danh chác lợi, lấn tước cầu quyền, th́ ấy là tự chúng nó

gieo ḿnh nơi vực thẳm; cân thiêng liêng thế nào, rồi cũng v́ tội ấy,

mà để cho các con biết sự khinh trọng lúc kết cuộc ra sao.

         Con khá giữ mực thẳng, mà đi cho cùng bước Đạo; ấy là tri

thiên mạng đó.

         Cuộc biến đổi đau đớn ở thế t́nh, chẳng qua là do Thiên-Thơ

định đoạt. Rủi may, may rủi, khá biết có Thầy, có Đạo; vui ḷng thiện

niệm, th́ sự lo lắng mảy mún chi của con, cũng có nơi thiêng liêng

biết đến, nghe!

         Chớ nên xao tâm động trí, ngơ ngẩn theo thường t́nh, th́ năo

cân được tự minh, mới có thể ngăn cản tà mị độn nhập vào mà khuấy rối;

Ấy là lời dặn đinh ninh, nếu chẳng lưu tâm, th́ chẳng khỏi sự khổ xảy

tới.

         Nên biết nghe!

         Đ... đến nghe dạy, nghe và kiếm biết.

                  Cái Đạo cang thường có thế thôi,

                  Thương sanh giữ vẹn chớ nghiêng dời

                  Nhọc đời chưa dễ công đeo đuổi,

                  Nâng thế tua trau quả đắp bồi.

                  Chích cách riêng vui con hạc lánh.

                  Ngừa thuyền c̣n đợi nhánh tùng rơi.

                  Đường tơ đă đứt đừng toan nối,

                  Đạo đức th́n lo trở lại ngôi.

        Căn xưa quả cũ, đă trả vẹn th́ con đường đạo đức, tất là nấc

thang d́u đến phẩm cũ ngôi xưa. Biết thiên mạng, biết ḿnh, biết chúng

sanh. Ấy là biết t́m ngọn đuốc sáng sủa tôn chỉ thanh cao, mà nâng

ḿnh khỏi nơi biển khổ vậy......

 

                                       THĂNG.

 

                                *

 

                                      Ngày 1-8-1931 (Tân-Mùi)

 

                       Đ.Đ.T.K.P.Đ. LƯ-GIÁO-TÔNG

 

         Th... Tr... Nh... ngày nay Lăo đă nhượng nửa quyền hành cho

đó, là có ư để mắt coi hiền hữu đúng phận cùng chăng? Lăo hạ ḿnh bỏ

quyền Nhứt-Trấn, lănh việc Giáo-Tông mà lập vị cho đoàn em bước tới.

Lăo đă lắm phen thấy điều khó khăn mắc mỏ của phần ấy, ,ên ra tay giục

loạn đặng phân rơ chánh tà, hầu giúp phương cho Hội-Thánh trừ khử.

         Lăo để mắt coi cái công b́nh phàm của chư hiền hữu giữa Ṭa

Tam-Giáo là dường nào? Lăo lại c̣n lấy công b́nh thiêng liêng mà để

phương cho mỗi vị tội nhân cải lỗi lấy ḿnh, ấy là thể ḷng từ-bi của

Đức CHÍ-TÔN. Bằng chẳng, th́ Lăo đă hạ cơ trục xuất cả thảy, chư hiền

hữu đừng tưởng lầm rằng v́ Đạo chinh nghiêng mà buộc Lăo tùng đời; ấy

là lời tuyên ngôn của Lăo đă hứa quyết. Hiền hữu làm thế nào cho vừa

trách nhiệm th́ làm cho Lăo xem thử.

         Ng... Tr... Th... Lăo để lời ban khen đó, nên hư của Đạo đều

nơi tay hiền hữu, hiền hữu khá liệu lấy mà giữ ǵn. Lăo ở trong thân

hiền hữu, hiền hữu ở trong thân của Lăo, Lăo đủ quyền hành mà xây

chuyển thiên cơ được cùng chăng cũng do hiền hữu. Khá kính lịnh.

CHÍ-TÔN để lời mừng cho hiền hữu.

         Th... T... Th..., Lăo mừng hiền hữu đó. Lăo v́ CHÍ-TÔN đă hứa

mà lo lập vị cho đáng giá, vậy hiền hữu cũng phải tận tâm mà chung lo

với Lăo mới phải.

         Ngày nay đă hành chánh, th́ cũng nên lập ḿnh cho đủ tư cách

của một người cầm sanh mạng của nhân loại. Chưa có ngôi vị Đế-vương

nào mà sánh với phẩm vị Thiêng-Liêng đặng, khá phân biệt trượng khinh

mà giữ ǵn kẻo bị tà dâm rối loạn. Hiểu à.

         Lăo chưa hề thấy ai để trọn tấc ḷng mà làm nên danh thể cho

Đạo, mà kẻ phá Đạo hư rất nhiều. Hiền hữu rán mà trừ tà, diệt mị cùng

Lăo, kẻo ngày sau tránh không qua lời tiên tri của Lăo đa nghe! Phải

hiệp đồng cùng cả Chức-sắc Đại-Thiên-Phong mà khử loạn, bằng chẳng vậy

th́ Lăo nhứt định không cho ai thăng cấp một người. Hiền hữu biết rằng

trong trận trí binh nầy, nếu không đủ tài t́nh oai dơng th́ chẳng hề

thắng đặng. Hiền hữu đă lănh trách nhiệm nặng nề giáo hóa, th́ khá dạy

sanh chúng biết lẽ chánh tà mà toan độ rỗi, c̣n mưu chước của quỉ

quái, tinh ma là mưu của Lăo để phân biệt chơn giả, vàng thau, cho

phẩm giá trọng khinh. Nếu hiền hữu để tai vào lời dối trá th́ là làm

binh khí cho chúng nó hại Đạo đa, nghe!

 

                            &nbs